TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 134: Sợ gì thì cái đó đến
Cập nhật lúc: 2026-02-14 03:16:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , lúc Lâm Ngọc Hòa đang b.úi tóc cho Vận Nhi tỷ tỷ, Tạ Thư Hoài kéo sữa tươi về . Nàng định đun nấu, Lâm Ngọc Hòa liền ngăn : “Thời gian còn sớm, nên lên đường . Việc đun sữa tươi cứ để lo. Bọc hành lý chuẩn xong cho .” Sau đó nàng bếp, lấy những chiếc bánh thịt , dùng giấy dầu gói : “Mang theo ăn dọc đường .” Tạ Thư Hoài xoa đầu Đoàn Nhi, chần chừ : “Dương nương t.ử vẫn tới, một nàng bận xuể, chờ bánh ngọt và kem sữa xong lên đường cũng muộn.” Hắn , buổi sáng Lâm Ngọc Hòa bận rộn. Không chỉ các loại bánh ngọt, mà còn chăm sóc Tiểu Đoàn Nhi. Con nha tên Hạ Nhi , cũng chỉ thể chạy vặt, dọn dẹp tiệm, giúp Lâm Ngọc Hòa phụ giúp một tay. Những việc quan trọng thì chẳng giúp gì cả. Lâm Ngọc Hòa cũng phí lời với , nàng cầm lấy bọc hành lý trong phòng nhét lòng : “Ta bận xuể thì sẽ ít . Đường của mất cả ngày, nếu ngay, về đến nơi là nửa đêm .”
Thấy Lâm Ngọc Hòa kiên quyết hết đến khác, Tạ Thư Hoài mới nhận lấy bọc hành lý và bánh nướng. Luyến tiếc Đoàn Nhi đang giường. Hắn dẫn Vận Nhi khỏi hậu viện. Lúc trời sáng rõ, các tiệm xung quanh cũng lượt mở cửa. Tay Lâm Ngọc Hòa rảnh rỗi. Một lát , Hạ Nhi tới tiệm mở cửa. Sự bận rộn cả ngày cũng bắt đầu từ thời khắc . Đoàn Nhi trong lòng lâu, cũng bắt đầu nháo. Lâm Ngọc Hòa đành địu nàng lên lưng để kem sữa. Hạ Nhi thì giúp châm lửa, và lấy các loại bánh ngọt khác khỏi lò. Cho đến khi Lâm Ngọc Hòa xong kem bơ giòn, mấy loại bánh ngọt bán chạy cũng lượt lò, vẫn thấy Dương thị về. Sự bất an trong lòng nàng càng lúc càng lớn. Đoàn Nhi lưng càu nhàu một lúc lâu, cũng ngủ . Lâm Ngọc Hòa đặt nàng xuống, tã cho nàng xong, đặt nàng lên giường. Vừa bước khỏi phòng, nàng thấy tiếng Hạ Nhi đang tranh cãi với khác. Lâm Ngọc Hòa thầm nhủ , tính tình Hạ Nhi , bao giờ tranh cãi với ai, chắc chắn là gặp khách hàng khó nhằn. Nàng mấy bước tới cửa tiệm phía . Tim nàng chợt lạnh , thầm nghĩ quả nhiên là sợ gì thì cái đó đến. Huynh tỷ nhà họ Dương, dẫn theo một đám xuất hiện nữa. Bọn họ chặn cửa, khách đến mua bánh thể , đành vui vẻ rời . Mấy vị chưởng quầy của tiệm bên cạnh, thấy bọn họ mang theo nhiều , cũng dám hành động liều lĩnh. Vưu thị của tiệm ngọc khí lời khuyên của phu quân, dẫn theo mấy tiểu nhị của tiệm, từ sân nhà chạy vội ngoài.
Dương thị chặn ở mặt tỷ , khổ sở van xin: “Tẩu, chị để bọn họ về , như chúng cũng thể ăn . Ngày mai, sẽ mang tiền bạc trả cho các .” Tẩu của nàng là Nguyễn thị thái độ ngạo mạn, giơ chân đạp Dương thị một trận: “Ngươi cái đồ vong ân bội nghĩa, hôm nay tin lời ma quỷ nào của ngươi nữa.” Nhìn thấy Lâm Ngọc Hòa mặt lạnh từ hậu viện bước , bà chống nạnh, vẻ mặt ngạo mạn : “Nghe cho rõ đây Lâm chưởng quầy, hôm nay đưa cho hai mươi lượng bạc, hôm nay sẽ cho đập nát tiệm của ngươi.” Lâm Ngọc Hòa tức đến nghiến răng, nhưng lúc thể cứng đối cứng, nàng đành lên tiếng trấn an : “Tiệm của mới mở đầy nửa năm, thật sự thể lấy . Tẩu, đợi đến cuối năm…” Nguyễn thị thèm nàng giải thích, cầm hòn đá lớn tay ném thẳng quầy hàng, mấy chiếc bánh lò rơi xuống đất. Đám cũng nhiều lời, xông thẳng tiệm, bắt đầu đập phá quầy hàng một trận. Tiểu Đoàn Nhi trong phòng tiếng động cho giật tỉnh giấc, lớn. Hạ Nhi ôm Tiểu Đoàn Nhi từ cửa chạy , kéo theo Thiền Nhi đang sợ hãi run rẩy, trốn sang tiệm ngọc khí bên cạnh. Chỉ trong chốc lát, quầy hàng đập vỡ một nửa, Nguyễn thị mới lên tiếng uy h.i.ế.p: “Đưa đưa?”
Lâm Ngọc Hòa cả ngây , tình huống quá đột ngột. Nàng còn kịp nghĩ cách xoay xở, Nguyễn thị đập phá tiệm của nàng . Tất cả dụng cụ và đồ vật trong tiệm đều là tâm huyết của nàng. Là nàng từng món một dày công gây dựng. Nhìn bọn họ hủy hoại những thứ , giống như đang ức h.i.ế.p hài t.ử của , tim nàng như đang rỉ m.á.u. Tiệm của đập phá gần một nửa, nhẫn nhịn thể nhịn thêm nữa, nàng đẩy Nguyễn thị , giận dữ : “Không đưa.” Sau đó nàng cầm cây cán bột từ trong bếp , lớn tiếng : “Hôm nay ai dám xông nữa, bản cô nương liều mạng với ả .” Dương thị hai đàn ông giữ c.h.ặ.t, nàng gào điên cuồng: “Ngươi ác phụ sẽ chịu báo ứng, của chỉ là bán đồ ăn vặt, gì nhiều bạc như .” Lời kêu của Dương thị cũng khiến Lâm Ngọc Hòa tỉnh táo một lát, nàng những hôm nay nhận bạc chắc chắn sẽ bỏ qua. nếu thỏa mãn bọn họ đầu, sẽ thứ hai. Tiệm của nàng còn thể mở nữa ? Hôm nay mềm yếu một chút, bọn họ sẽ bức ép ngừng. Vừa nàng tức giận nên mới hành động như , giờ đây càng xác định rõ. Nguyễn thị chính là dùng đông để áp chế nàng. Nàng càng thể lùi bước, cầm cây cán bột vung thẳng về phía Nguyễn thị và đám . Nguyễn thị và đám , thấy vẻ sợ c.h.ế.t của nàng, đều giật , vội vàng lùi né tránh. Những hiếu kỳ bên ngoài càng lúc càng đông, thấy nàng là một nữ t.ử yếu đuối mà hề nhu nhược, ai nấy đều tỏ đồng tình và lớn tiếng chỉ trích đám hung ác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-134-so-gi-thi-cai-do-den.html.]
Nhìn thấy Lâm Ngọc Hòa dễ chọc ghẹo, Nguyễn thị thầm lo lắng, nếu hôm nay đòi tiền, thì công sức của đám cũng đổ sông đổ biển. Đã nàng coi trọng đồ vật, thì ít nhất cũng coi trọng dung nhan xinh như hoa như ngọc của nàng chứ. Nàng vội vàng sai mấy tên xông lên túm lấy Lâm Ngọc Hòa. Nguyễn thị tháo chiếc trâm gỗ đầu nàng xuống, bóp c.h.ặ.t cằm Lâm Ngọc Hòa, đưa qua đưa mặt nàng: “Còn mau đưa bạc , tin hủy dung ngươi! Trở thành một con quái vật xí, xem ngươi còn mặt mũi ăn thế nào nữa.” Lâm Ngọc Hòa cơn giận bốc lên tận đầu, ác từ trong lòng sinh , chân nàng vẫn còn cử động , liền một cước đá mạnh bụng Nguyễn thị. Nguyễn thị tức giận c.h.ử.i rủa ngớt, giơ tay tát mạnh mặt Lâm Ngọc Hòa một cái, đ.á.n.h đến mức khóe miệng nàng rớm m.á.u. Dương thị một bên tức lo, lớn tiếng quát: “Hôm nay nếu các ngươi dám hại nàng , e rằng mạng ch.ó của các ngươi cũng khó giữ!” Đổi là một cái tát nảy lửa từ trưởng của ả: “Ngươi câm miệng cho ! Đồ cánh tay hướng ngoài, chỉ giúp ngoài!” Nguyễn thị cầm chiếc trâm gỗ tay, dùng sức bóp c.h.ặ.t cằm Lâm Ngọc Hòa, nữa uy h.i.ế.p: “Đưa bạc ?” Lâm Ngọc Hòa nhổ toẹt một bãi nước bọt mặt Nguyễn thị. Nguyễn thị dây dưa nữa, giơ chiếc trâm gỗ lên, định rạch xuống mặt Lâm Ngọc Hòa. Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, một luồng gió mạnh đột ngột ập tới. Thân thể Nguyễn thị như một con b.úp bê giẻ rách, ném thẳng khỏi cửa tiệm ngay lập tức. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên tiếp, đám trong tiệm đều túm lên như nhổ củ cải. Chớp mắt dọn dẹp sạch sẽ. Chỉ còn trưởng của Dương thị co rúm ở góc tường. Hiện trường một mảnh than t.h.ả.m thiết.
Gà Mái Leo Núi
Lâm Ngọc Hòa ngây , khi thấy đến cứu chính là Tạ Thư Hoài trở , sợ hãi đến mức nước mắt trào khỏi khóe mi: “Sao về?” Tạ Thư Hoài mặt đầy đau lòng, dùng đầu ngón tay lau vệt m.á.u nơi khóe miệng nàng, xoa lên gò má nàng: “Đau lắm ?” Lâm Ngọc Hòa đưa tay áo lên lau nước mắt: “Ta .” Tạ Thư Hoài thấy nàng vết thương nào, mới yên tâm, chuẩn dọn dẹp mớ hỗn độn bên ngoài. Vừa nhấc chân định bước khỏi tiệm. Dương thị lớn tiếng gọi: “Cẩn thận phía !” Tạ Thư Hoài đầu , trưởng của Dương thị áp sát bên cạnh Lâm Ngọc Hòa, giơ cao con d.a.o thái thịt c.h.é.m thẳng về phía nàng. Tạ Thư Hoài kịp suy nghĩ, lao tới, một tay tóm c.h.ặ.t lấy lưỡi d.a.o. Vừa vặn là trúng lưỡi d.a.o sắc bén, trong khoảnh khắc m.á.u tươi nhuộm đỏ cả lòng bàn tay . Lâm Ngọc Hòa sợ đến mức đầu óc trống rỗng, tim đập loạn xạ. Nàng giận dữ đá một cước trưởng Dương thị, nhanh ch.óng nhặt cây cán bột đất lên, hung hăng đ.á.n.h tới. Sắc mặt Tạ Thư Hoài tái nhợt, thể run rẩy, khuôn mặt căng cứng, vẫn nắm c.h.ặ.t con d.a.o buông. Lâm Ngọc Hòa đỏ hoe mắt, nghẹn ngào: “Thư Hoài, mau buông , .” Tạ Thư Hoài lúc mới thả lỏng. Khoảnh khắc con d.a.o coong rơi xuống đất, Lâm Ngọc Hòa cũng ôm c.h.ặ.t lòng. Lâm Ngọc Hòa vẫn còn lo lắng cho vết thương tay , đỏ mặt vùng vẫy: “Thư Hoài, mau buông . Tay thương , mời đại phu cho .” Tạ Thư Hoài những buông, ngược còn ôm nàng c.h.ặ.t hơn: “Không cần để ý đến , nàng là .”
Sở Tinh Trì dẫn vội vã chạy tới, thấy cảnh tượng . Tạ Thư Hoài ngước mắt lên, ánh mắt hai chạm .