TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 137: Ham mát

Cập nhật lúc: 2026-02-14 03:16:57
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt Trần Cẩn Trạm sáng lên, vội vàng hỏi: “Là ai?”

Đổng thị đáp: “Cữu mẫu của Lâm nương t.ử.”

Vương thị vô cùng kích động, kéo tay Đổng thị mừng rỡ thôi: “Là vì , mau thật .”

“Vâng ạ.”

Đổng thị lúc mới đem tất cả những gì từng thấy, và những điều Lâm Ngọc Hòa vô tình nhắc đến, kể hết.

Hà thị tuy gia cảnh giàu , nhưng vẫn nhất quyết nhi t.ử cưới Lâm Ngọc Hòa.

Đổng thị nhớ rõ nhất là đầu tiên Hà thị đến nhà Tạ Thư Hoài.

Sau khi rõ ý đồ, Tạ Thư Hoài nổi cơn thịnh nộ.

Hà thị cũng dọa nhẹ, chuyện Đổng thị tận mắt chứng kiến.

Sau đó Lâm Ngọc Hòa nhắc đến, cữu mẫu Hà thị vẫn cam tâm, luôn bám riết tha.

Lại còn Lâm Ngọc Hòa than vãn, hồi nhỏ cữu mẫu nàng mấy đòi ôm nàng .

Nếu nương nàng ngăn cản, thì hiện tại nàng mang họ Phương .

Lâm Ngọc Hòa còn tự giễu, cữu mẫu nàng tham lam cái gì ở .

Nàng là món ngon béo bở gì .

Lúc , Đổng thị cũng chỉ coi đó là một chuyện , giờ nghĩ , lẽ Hà thị vẫn luôn phận thật sự của Lâm Ngọc Hòa.

Sau khi Đổng thị thuật xong, Trần Cẩn Trạm suy nghĩ một lát, ngữ khí chắc chắn: “Chuyện , quả thực thể bắt đầu từ .”

Tạ gia ở Hồng Diệp Thôn.

Ngày hôm đó, Thôi thị nhận thư của Tạ Thư Hoài, mấy ngày nữa sẽ đến đón bà Hứa Dương, cả bà đều vô cùng phấn khích, tâm trạng lên nhiều.

Được ở cùng với nhi t.ử và cháu gái, đương nhiên bà vui vẻ.

Những ngày Tạ Thư Hoài và Vận nhi ở bên, bà quá đủ .

Bên cạnh tuy Thái Hòa chăm sóc, gần như để bà bất cứ việc gì.

bà cả ngày sống buồn chán.

Chỉ đến ngã ba nhà đó nửa ngày.

Cũng đợi nhi t.ử của về.

Ngày thường, lúc rảnh rỗi còn thể tìm Xuân bà t.ử.

Giờ đây, Xuân bà t.ử cũng dọn khỏi Hồng Diệp Thôn.

Một bà mỗi ngày ngoài kim chỉ thêu thùa , thì chẳng còn việc gì để .

Lật lật bức thư, tâm trạng vui vẻ với Thái Hòa: “Thư Hoài mấy ngày nữa sẽ đến đón .”

“Đến lúc đó, ngươi đừng về tổ ốc nữa.”

Gà Mái Leo Núi

“Cứ ở Hồng Diệp Thôn .”

“Còn Mặc Mặc bầu bạn với ngươi.”

Sau khi Ngụy Hạc Từ g.i.ế.c, hai nhà họ Tạ cũng an phận hơn nhiều.

Không dám đ.á.n.h chủ ý các công thức nữa.

Thực tổ ốc cũng chẳng gì đáng canh giữ.

Mấy tháng nay, Thái Hòa ở Hồng Diệp Thôn cũng quen với cuộc sống của nông.

Hắn cũng dần quen với cuộc sống lao động thường ngày.

Vui vẻ đáp: “Vâng, phu nhân.”

Thấy ánh mắt trách cứ của Thôi thị, ngốc, vội vàng sửa lời: “Là di nương ạ.”

Đến Hồng Diệp Thôn, nhập gia tùy tục, Thái Hòa và Tạ Thư Hoài xưng hô là biểu .

Hiện giờ Tạ Thư Hoài chỉ là một nông hộ bình thường, gọi là thiếu gia nữa sẽ dễ chê .

Dân chúng Hồng Diệp Thôn cũng chỉ nghĩ nhà Tạ Thư Hoài mất một Lâm nương t.ử, thêm một biểu đến ở.

Thôi thị tâm trạng lên, chuyện với Thái Hòa cũng nhiều hơn: “Thế mới , trong nhà gạo lương, mỗi ngày ngươi chỉ cần trồng mảnh ruộng vườn là .”

“Chờ chuyện của biểu ca ngươi thỏa, tay di nương còn chút bạc, sẽ tìm cho ngươi một mối hôn sự thích hợp.”

Thái Hòa mặt đỏ bừng, lập tức đáp: “Đại thẩm, cháu cần hôn sự.”

“Chỉ là cháu thật sự ngu ngốc, trồng rau bằng biểu ca.”

“Đợi về, cháu thỉnh giáo... biểu ca dạy cho cháu.”

“Tiếp theo nên trồng loại rau gì?”

Ngày xưa Tạ Thư Hoài chăm sóc hai mảnh ruộng nhà, cơ bản trong nhà thiếu rau ăn.

Kể từ khi Thái Hòa đến, trồng gì c.h.ế.t nấy.

Mấy tháng nay, trong ruộng rau thấy một mầm xanh nào.

Hắn mỗi ngày ngừng nghỉ, bộ đều là công sức vô ích.

Thôi thị đối với chuyện trồng rau cũng đành bất lực.

Đa rau củ hai ăn, vẫn là Thái Hòa chợ mua về.

Thôi thị : “Không trách ngươi, đây ngươi từng trồng qua.”

“Lần về hỏi cho kỹ.”

Nói đến chuyện trồng rau, Thôi thị mới nhớ : “Biểu ca ngươi mấy tháng trồng , chỉ sợ cũng tay nghề mai một .”

Mà Tạ Thư Hoài ở Bình Dương, khi dùng bữa xong, cũng đang ở trong vườn rau trồng rau.

Lần trồng một loại rau mới, gọi là ngò gai.

Lâm Ngọc Hòa dẫn Đoàn nhi từ ngoài về, thấy đang đào hốc trồng rau.

Nghĩ đến vết thương tay mới đóng vảy, nàng đành lòng để việc nặng.

Nàng ngăn : “Tay lành, thể việc nặng, cho.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-137-ham-mat.html.]

Nói đoạn, nàng giao Đoàn nhi trong lòng cho Tạ Thư Hoài, còn thì cầm lấy cái cuốc tay .

Tiểu Đoàn Nhi thấy cha, mặt mày rạng rỡ, giọng rõ ràng gọi: “cha.”

Trong lòng Tạ Thư Hoài còn vương chút bùn đất, động tác nhẹ nhàng dùng trán chạm má nàng.

Tiểu Đoàn Nhi hì hì, hôn một cái đầy nước dãi lên mặt Tạ Thư Hoài.

Tạ Thư Hoài bất đắc dĩ khẽ thành tiếng.

Lâm Ngọc Hòa tiếp tục công việc đang , thấy tiếng của cha và con gái, mặt cũng hiện lên vẻ vui mừng.

Nàng tùy tiện hỏi thêm một câu: “Trồng gì thế? Khi nào mua hạt giống?”

“Rau mùi tàu, chiều nay mới mua.”

Nghe thấy tên món rau , Lâm Ngọc Hòa đột ngột , kích động : “Huynh trồng là rau mùi tàu, quá, nghĩ tới chứ.”

Nàng đào đất, động tác càng thêm dùng sức.

“Thư Hoài, đợi rau mùi tàu mầm xanh, lòng heo đại tràng cho ?”

Tạ Thư Hoài cưng chiều : “Được.”

Mấy ngày Lâm Ngọc Hòa căn bản từng ăn món .

, phu quân của bà Uông ở tiệm ngọc khí bên cạnh mua thịt cừu nướng về cho phu nhân, trong đó bỏ loại rau .

Lâm Ngọc Hòa bế Đoàn Nhi dạo ở sân nhà .

Bà chủ tiệm nhất định bắt nàng nếm thử, một khi nếm, thịt cừu chẳng khiến Lâm Ngọc Hòa hứng thú bao nhiêu.

món rau tên là rau mùi tàu , khiến Lâm Ngọc Hòa thể nào quên .

Sau bà chủ tiệm mới cho nàng , điểm đặc biệt của món rau .

Nó hợp nhất khi dùng kèm với các loại thịt mùi vị đậm đà.

Ví dụ như thịt cừu, đặc biệt là khi lòng heo đại tràng, mùi vị lập tức nâng lên một tầm cao mới.

Cũng thể trộn gỏi.

Lâm Ngọc Hòa nàng nhắc tới lòng heo đại tràng, kết hợp với món rau , kìm nước miếng chảy ròng ròng.

Lại bà chủ tiệm , loại rau khó mua.

Nàng chỉ từng thấy ở phố Phù Dung, nơi tụ tập các gia đình phú quý ở Bình Dương Huyện.

Thành công khơi dậy cơn thèm ăn trong bụng Lâm Ngọc Hòa, nàng cam lòng, nhân lúc rảnh rỗi, chạy khắp các chợ xung quanh nhưng quả thật tìm thấy.

Vẫn là Tạ Thư Hoài tinh tế, hỏi nàng đang tìm kiếm thứ gì.

Lâm Ngọc Hòa mới sự thật.

Lúc đó vết thương tay Tạ Thư Hoài vẫn lành miệng, cũng chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

Đợi vết thương kết vảy xong, liền dọn sạch mảnh đất trồng rau, mua hạt giống về.

Nghĩ đến bản mua món rau mà tìm hai ba ngày .

Mà Tạ Thư Hoài lặng lẽ mua hạt giống về.

Trồng xuống đất, nàng ăn bao nhiêu, thể nhổ bấy nhiêu.

Hơn nữa Tạ Thư Hoài trồng nhiều như , còn thể ăn nhiều bữa.

Trong lòng nàng ngọt ngào.

Cũng chút phục: “Thì hạt giống loại rau dễ mua như , sớm nên học , sợ rằng lúc đó trồng, mầm còn kịp nhú khỏi đất.”

Tạ Thư Hoài lấy khăn tay Tiểu Đoàn Nhi , lau nước miếng đang chảy ròng ròng của nàng: “Hạt giống loại rau nếu ngươi chợ, cũng mua .”

Rau mùi tàu vì mùi vị đặc biệt, nhiều quen ăn.

giống các loại rau khác, thể xào riêng để no bụng.

Chỉ khi phối hợp với thịt, nó mới phát huy ưu thế của .

Nhà dân thường, thỉnh thoảng mới ăn một bữa thịt.

Ai còn trồng loại rau chứ.

Hạt giống đương nhiên cũng ai bán.

Lâm Ngọc Hòa về lai lịch của rau mùi tàu vẫn rõ ràng lắm, chỉ nhớ kỹ mùi vị đặc biệt của nó.

Nàng : “Không chợ thì để mua hạt giống rau?”

“Tiệm t.h.u.ố.c.”

Động tác tay Lâm Ngọc Hòa khựng , đó nàng bừng tỉnh, hỏi: “Cái trong sách y ?”

Tạ Thư Hoài giao Tiểu Đoàn Nhi cho Dương thị từ phòng bếp , nhận lấy cái cuốc tay nàng, dịu dàng đáp: “Ừm.”

Lâm Ngọc Hòa thở dài: “Khó trách , vạn quyển sách vạn dặm đường, kiến thức mới rộng.”

“Thế nên, chẳng chút học thức nào nên đành đường vô ích.”

Lại luống đất trồng rau mà Tạ Thư Hoài đào, một nhát cuốc xuống còn hơn nàng đào, nàng thở dài: “Tạ Thư Hoài, xem còn gì mà nữa .”

Tạ Thư Hoài dừng động tác tay, , thấp giọng : “Điều nhất, chính là thế nào, nàng mới chịu chấp nhận trở .”

Lâm Ngọc Hòa chút né tránh đề tài , càng thể nguyên nhân thực sự cho .

Nàng tiếp tục cúi đầu gieo hạt giống.

Ai ngờ, Tạ Thư Hoài kéo tay nàng đang gieo hạt: “Gieo nhiều quá, mầm non sẽ mọc lên .”

Lại thấy mặt nàng đầy mồ hôi, đưa tay áo lau mồ hôi mặt nàng: “Nàng nghỉ , chỗ giao cho .”

Ánh mắt dịu dàng trong mắt dường như hòa tan Lâm Ngọc Hòa sinh mệnh của , trở thành một phần thể tách rời của .

Lâm Ngọc Hòa vội vàng dời ánh mắt, bước đến bên giếng lấy nước rửa tay.

Rửa tay xong, giống như thường ngày, nàng múc một gáo nước sạch định uống.

Miệng còn chạm đến mép gáo, nàng thấy bóng dáng rõ ràng của Tạ Thư Hoài trong gáo nước.

Chàng đưa tay cầm lấy cái gáo nước tay nàng: “Lại nghịch ngợm , mấy ngày nàng còn dám tham lam sự mát mẻ.”

 

Loading...