TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 139: Thê Tử Của Người Khác
Cập nhật lúc: 2026-02-14 03:16:59
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương thị , lập tức đỏ hoe vành mắt, đ.á.n.h mất sự bình tĩnh.
Bà vẫn luôn sống trong nhung lụa, từ nhỏ đến lớn bảo bọc chu .
Hoàn sự hiểm ác bên ngoài, nhất thời thể chấp nhận việc con gái dứt ruột sinh , đứa bé mới bốn tháng tuổi, chịu đựng cảnh khổ sở như .
Đau lòng chịu nổi, nước mờ mịt trong mắt, môi run rẩy.
Càng thêm căm ghét lũ súc sinh , bà nghiến răng nức nở: “Lũ súc sinh đó, thể đối xử với một đứa trẻ mấy tháng tuổi như thế.”
“Bọn chúng còn là chứ?”
Tình mẫu t.ử quả nhiên là liền một mạch.
Đều là nương, Hà thị thấy Vương thị kích động như , đành gác toan tính nhỏ nhặt của , bà cũng thể đồng cảm với tâm trạng của Vương thị lúc .
Bà cất lời an ủi: “Phu nhân, cần quá bi thương.”
“Hòa Hòa, dù chịu sự hài vò của những kẻ độc ác , nhưng nàng cũng là phúc.”
“Đã gặp tiểu cô t.ử nhà , nàng cưng chiều Hòa Hòa như báu vật .”
“Hòa Hòa từ nhỏ giống như một tiểu nam nhi, gan lắm, chẳng sợ trời chẳng sợ đất.”
Vương thị Hà thị nhắc đến thời thơ ấu của Lâm Ngọc Hòa, mắt sáng lên, vội vàng dậy khỏi ghế.
Muốn Hà thị kể thêm nhiều chuyện về thời thơ ấu của Lâm Ngọc Hòa.
Rõ ràng quên mất lời dặn dò của Trần Cẩn Trạm .
May , Trần Cẩn Trạm vẫn giữ cái đầu tỉnh táo, tiên lên tiếng trấn an nhạc mẫu của .
Rồi tiếp tục hỏi thông tin hữu ích: “Phu nhân còn nhớ, khi các vị đón Lâm nương t.ử về, nàng mang theo vật tín gì ?”
Hà thị thần sắc kiên định: “Có, là một khối ngọc bội phỉ thúy dê mỡ.”
“Trên đó khắc hai chữ Phấn Điệp.”
Lần , Vương thị thể giữ vững nữa, bà bật lớn thành tiếng: “Là con gái của !”
Đến đây, dù thấy ngọc bội, cũng thể xác định, Lâm Ngọc Hòa chính là nữ nhi thất lạc nhiều năm của Vương thị.
Hiện tại, nếu Vương thị nhận con gái, thì cần Lâm Ngọc Bình đồng ý.
Trước đây chịu nhượng bộ, Hà thị chứng nhân, che giấu cũng nữa.
Hà thị đồng ý với Trần Cẩn Trạm, nguyện ý đến nhà Lâm Ngọc Bình.
Và ngay lập tức giới thiệu thứ t.ử của cho hai .
Nói dự định nhà đưa việc ăn lên Kinh thành.
Vương thị tỏ thái độ: “Nay là một nhà, Phương phu nhân cứ yên tâm, chỉ cần các vị ý định Kinh, hãy đến Mạnh phủ ở Kinh thành tìm là .”
“Ta sẽ phái lo liệu việc cho các vị.”
“Sau lệnh lang nếu quan trường, tự nhiên sẽ chiếu cố.”
Ngày hôm , tại hậu viện nhà Lâm Ngọc Bình.
Cả nhà đang dùng bữa trưa.
Liền thấy Hà thị dẫn theo mấy Vương thị lúc , một nữa đến nhà.
Lâm Ngọc Bình mặt đầy giận dữ, đang định đuổi một nữa.
Ngô thị khuyên nhủ: “Tướng công, cứ hết sự thật cho họ , nhận nương , chuyện còn xem tiểu …”
Nàng còn xong, Vương thị quỳ một gối xuống mặt Lâm Ngọc Bình.
Khiến kinh hãi luống cuống, đặc biệt là Trần Cẩn Trạm lập tức đỡ Vương thị dậy.
Vương thị gạt tay con rể , : “Đứa trẻ , con là ân nhân của nhà chúng a.”
“Con cứu con gái , nên chịu một lạy của .”
“Năm đó chúng cũng kẻ hãm hại.”
Nhìn thấy một phụ nhân dung mạo tương tự nương đang quỳ mặt, trong lòng Lâm Ngọc Bình tuy đang giận dữ, nhưng vẫn chút đành lòng.
Hắn đỡ Vương thị dậy, nhẹ giọng : “Minh Tú, đưa họ đến phòng khách, lấy đồ vật tới.”
Vương thị thấy khối ngọc bội vỡ đôi, nữa bật lớn: “Phấn Điệp nhi của , nương cuối cùng cũng tìm con .”
“Tìm kiếm suốt mười tám năm trời a.”
“nương tìm con khổ sở lắm!”
Hà thị và Ngô thị mặt đều kìm vành mắt đỏ hoe.
Lâm Ngọc Bình lộ chút động dung nào, nhạt, trong nụ thoáng hiện vẻ đau lòng, lớn tiếng : “Bà tìm mười tám năm, e rằng vẫn thể bù đắp nỗi khổ mà Hòa Hòa chịu đựng năm đó.”
“Năm đó khi và cữu mẫu đến chợ buôn mua Hòa Hòa, các vị , nó đáng thương đến mức nào ?”
“Nó buôn vứt bên cạnh ổ ch.ó, yếu ớt b.ú sữa ch.ó.”
“Khi chúng đến ôm nó, nó bám c.h.ặ.t lấy con ch.ó cái , lúc đó nó còn sức nữa.”
“Sợ đến mức run rẩy bần bật, còn dấu vết bóp cổ, kinh hãi chúng .”
“Nếu thấy nó vẫn còn uống sữa, còn một thở, e rằng sớm vứt xó xỉnh nào đó mặc kệ sống c.h.ế.t .”
Cảnh tượng năm xưa tái hiện, Lâm Ngọc Bình nghẹn ngào lên tiếng.
Gà Mái Leo Núi
Tim Vương thị đau nhói, ngã ngất , may mà nha bên cạnh đỡ kịp.
Ngô thị thương xót Lâm Ngọc Hòa, vội vàng che miệng sợ thành tiếng.
Ngay lúc , Tinh tỷ nhi ngoài cửa lớn tiếng gọi: “Nương, phu quân của cô đến !”
Mấy đầu , liền thấy Tạ Thư Hoài sừng sững ở cửa.
Những món bánh ngọt và đồ ăn vặt khác mang theo cũng rơi xuống đất.
Tạ Thư Hoài đến để đưa đồ ăn, ngờ bộ những gì Lâm Ngọc Bình kể về tuổi thơ của Lâm Ngọc Hòa, nghĩ đến việc nàng lớn lên những trận đòn roi của Lâm Hữu Đường.
Đau lòng đến mức thở nổi, sắc mặt trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-139-the-tu-cua-nguoi-khac.html.]
Chàng ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c, dựa cửa, một lúc mới miễn cưỡng giữ bình tĩnh.
Cũng hiểu nguyên nhân thái độ đổi của nhà họ Mạnh đối với .
Chính là vì chuyện .
Ngô thị thấy sắc mặt , liền hỏi: “Thư Hoài, thấy cả ?”
Tạ Thư Hoài đáp lời, sải bước chính sảnh, khom hành lễ nghiêm túc với Vương thị: “Nếu phu nhân là sinh mẫu của Hòa Hòa, xin phu nhân đừng ép buộc nàng nhận .”
“Chuyện quá đột ngột, nàng chấp nhận phu nhân từ tận đáy lòng, thì thể quá vội vàng .”
“Mong phu nhân hãy lấy ý của nàng chuẩn.”
“Nếu sẽ phản tác dụng.”
Tạ Thư Hoài tư tâm đương nhiên Vương thị nhận Lâm Ngọc Hòa.
Điểm mấu chốt nhất, sợ sẽ mất Lâm Ngọc Hòa.
Bởi vì , đến giờ phút Lâm Ngọc Hòa vẫn thực sự chấp nhận bà.
Nếu Vương thị dùng em và tẩu nàng ép buộc, quyết nhất bắt Lâm Ngọc Hòa hồi kinh.
E rằng bọn họ sẽ thực sự còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Hơn nữa, Lâm Ngọc Hòa quen với cuộc sống tự do tự tại, một khi trở về Mạnh phủ, nàng sẽ những quy tắc rườm rà ràng buộc.
Giống như một con chim nhốt trong chiếc l.ồ.ng lộng lẫy.
Xung quanh là xa lạ.
Tạ Thư Hoài càng nỡ để nàng sống cuộc đời như thế.
Chi bằng đợi đến khi Vương thị dùng phận để áp chế,
Chàng thà chủ động tay , nhắc nhở Vương thị đừng bức ép Lâm Ngọc Hòa.
Làm như , nàng những tiếp nhận, mà ngược còn sinh lòng chán ghét với nương .
Vương thị lệ rơi đầy mặt, gạt tay nha đang đỡ , đến mặt Tạ Thư Hoài, thành khẩn : “Đứa trẻ, đa tạ ngươi bảo vệ nha đầu như .”
“Ta sẽ bức ép nó, chuyện đều do của với tư cách là một nương.”
“Đứa trẻ ngoan, ngươi con gái ở , chỉ cần dẫn gặp nó là .”
Thân phận thật sự của Lâm Ngọc Hòa, nàng quyền tự .
Không ai thể nàng quyết định.
Tạ Thư Hoài ngước mắt sang Lâm Ngọc Bình.
Lâm Ngọc Bình đáp lời: “Thư Hoài, hãy đưa bà .”
Một phủ xa hoa tại Bình Dương Huyện.
Sở Tinh Trì dậy, ngay cả yến tiệc sáng cũng kịp dùng.
Đã vội vàng xuất phủ.
Vừa đến bên lan can cầu đá cẩm thạch trắng, một tiếng gọi trong trẻo gọi : “Huynh trưởng, định ?”
Một lát , một nữ t.ử dung mạo thanh tú vội vã bước từ mái hiên.
Phía còn theo một nam t.ử mặc quan bào.
Hai chính là Tuệ Ninh Công Chúa và phò mã của nàng.
“Ta đuổi theo từ Kinh thành đến Quảng Lăng Quận, từ Quảng Lăng Quận đến Bình Dương.”
“Khó khăn lắm mới tìm phủ của , phu thê ở phủ của hai ngày , mà thèm gặp chúng lấy một .”
“Huynh là quá đáng ?”
Sở Tinh Trì cũng chẳng dung túng cho , phản bác ngay mặt: “Ta vốn dĩ quá đáng, mới ngày hôm nay.”
“Phu quân xem kìa, vẫn là hoàng của , đối xử với như .”
Sở Tinh Trì sắc mặt trầm xuống, hài lòng : “Ta nhắc nhở nhiều đây là ngoài cung, đừng gọi là Hoàng .”
“Ở đây cũng chẳng Hoàng nào cả.”
Sau đó với phò mã: “Thiệu đại nhân, ngươi thật nhàn rỗi, cả ngày chỉ ở bên nàng gây náo loạn.”
Tuệ Ninh tức chịu nổi, chặn mặt phu quân : “Huynh chỉ bắt nạt phu thê chúng , bản lĩnh thì cãi Mẫu phi xem nào.”
“Bọn đến đây chẳng là vì chuyện hôn sự của , ít nhất bọn cũng là và phu của .”
“Huynh đối xử với bọn như .”
Sở Tinh Trì lớn hơn nhiều, cũng thói quen dỗ dành nữ t.ử, luôn thẳng thắn thẳng: “Ta vẫn luôn đối xử với như , chỗ nào cảm thấy oan ức thì hãy trở về chỗ đó.”
Cũng chỉ khi Tuệ Ninh thư đòi đồ vật, Sở Tinh Trì mới tiếc mà cho nàng.
Đó cũng là lúc hòa thuận nhất.
Cứ hễ nhắc đến chuyện hôn sự, Sở Tinh Trì đều trở mặt.
Đối với mà , Kinh thành mang đến cho thứ đều là sự trói buộc.
Ngoại trừ Mẫu phi của .
Phò mã vẫn manh mối, ôn hòa : “Sở gia nhắc đến chuyện trong cung, nếu , chúng đến chỉ vì chuyện phu nhân của ngài, Sở gia hẳn sẽ phản đối chứ?”
Nói như , Sở Tinh Trì thuận tai hơn nhiều.
Hắn dịu vẻ mặt, : “Vẫn là phu hiểu nhất.”
“Chỉ là chuyện cần các ngươi bận tâm, hãy về với Mẫu phi rằng, chỉ lập thê, ai thể ép buộc .”
“Phụ nữ phu nhân của Sở Tinh Trì nhiều kể xiết, qua loa lấy lệ, đơn giản thôi.”
Tuệ Ninh giận dữ : “Vậy rốt cuộc thích loại nữ t.ử nào?”
Lần , Sở Tinh Trì thu vẻ đùa giỡn, trong đầu hiện lên gương mặt Lâm Ngọc Hòa, nghiêm giọng : “Thê t.ử của khác.”