TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 161: Căn Cứ (Nối tiếp nội dung Chương 157)
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:39:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mùng mười tháng Chạp, bệnh tình của Ngô thị cũng bình phục. Nữ thị y để cho bà vài viên t.h.u.ố.c, dặn dò vài lời y lý rời khỏi Mạnh phủ.
Ngô thị lo lắng cho việc kinh doanh tiệm quán ở quê nhà, đặc biệt xin phép Vương thị để trở về. Lâm Ngọc Hòa cũng sớm về nhà. Chỉ mấy đứa trẻ là nỡ .
Vương thị đương nhiên Lâm Ngọc Hòa rời xa , bà gián tiếp giữ chân con gái bằng cách giữ Tạ Thư Hoài . “Thư Hoài, là đón nương của đến Kinh thành luôn nhé? Như , cả nhà chúng chẳng đoàn tụ cả .”
Sự yêu thương mà Vương thị dành cho Lâm Ngọc Hòa, Tạ Thư Hoài đều thấu, trong lòng cũng vô cùng kính trọng bà. Chàng khuyên nhủ: “Phu nhân, cần vội. Hòa Hòa hứa với , Tết Nguyên Đán sẽ cùng về Kinh thành.”
Vương thị kích động: “Thật ? Vậy thì quá , chỉ cần Hòa Hòa chịu về Kinh, cũng coi như thành một tâm nguyện lớn. Xem tâm kết giữa phu thê hai hóa giải, cũng yên lòng.”
Vương thị ha hả: “Ngày mai sẽ cho chuẩn hành lý cho hai . Hòa Hòa cũng nên về xem xét, dù bên đó vẫn còn nhiều chuyện xử lý xong.”
Ngày hôm , Trâu bà t.ử, Xảo Nhi cùng hai nha mang nhiều đồ đạc đến cho nhà Ngô thị. Đồ ăn thức uống đều đủ, đặc biệt là y phục của mấy đứa trẻ, thể mặc mấy năm.
Ngô thị và phu thê Lâm Ngọc Bình phiền ở đây lâu như , thể nhận. Lâm Ngọc Hòa khuyên nhủ: “A tẩu, hai cứ nhận . Đây là tấm lòng của phu nhân, chị đừng nên từ chối.”
Đã quyết định ở Kinh thành bên cạnh Tạ Thư Hoài, thì mối quan hệ giữa nàng và Mạnh phủ càng ngày càng thể tách rời. Tuy rằng tiếng gọi nương và cha vẫn thể thốt , nhưng sự thật nàng là con gái Mạnh gia thì thể đổi. Sau nàng nhất định sẽ hiếu thuận hai vị.
Nghe thấy giọng điệu Lâm Ngọc Hòa còn coi là ngoài, Trâu bà t.ử mừng rỡ: “Nhị tiểu thư đúng lắm, Ngô nương t.ử cứ yên tâm nhận . Là một nhà, cần khách sáo. Nô tỳ sẽ gói đồ cho các vị, sáng mai sẽ chuyên chở đến bến tàu.”
Ngô thị kinh ngạc: “Trâu mụ mụ cũng ?”
Trâu bà t.ử : “Nô tỳ từ nay về là của Nhị tiểu thư , tiểu thư , nô tỳ sẽ theo hầu đến đó.”
Lâm Ngọc Hòa cũng quý mến Trâu bà t.ử, nàng phản đối mà khẽ, coi như ngầm đồng ý. Lòng trung thành liều bảo vệ chủ nhân của Trâu bà t.ử hôm , Vương thị thấy rõ ràng. Ngay lập tức bà quyết định điều bà đến viện của Lâm Ngọc Hòa, quản sự bà t.ử. Lâm Ngọc Hòa điều gì hiểu cũng thích hỏi bà.
Đều là chuyện của phụ nữ, Lâm Ngọc Bình tuy chen , nhưng mặt vẫn luôn nở nụ . Nhìn Mạnh gia đối xử với , cũng buông bỏ gánh nặng trong lòng.
Thấy Trâu bà t.ử dẫn theo nha nhanh nhẹn thu dọn xong xuôi, Lâm Ngọc Hòa đề nghị: “A tẩu, ca ca, chúng đến Kinh thành lâu mà vẫn khỏi phủ dạo chơi. Lần hai về quê, khi nào mới đến . Hay là hiện tại chúng dẫn mấy đứa trẻ ngoài dạo một vòng , mua chút đồ về tặng cho tỷ tỷ Dương và những khác.”
Lâm Ngọc Bình đáp lời: “Được, .”
Mấy họ đến Kinh thành lâu nhưng thực hề ngoài xem qua nào. Huống chi mấy ngày , Lâm Ngọc Hòa còn gặp chuyện như . Cũng tâm trạng dạo. Lúc Lâm Ngọc Hòa vô sự, Ngô thị cũng bình phục. Ngày mai về quê, tâm trạng đều . Ngô thị vui vẻ đồng ý.
Tinh tỷ nhi, Vận tỷ nhi, cùng với Uẩn tỷ nhi, ba đứa trẻ yêu cái . Nghe sắp khỏi phủ, đều y phục mới, đội thêm trâm cài tóc. Còn sai nha trong phủ b.úi tóc thật cho các nàng.
Tạ Thư Hoài khi từ thư phòng của Mạnh Thái Phó , là lúc chạng vạng. Dù hiện tại chức quan, nhưng mỗi ngày Mạnh Thái Phó đều giao cho ít việc chính. Đều là những chuyện Hoàng thượng gần đây gặp khó khăn, thể quyết đoán. Tạ Thư Hoài việc cẩn trọng, nắm giữ chừng mực, chỉ đưa những ý kiến tương đối khách quan và lý trí, thừa.
Khi về đến Hạm Đạm Uyển, Trâu bà t.ử cho thắp đèn. Thấy phòng bên cạnh tĩnh lặng, thấy bóng dáng mẫu nữ Lâm Ngọc Hòa . Chàng hỏi: “Họ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-161-can-cu-noi-tiep-noi-dung-chuong-157.html.]
“Báo cáo Nhị cô gia, cô nương dạo cùng ca ca và tẩu tẩu mệt , về liền ngủ luôn ạ. Đoàn tỷ nhi đang ở viện của phu nhân chơi với nha Kiều Nhi. Cô nương dặn, bảo ngài về dùng bữa, đừng đợi nàng.”
“Các ngươi lui xuống , đợi nàng tỉnh dậy, chúng cùng dùng bữa.” Tạ Thư Hoài bước nội thất. Trên giường màn kéo trong nội thất, Lâm Ngọc Hòa ngủ hề yên , nàng co rúm tay chân, tự gói như một cái kén. Dù trong phòng đốt hai chậu than, nàng vẫn như .
Tạ Thư Hoài cũng cởi hài, nhẹ nhàng bước lên giường, ghé sát nàng. Chàng đặt đôi chân lạnh ngắt của nàng lên đùi , tháo trâm cài tóc đầu nàng xuống. Khuôn mặt tràn đầy dịu dàng, cúi đầu hôn lên gò má nàng. Thấy hôm nay nàng còn điểm trang kiểu trang điểm hoa mai đang thịnh hành ở Kinh thành, khóe môi khẽ nhếch lên đầy sủng ái. Sau đó lấy sách từ ngăn bí mật lật xem, ấm của một nữa trong chăn đệm nhanh khiến ấm áp lên.
Lâm Ngọc Hòa mới duỗi tay chân . Cũng ngủ bao lâu, nàng mới từ từ tỉnh . Nàng theo thói quen nép lòng Tạ Thư Hoài. Tạ Thư Hoài đặt cuốn sách đang xem xuống, xoay ôm nàng trọn lòng: “Tỉnh .”
Lâm Ngọc Hòa dụi má n.g.ự.c , khẽ : “Ừm.” Sau khi ngủ no, đôi mắt nàng sáng ngời, cả cũng tinh thần phấn chấn. Gương mặt diễm lệ như đào lý của nàng nâng lên, ngây thơ quyến rũ. Tạ Thư Hoài kìm lòng, cúi đầu áp môi lên, nhịn mà ‘bắt nạt’ nàng một trận. Sau một hồi ân ái triền miên, hai má kề má, thở đều đều.
“Phu quân, ngày mai chúng là thể về nhà , vui ?”
Tạ Thư Hoài vuốt nhẹ những sợi tóc rối mặt nàng, khẽ: “Nương t.ử vui ?”
“Vui chứ, nhớ chị Dương và lắm. Chỉ là , thời gian , việc ăn của tiệm thế nào ? Hôm nay mua đồ cho hai mẫu t.ử họ, cho tổ mẫu của Đoàn Nhi, cùng với Thẩm Xuân và .”
Nghĩ đến túi tiền của , Lâm Ngọc Hòa chợt thở dài: “Ai, điều duy nhất khiến lo lắng chính là túi tiền của , vơi quá nửa .”
Tạ Thư Hoài xoa nhẹ gò má mịn màng của nàng, ôm nàng sát hơn lòng, “Không , vi phu đền cho nương t.ử là .” Sau khi đến Kinh thành, Vương thị sai mang tiền tiêu vặt đến cho Lâm Ngọc Hòa ít , nhưng nàng đều nhận. Ăn ở tại phủ , nàng nhận thêm nữa.
“Phu quân, cần đền, tự kiếm bạc.” Nói đến đây, Lâm Ngọc Hòa chợt thẳng dậy, vẻ mặt nàng kiên định: “Thư Hoài, sang năm đến Kinh thành, cũng cả ngày nhàn rỗi. Học những quy củ là ngay, tiếp tục mở tiệm bánh ngọt, tiếp tục ủng hộ ?”
Hôm nay khi phủ dạo chơi, nàng cuối cùng cũng mục sở thị sự phồn hoa của Kinh thành. Trâu bà t.ử dẫn mấy các nàng qua mấy con phố lớn sầm uất. Trong đó những con phố mà nàng sớm danh như Chu Tước đại nhai, Ngự Nhai, Mã Hành Nhai, và Quốc T.ử Giám. Cảm giác như đang mơ . Kiếp khi nàng du hồn, vì là cô hồn dã quỷ nên thường xuyên lo lắng khác thu . Cả ngày nàng chỉ trốn trong phủ của Tạ Thư Hoài. Thật sự nhàn rỗi chịu nổi, nàng cũng chỉ dám ngoài dạo ban đêm. Đâu thể ung dung tự tại ngẩng đầu đón ánh nắng ấm áp mà đường cái như hiện tại.
Có cơ hội sống một đời, nàng vô cùng trân trọng cơ hội khó . Cho nên việc nàng đều cẩn trọng, luôn nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất thể xảy tiên. Mọi thứ ở Kinh thành đều là do Mạnh gia ban cho. Nàng luôn cảm thấy vững lòng, những tiệm bánh ngọt bày bán la liệt phố, nàng mới nảy ý nghĩ .
Lâm Ngọc Hòa hai mắt đầy mong đợi Tạ Thư Hoài. Tạ Thư Hoài lấy áo khoác ngoài khoác lên nàng, vẻ mặt kiên định : “Chỉ cần nàng thích, đều sẽ ủng hộ. Chỉ là, ăn ở Kinh thành cần thận trọng hơn một chút. Tiệm bánh ngọt ở đây nhiều, tùy tiện một tiệm đều là lão tự hiệu quen khách. Nếu hương vị gì đặc biệt, e rằng việc kinh doanh sẽ khó khăn.”
Lâm Ngọc Hòa thấy phân tích đấy, sự ủng hộ của lời suông mà là thật lòng vì nàng suy tính. Trong lòng vô cùng an ủi, nàng nhào lòng , “Cảm ơn phu quân, thật . Có lời của , lòng tin .”
“Vậy xem, chúng nên đổi sang hương vị đặc biệt nào đây?”
Tạ Thư Hoài tính tình nóng vội của nàng, an ủi: “Chuyện vội, đợi Tết Nguyên Đán, chúng ngoài xem xét nhiều hơn hãy quyết định. Hiện tại, hết hãy dậy dùng bữa thôi.”
Lâm Ngọc Hòa lắc đầu: “Phu quân cứ dùng , ngày mai say sóng, dám ăn, sẽ nôn mất.”
Tạ Thư Hoài nhớ nàng đến Kinh thành, mất mấy ngày mới hồi phục , xót xa : “Đừng sợ, chuẩn t.h.u.ố.c chống say sóng cho nàng .”
Gà Mái Leo Núi
Lâm Ngọc Hòa , tò mò hỏi: “Say sóng cũng t.h.u.ố.c , là t.h.u.ố.c gì ?”