TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 164: Đưa nàng đến một nơi
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:39:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Ngọc Hòa trong lòng thắc mắc, cất tiếng hỏi: “Chuyện gì ạ?”
Uông thị đẩy Thụy ca nhi về phía , khuyến khích: “Nói với tỷ tỷ của con .”
Thụy ca nhi liếc Tạ Thư Hoài một cái, lớn tiếng : “Ngọc Hòa tỷ tỷ, con biểu di và Kỳ ca nhi dọn về ở cùng.”
“Cả nhà ở chung, thể nương tựa lẫn .”
“Con hỏi đại ca , đại ca căn nhà đó cũng phần của tỷ, đồng ý , nên con mới đến hỏi ý kiến của tỷ.”
Căn nhà cũ ở Thanh Thủy Loan là nơi lớn lên cùng Lâm Ngọc Hòa, cũng là tâm huyết của nương nàng.
Lâm Hữu Đường và Khúc di nương cho hư hỏng.
nương nàng cũng c.h.ế.t trong căn nhà đó.
Đã lâu nàng trở về, cũng đó nữa.
Chỉ cần trở về, trong đầu nàng chỉ hiện lên hình ảnh nương c.h.ế.t nhắm mắt.
Căn nhà đối với nàng tác dụng gì, nhưng đối với Uông thị và bọn họ thì quả thật cần.
Thấy Lâm Ngọc Hòa mãi trả lời, Thụy ca nhi sợ nàng đồng ý, bèn cố gắng khuyên nhủ.
“Ngọc Hòa tỷ tỷ, biểu di dẫn Kỳ nhi ở trong hang, dễ bệnh.”
“Hiện tại con thể nuôi sống họ , con đ.á.n.h cá, cũng trồng trọt.”
Lâm Ngọc Hòa kỳ lạ hỏi: “Thẩm thẩm, sẽ về thôn Hồng Diệp , tại ở trong hang?”
Uông thị ngượng ngùng : “Cha của Thu Nhi và Tổ mẫu của nó, căn bản cho về nhà cũ.”
“Thu Nhi sắp xuất giá , cũng thể liên lụy đến nha đầu.”
“Cô nương cũng đó, một nuôi lớn Kỳ nhi thật dễ dàng, chút bạc thì tích góp, bình thường cũng thể tiêu xài lung tung.”
“Vốn dĩ dọn về Thanh Thủy Loan, nhưng Thụy nhi cũng thể tự quyết, nên đành tìm đến các cô nương.”
“Chỉ là cô nương đồng ý ?”
Lâm Ngọc Hòa gật đầu đáp: “Thẩm thẩm, cứ dọn về ở , con và trưởng đều ý kiến gì.”
“Như cũng thể nương tựa lẫn .”
Uông thị thấy Lâm Ngọc Hòa đồng ý thẳng thắn như , mắt đỏ hoe đáp lời: “Ừm, đa tạ cô nương.”
Thụy ca nhi ôm Kỳ ca nhi mới mấy tháng tuổi, vui vẻ : “Đa tạ Ngọc Hòa tỷ tỷ.”
Nhìn thấy Thụy ca nhi lớn và hiểu chuyện, vì chuyện của nương mà trở thành lòng hẹp hòi.
Ngược còn giúp đỡ khác, tâm địa lương thiện, điều khiến Lâm Ngọc Hòa trong lòng vô cùng an ủi.
Sau khi dọn dẹp ở thôn Hồng Diệp một thời gian dài, cuối cùng cũng đến đêm giao thừa năm Nguyên Chính.
Năm nay, cả nhà Lâm Ngọc Bình và mẫu t.ử Dương thị đều đến nhà Tạ Thư Hoài.
Cả một gian nhà đầy , náo nhiệt đón Nguyên Chính.
Các món ăn bàn do một .
Lâm Ngọc Hòa đề nghị, năm nay mỗi đều tự tay một món.
Nàng tự món cá hấp thanh đạm, còn gói cả bánh xếp.
Tạ Thư Hoài món chân dê mà mới học lâu, tuy còn thiếu chút lửa, nhưng hương vị vẫn khá .
Chưa kịp dọn lên bàn, Lâm Ngọc Hòa lén nếm thử.
Nàng liên tục khen ngon.
Thôi thị, Ngô thị, và cả Dương thị những món ăn thường ngày.
Trâu bà t.ử và Xảo Nhi những món ăn mà Kinh thành yêu thích.
Ở đây cần phân biệt chủ tớ.
Trâu bà t.ử, Xảo Nhi cùng Thái Hòa đều lên bàn ăn.
Ngoại trừ Đoàn Nhi và Hỉ Bảo thể động đao động b.úa, ngay cả Vân tỷ tỷ cũng cắt bánh nếp.
Vận ca nhi xào rau chay, một đĩa đen thui, nhưng hề ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của nàng.
Mọi đều nhiệt tình gắp một đũa.
Tinh ca nhi nấu canh phù viên t.ử.
Trong mấy đứa trẻ, Thiền tỷ nhi nhất, món thịt muối xào rau diếp.
Món thành công nhất tối nay kể đến món thịt đào mà Lâm Ngọc Bình luyện tập ở Kinh thành lâu .
Vừa dọn lên bàn mấy đứa trẻ tranh ăn hết sạch.
Tay nghề nấu nướng của tiến bộ vượt bậc, cả cũng tự tin hơn ít.
Khi Tạ Thư Hoài rót rượu cho , cũng uống cạn chối từ.
Ngô thị cũng ngăn cản, rằng năm nay tâm trạng vui vẻ.
Đây là một cái Nguyên Chính vui vẻ nhất mà Lâm Ngọc Hòa trong những năm gần đây.
Nàng sớm lấy món rượu quả xanh quý báu của , mời thưởng thức.
ngờ, khi uống mới phát hiện hương vị chút kỳ lạ, vẫn còn ấm, rõ ràng là pha , mấy vị phu nhân đều che miệng bật khúc khích.
Biết nhưng .
Lâm Ngọc Hòa liếc mắt trắng dã về phía Tạ Thư Hoài, ghé sát tai thì thầm: “Lão hồ ly lừa , pha nước .”
Tạ Thư Hoài nghiêm chỉnh ghé sát, nhỏ giọng đáp: “Kẻ lừa gạt chỉ một , chuyện nàng hứa với hôm đó, thực hiện ?”
Lâm Ngọc Hòa chợt nhớ tới đêm đó, khi Trâu bà t.ử bỏ cánh hoa an thần thùng tắm cho nàng.
Nàng còn kịp tắm xong trong bồn tắm.
Cuối cùng vẫn là Tạ Thư Hoài tự tay y phục cho nàng, ôm nàng về phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-164-dua-nang-den-mot-noi.html.]
Đến khi tỉnh dậy ngày hôm , trời lên cao.
Má Lâm Ngọc Hòa ửng hồng, nàng trách yêu: “Thật là dai sức ghi thù, chuyện đó cũng tại .”
Rượu trái cây pha loãng uống miệng, một hương vị khác lạ, bụng cũng ấm áp hẳn lên.
Quả thực thoải mái, lúc Lâm Ngọc Hòa mới hiểu dụng tâm của .
Theo bản năng nàng đưa tay định nắm lấy tay , ngờ chạm một chỗ khiến nàng vô cùng ngượng ngùng.
Sắc mặt nàng lập tức đỏ bừng.
Tạ Thư Hoài cũng sửng sốt, yết hầu kịch liệt chuyển động.
May mắn , sự chú ý của đều đặt lên mâm thức ăn, ai để ý đến hai .
Ban đêm, Lâm Ngọc Hòa tất nhiên tránh khỏi một phen ‘trừng phạt’.
Sáng hôm nàng căn bản thể nhấc nổi, trở thành năm duy nhất trong đời mà nàng ngủ nướng ngày Mùng Một Tết.
Tạ Thư Hoài tỉnh dậy thấy tinh thần sảng khoái, đang tiếp đãi những tiểu bối trong thôn đến chúc Tết.
Chàng còn chuẩn cả tiền mừng tuổi cho bọn trẻ.
Khi Lâm Ngọc Hòa thức dậy, thấy tiễn đứa trẻ cuối cùng.
Trong nhà yên tĩnh, nàng thoáng thấy Đoàn Nhi và những khác ngoài hết.
Nàng đoán bọn họ đều đến Linh Sơn Tự để nhận bùa bình an .
Trong lòng nàng càng thêm oán giận Tạ Thư Hoài, cũng chẳng còn tâm trạng mặc y phục mới, nàng phịch xuống giường.
Toàn ê ẩm, nhớ sự điên cuồng của Tạ Thư Hoài đêm qua khiến nàng vẫn còn bực .
Nàng bất mãn : “Chỉ còn , đều tại .”
“Đêm qua, chúng bàn bạc xong , hôm nay sẽ cùng bọn họ.”
“Cũng chẳng ai đến gọi dậy.”
Tạ Thư Hoài cầm chiếc lược sừng bò bàn, kiên nhẫn chải gọn mái tóc rối bời của Lâm Ngọc Hòa,
“Minh Tú tỷ đến gọi nàng, nàng đêm qua vất vả , nên nàng .”
Nghe , chẳng khác nào “chỗ bạc ba trăm lượng”, bộ chuyện đêm qua của hai đều tuồn ngoài hết.
Lâm Ngọc Hòa hổ đến mang tai, nàng đ.ấ.m loạn xạ n.g.ự.c , “Tạ Thư Hoài, đồ ngốc nhà ngươi!”
“Chuyện như thế , gì ai tự .”
Tạ Thư Hoài bật khẽ: “Cho dù , bậc thang ở Linh Sơn Tự nhiều như , chỉ cần chân nàng nhũn , bọn họ cũng sẽ phát hiện.”
“Huống chi, cũng nàng chịu khổ.”
“Phu quân, ở bên cạnh chẳng hơn ?”
“Lát nữa, sẽ đưa nàng đến một nơi.”
Lâm Ngọc Hòa b.úi tóc mới b.úi cho , trông cũng mắt, nàng quyết định so đo với nữa.
Nghe đưa đó, nàng kinh ngạc hỏi: “Sẽ là nha môn chứ? Các vị sai dịch đều nghỉ phép mà.”
Tạ Thư Hoài nắm lấy tay nàng, thần bí : “Không nha môn, đến nơi nàng sẽ .”
“Chỗ đó cần leo dốc.”
Nói đến đây, hai mỉm thấu hiểu.
Mà ngày Mùng Một Tết, gia đình nào cũng thể vui vẻ sum vầy, nhà họ Tăng trải qua mấy ngày lo lắng bất an.
Vốn dĩ cả nhà họ định ngoài tìm kế sinh nhai, nhưng Tăng thị vẫn luôn canh cánh ân tình của Lâm Ngọc Hòa nên ở Hứa Dương.
Lôi Khiếu nhận lời hộ vệ cho một vị viên ngoại.
Tăng thị thêu thùa khéo léo, chút đồ thêu thùa, cả nhà ăn uống đạm bạc qua ngày cũng tạm .
trớ trêu , oan gia ngõ hẹp, họ gặp Lục quản sự may mắn thoát nạn.
Gà Mái Leo Núi
Lúc chỉ sống sót, nhưng bất lực vì túi tiền trống rỗng.
Đến bữa ăn cũng no bụng.
Tuổi tác cao, việc nặng nhọc cũng chẳng ai thuê.
Khi gặp Lôi Khiếu, nhịn đói mấy bữa liền.
Lôi Khiếu lòng mời ăn một bữa no nê, ngờ nảy sinh ý đồ với Lôi Khiếu.
Hắn lén lút theo dõi Lôi Khiếu về tận nhà.
Rồi lấy sự an nguy của thê nhi Lôi Khiếu lý do, bám riết chịu rời khỏi nhà họ Lôi.
Lôi Khiếu lấy bộ gia sản , rời .
tham lam đáy, đòi năm mươi lượng bạc.
Trong lúc Lôi Khiếu đến nhà viên ngoại vay tiền, Lục quản sự nảy sinh ác ý với Tăng thị.
May mắn Lôi Khiếu trở về kịp lúc, nhẫn nhịn nổi nên g.i.ế.c c.h.ế.t Lục quản sự.
Võ công của Lục quản sự ngang bằng với , âm hiểm xảo quyệt, Lôi Khiếu vất vả lắm mới tay .
Không ngờ trúng chiêu trò hiểm độc của , lưỡi d.a.o tẩm độc.
Lôi Khiếu hôn mê bất tỉnh mấy ngày, môi tím tái.
Các đại phu xung quanh đều bất lực.
Mấy ngày nay, Tăng thị và nhi t.ử như sống trong địa ngục, bên ngoài nhà nhà náo nhiệt, chỉ hai mẫu t.ử họ ngày càng tuyệt vọng.
Đến ngày Mùng Một Tết, nàng như hạ quyết tâm điều gì đó.
Nàng dọn dẹp Đông ca nhi sạch sẽ tươm tất.
Lấy bộ y phục mới mà nàng chuẩn từ cho mặc , thu xếp y phục đổi, nàng gượng , cố nén tinh thần : “Đông nhi ngoan, nương đưa con một nơi.”