Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1000

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói đến đây, cụ Tịch suy nghĩ một chút, đưa gợi ý của :

 

“Hay là cháu đổi lớp nhé?”

 

Tịch Thần Ngự chút do dự lắc đầu, ánh mắt bé nghiêm túc kiên định, vô cảm :

 

“Lỗi tại cháu.”

 

“Vậy đây?”

 

Điều thật sự khó cụ Tịch , hồi lâu , ông đưa một gợi ý khác:

 

“Hay là ông gọi điện cho ông Giang của cháu, bảo ông Giang với dì Khương của cháu một tiếng, cho em Quả Quả và hai em trai Đoàn Tử, Thang Viên đổi lớp, như cháu cũng chuyển sang lớp mới của họ…”

 

Không đợi cụ Tịch xong, Tịch Thần Ngự cau mày ngắt lời:

 

“Em Quả Quả và hai của em sai chuyện gì ạ?”

 

“Sao cháu hỏi ?”

 

Cụ Tịch nghi hoặc, nhưng ngay đó ông hiểu ý của cháu trai nhỏ, nhịn :

 

“Ông chẳng đang giúp cháu giải quyết vấn đề !”

 

“Ông đây là đang né tránh vấn đề, hơn nữa còn để bên chịu thiệt thòi.”

 

Biểu cảm của bé cực kỳ nghiêm túc, giọng non nớt còn vương chút sữa của Tịch Thần Ngự thốt :

 

“Rõ ràng là Cao Hinh Nguyệt vì cháu mà tìm Quả Quả gây phiền phức,

 

mà ông em Quả Quả và hai của em cùng với cháu rời khỏi lớp Chồi (1), chuyện hợp lý, cháu cũng sẽ đồng ý.

 

Hơn nữa em Quả Quả và các là tai bay vạ gió!”

 

Hứa Đan ở đầu cầu thang một lúc, thấy ông cụ trong nhà Tịch Thần Ngự cho á khẩu, cô vội vàng giải vây:

 

“Tiểu Ngự, ông nội chỉ đưa một gợi ý mà ông thấy là cho con thôi.”

 

“Con cho rằng đó là một gợi ý .”

 

Liếc Hứa Đan, Tịch Thần Ngự :

 

“Nếu lớn các mặt can thiệp, Cao Hinh Nguyệt còn tìm Quả Quả gây phiền phức nữa, con sẽ cho bạn tay!”

 

Cậu nhóc gương mặt tinh tế trông thật lạnh lùng:

 

“Bởi vì hai nhà cùng sống trong một đại viện, cũng vì mối quan hệ giữa ông nội và ông Cao, con luôn nhịn gì Cao Hinh Nguyệt, nhưng từ khi bạn chuyển đến nhà trẻ của tụi con, trong mắt con bạn còn đáng ghét hơn nhiều.”

 

Cụ Tịch và Hứa Đan sững sờ.

 

“Bạn dựa con là của bạn ?

 

Con họ Tịch, bạn họ Cao, con là do bố sinh , là đứa trẻ nhà họ Tịch, chẳng liên quan gì đến nhà họ Cao cả.”

 

Dứt lời, Tịch Thần Ngự sải đôi chân ngắn, sống lưng thẳng tắp, lạnh lùng lên tầng hai.

 

Đợi đến khi tiếng bước chân cầu thang biến mất, Hứa Đan mới định thần , cô xuống sofa đối diện với cụ Tịch:

 

“Bố… là con sang nhà họ Cao một chuyến nhé?”

 

“Không cần , để bố tìm chú Cao của con chuyện ngay bây giờ.”

 

Không thể vì nhà họ Cao nuông chiều đứa trẻ của chính họ mà bắt cháu trai nhỏ của ông chịu thiệt thòi .

 

Cụ Tịch cảm thấy hổ thẹn, ông nghĩ lẽ quá để tâm đến nhân tình thế thái, đến mức vì chút chuyện vặt vãnh giữa đám trẻ nhỏ mà nảy sinh hiềm khích với nhà họ Cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1000.html.]

 

Tất nhiên, ông sang nhà họ Cao cũng là để cắt đứt quan hệ giữa hai nhà, ông chỉ là vì chuyện cháu trai nhỏ , bày tỏ rõ lập trường và thái độ của , còn nhà họ Cao sẽ thế nào là việc của chính họ.

 

Tuy nhiên, một khi nhà họ Cao coi lời ông gì, thì cô bé nhà họ gặp chuyện gì ở nhà trẻ cũng là tự tự chịu.

 

Nghĩ đến đây, cụ Tịch dậy:

 

“Mẹ con ngủ ?”

 

Hứa Đan đáp:

 

“Vừa uống thu-ốc xong xuống ạ.”

 

Bà cụ Tịch sức khỏe , quanh năm suốt tháng giường uống thu-ốc tĩnh dưỡng, mặc dù trong nhà thuê chuyên môn chăm sóc, nhưng Hứa Đan với tư cách là con dâu út, chỉ cần mặt ở nhà đều sẽ đích chăm sóc chồng là bà cụ Tịch.

 

Không là diễn kịch cho trong nhà xem, cũng so bì gì với các chị dâu, đơn giản chỉ vì Hứa Đan như .

 

“Vất vả cho con .”

 

Cụ Tịch cực kỳ hài lòng với cô con dâu út Hứa Đan , ánh mắt ông hiền từ, lộ nụ mặt:

 

“Con nghỉ ngơi cho khỏe , Quốc Bang chắc sắp về , bố sang nhà họ Cao xong chuyện là về ngay.”

 

“Vậy phiền bố ạ.”

 

Đứng dậy tiễn cụ Tịch khỏi phòng khách, Hứa Đan xuống sofa.

 

Nhà họ Cao.

 

“Ông đây là chuyện với .”

 

Vừa bước cửa nhà họ Cao, cụ Tịch thấy ông cụ Cao ở trong sân, mở miệng thẳng một câu “ thư phòng của ông ”, thấy lời , ông cụ Cao tuy hiểu nhưng vẫn dẫn cụ Tịch thư phòng, và ngay khi hai xuống, ông cụ Cao buông một câu, và đó là hỏi, mà là dùng giọng điệu khẳng định.

 

“Ừm.”

 

Cụ Tịch gật đầu.

 

“Ông hiếm khi thăm hỏi hàng xóm thế , lúc tìm tới , chẳng lẽ là đến bàn công sự với ?”

 

Thông qua sắc mặt của cụ Tịch, ông cụ Cao nhận tâm trạng cụ Tịch , nhưng ai nấy đều là những con cáo già nhiều năm, bảo ông nhất thời đoán xem trong lòng cụ Tịch đang nghĩ gì, thật là chút khó khăn.

 

Và để khí giữa hai quá trầm mặc, ông cụ Cao vẻ tùy ý trêu chọc cụ Tịch.

 

“Lão Cao , ông thừa bao giờ đem công sự về nhà, lúc sang tìm ông là với ông về chuyện của Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông đấy.”

 

Dừng một chút, thèm để ý sắc mặt của mắt thế nào, cụ Tịch tiếp tục:

 

“Trong đại viện chẳng ai gia đình ông cưng chiều Tiểu Nguyệt Lượng đến mức nào, thể con bé hái thì cả nhà ông tuyệt đối hái trăng, nhưng nghĩ ông cũng nên , Tiểu Ngự nhà cũng là báu vật của nhà chúng , vì , Tiểu Ngự ở bên ngoài chịu ấm ức, ông nội như chắc chắn sẽ thấy xót xa.”

 

“Lão Cao… rốt cuộc là chuyện gì mà ông như trời sắp sập thế hả?”

 

Dây thần kinh của ông cụ Cao căng thẳng, nhưng mặt ông vẫn treo nụ như cũ, chỉ cảm thấy chuyện cụ Tịch chắc chắn là chuyện lành gì.

 

Đặc biệt là chuyện còn liên quan đến Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông.

 

Ngay lập tức, ông cụ Cao thấy đau cả đầu.

 

Bàn về phận địa vị, mặc dù ông kém đối phương bao nhiêu, nhưng chính cái “ kém bao nhiêu” đó khiến ông rốt cuộc vẫn thấp hơn đối phương một cái đầu.

 

Nói một cách đơn giản, chính là quan lớn một cấp đè ch-ết .

 

“Trời thì tự nhiên sập xuống .”

 

Cụ Tịch , ông thản nhiên :

 

“Tiểu Ngự nhà học ở nhà trẻ trực thuộc Đại học Thủy Mộc, chuyện khi nhà ông , một tiếng động nào chuyển Tiểu Nguyệt Lượng nhà ông sang đó.

 

Loading...