Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1018
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:25:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy nhiên, tình hình hiện tại cho phép bà nghĩ ngợi lung tung, bà chỉ nhanh ch.óng rời khỏi Bắc Thành.”
Quay xem nếu gia đình sóng yên biển lặng thì đưa con gái trở về là .
“Vương Hiểu Tuệ!"
Cao Khải Minh và tài xế một vòng quanh ga tàu hỏa mà tìm thấy Vương Hiểu Tuệ.
Họ đến cửa bán vé hỏi xem chuyến tàu gần nhất Hộ Thành khởi hành lúc mấy giờ.
Sau khi xác định Vương Hiểu Tuệ hiện vẫn ở Bắc Thành, mà lúc thấy , hoặc là trốn ở đó, hoặc là xuống xe buýt.
Sở dĩ thể khẳng định chắc chắn như là vì chuyến tàu gần nhất Hộ Thành rời ga một tiếng , và chuyến tiếp theo hai tiếng nữa mới .
Vì , Cao Khải Minh và tài xế chia tìm khắp ga tàu hỏa, thậm chí còn nhờ nữ nhân viên vệ sinh tận nhà vệ sinh nữ để xem nhưng đều tìm thấy bóng dáng con Vương Hiểu Tuệ.
Không ngờ ngay khi hai Cao Khải Minh bước khỏi sảnh chờ, định bụng khu vực trạm xe buýt gần đó tìm kiếm thì thấy Vương Hiểu Tuệ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao Hinh Nguyệt, vội vã về phía sảnh chờ .
Ngay lập tức, Cao Khải Minh hét to một tiếng.
“Bố!
Bố bế con!"
Nghe thấy giọng của Cao Khải Minh, bước chân Vương Hiểu Tuệ khựng , cả cũng rơi trạng thái ngẩn ngơ trong giây lát.
Điều tạo điều kiện cho Cao Hinh Nguyệt vùng thoát khỏi lòng bàn tay bà , bước đôi chân ngắn chạy về phía Cao Khải Minh.
Không Vương Hiểu Tuệ buông tay con gái , mà là do bà để ý nên lòng bàn tay mất một chút lực đạo, cộng thêm việc Cao Hinh Nguyệt tự dùng sức.
Thế là lúc , Vương Hiểu Tuệ chỉ thể trơ mắt con gái chạy đến mặt Cao Khải Minh và cúi bế lên.
“Theo về nhà."
Bế con gái tới, thậm chí cần Cao Khải Minh dặn dò, tài xế chú Lý cầm lấy túi hành lý tay Vương Hiểu Tuệ.
Hoàn cho Vương Hiểu Tuệ cơ hội từ chối, đợi đến khi bà định thần , trong mắt nhuốm màu chột và bất an:
“ với , đưa Tiểu Nguyệt về nhà đẻ ở mấy ngày."
“Bố dặn và chú Lý ga tàu hỏa đưa cô và Tiểu Nguyệt về."
Cao Khải Minh một tay bế con gái, một tay nắm lấy cánh tay Vương Hiểu Tuệ.
Không thèm quan tâm sắc mặt đối phương , cùng tài xế chú Lý về phía chiếc xe ô tô màu đen đang đỗ bên lề đường.
“Cao Khải Minh buông tay !"
Nghe lời Cao Khải Minh , Vương Hiểu Tuệ rơi hoảng loạn.
Lúc bà lên xe mới phản ứng , sắp đưa về đại viện .
Đây là mệnh lệnh của cụ ông trong nhà, xem thứ bảy tuần ở nhà trẻ bà thực sự gây họa lớn.
Để tránh Vương Hiểu Tuệ hành động quá khích, khi xe khởi hành, ngay cả khi lên xe, Cao Khải Minh vẫn nắm c.h.ặ.t cánh tay Vương Hiểu Tuệ.
“Tốt nhất là cô nên theo về , nếu , cụ ông nổi giận bắt ly hôn với cô, tuyệt đối sẽ hai lời ."
Khi xe khởi động lăn bánh con đường lúc tới, Cao Khải Minh mới thu tay .
Vương Hiểu Tuệ tự do nhưng dám mạo hiểm nhảy xe.
Bà quý mạng sống, cho dù tốc độ xe đặc biệt nhanh nhưng một khi nhảy xe khi đang chạy, khó tránh khỏi xảy t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng.
Suốt quãng đường , Cao Khải Minh thêm với Vương Hiểu Tuệ một câu nào cho đến khi xe chạy khu đại viện, chạy trong sân nhà họ Cao đỗ vững.
Cao Khải Minh bế con gái xuống xe, đó bóng đang bất động ở ghế :
“Vương Hiểu Tuệ, xuống xe."
Giọng điệu lạnh nhạt, trong mắt bất kỳ cảm xúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1018.html.]
Cao Khải Minh hiểu rõ cụ ông trong nhà.
Nếu vợ chuyện ngu ngốc phạm điều kiêng kỵ của cụ thì cụ dặn chú Lý ga tàu hỏa đưa Vương Hiểu Tuệ về.
Về phần chủ động đề nghị cùng, thực sự là do sắc mặt của cụ ông quá tệ.
Để tránh bão tố quét trúng, thể chọn cách tạm thời lánh khỏi mắt bão.
“, sợ..."
Vương Hiểu Tuệ trong xe lắc đầu, dám đối diện với ánh mắt của Cao Khải Minh.
“Cô gì thì cứ rõ với bố, bố hạng giảng đạo lý."
Cao Khải Minh chằm chằm Vương Hiểu Tuệ.
Hồi lâu , Vương Hiểu Tuệ c.ắ.n môi, mang theo sự bất an xuống xe, theo Cao Khải Minh bước phòng khách.
Cụ Cao sẵn sofa.
“Là tự cô , là để ?"
Mở miệng là một câu như , dọa Vương Hiểu Tuệ nhịn mà rùng một cái.
“Bố, con..."
Khóe môi mấp máy, hồi lâu Vương Hiểu Tuệ vẫn tiếp câu nào.
Bà cụ Cao thấy , bực bội chịu :
“Câm ?"
“Con ."
Không thèm bà cụ Cao, Vương Hiểu Tuệ bất an cụ Cao:
“Bố, lúc đó con cũng đang lúc nóng giận nên mới tay đ-ánh con bé đó, nhưng con căn bản còn đ-ánh trúng, ngược còn mấy đứa trẻ suýt nữa đẩy ngã.
Sau đó còn bóp c.h.ặ.t cổ tay, đau đến mức con thực sự nhịn nên tránh khỏi năng lỗ mãng."
“Tại xin đứa trẻ đó?"
Giọng của cụ Cao trầm dày và lạnh lẽo:
“Tiên sinh Giang cho cô cơ hội nhận , mà cô ngược coi gì, thậm chí còn lôi kéo thanh thế, coi trời bằng vung, kiêu ngạo cực độ.
Đây chính là gia giáo của cô ?"
Vương Hiểu Tuệ cúi đầu dám lên tiếng.
“Ngay hôm nay, vì sự ngu xuẩn của cô mà gây chuyện, dẫn đến việc bố chồng như gánh trách nhiệm cô.
Cô xem, loại con dâu như cô nhà họ Cao thể tiếp tục giữ ?"
Cụ chỉ phê bình vì Giang Bác Nhã lấy chuyện rót vốn , mà còn phê bình vì gây ảnh hưởng đến công việc của Viện sĩ Lạc.
Đủ thấy bối cảnh gia thế của đứa trẻ Tiểu Nguyệt đổ oan mạnh đến mức nào.
, cụ thực sự đang ở vị trí cao, nhưng dù là Giang Viện sĩ Lạc, là Giáo sư Khương, địa vị xã hội của thấp ?
Hoàn ngược , ba vị chỉ địa vị xã hội cao mà đồng thời còn đang đóng góp to lớn cho sự phát triển của đất nước.
Ví dụ như Giang đang dốc lực hỗ trợ xây dựng kinh tế quốc gia, Viện sĩ Lạc một lòng một phấn đấu cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học của đất nước, Giáo sư Khương tỏa sáng cho sự nghiệp thể thao nước nhà, dốc hết tâm huyết cho sự nghiệp giáo d.ụ.c.
So với ba vị , cụ tính là cái gì chứ?
“Bố!"
Vương Hiểu Tuệ trợn tròn mắt, bà lắc đầu lùi :
“Con sẽ ly hôn với Khải Minh .
Bố, con thực sự , bố hãy tha cho con một !"