Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1037

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Duệ Duệ."

 

Đó là giọng của Đội trưởng Khương.

 

“Dạ?"

 

Hoàn hồn , Minh Duệ ngước mắt Đội trưởng Khương đang bên cạnh:

 

“Ông ngoại việc gì cần cháu ạ?"

 

Nghe , Đội trưởng Khương lắc đầu, ông :

 

“Có cháu gặp chuyện gì ở bên ngoài ?"

 

Minh Duệ hề suy nghĩ mà đưa câu trả lời phủ định ngay lập tức, Đội trưởng Khương lo lòng.

 

“Cháu vẫn còn là một đứa trẻ, bất kể gặp chuyện gì giải quyết đều thể ở nhà, ông ngoại và bà ngoại giúp cháu, nhưng cháu chắc chắn thể nghĩ cách giúp cháu."

 

Nghe lời Đội trưởng Khương , lòng Minh Duệ thấy ấm áp, nhếch môi, khẽ gật đầu:

 

“Vâng ạ."

 

“Anh cả cả, Quả Quả cũng thể giúp đó nha~"

 

Theo giọng nũng nịu của Quả Quả, Đoàn T.ử và Thang Viên cũng lập tức cất giọng sữa theo, hai em ưỡn thẳng , nghiêm túc biểu thị bọn chúng cũng thể giúp đỡ cả Minh Duệ .

 

Độ cong nơi khóe môi Minh Duệ càng rõ rệt hơn, và trong mắt đều tràn ngập ý :

 

“Cảm ơn các em, ngày nào cả cần giúp đỡ, nhất định sẽ với các em."

 

Bữa tối là cháo ngô khoai lang ăn kèm với bánh bao thịt lớn, cùng một đĩa khoai tây sợi xào và một đĩa đậu phụ gia thường.

 

Tuy nhiên, để bổ sung dinh dưỡng cho ba nhóc tì Đoàn Tử, Thái Tú Phân còn hấp một bát canh trứng lớn, chia cho ba đứa nhỏ ăn.

 

“Mẹ, cơm và bà ngoại nấu đều đặc biệt ngon, tại cơm con nấu cứ thiếu thiếu cái gì đó nhỉ?"

 

Ăn no uống đủ, Minh Duệ bếp rửa bát đũa, Minh Vi qua giúp một tay, Minh Hàm thì phụ trách lau dọn bàn ăn, xếp bàn ăn và ghế tre vị trí sát tường, đó xuống ghế sofa ở phòng khách, bắt đầu tủi với Khương Lê về kỹ năng nấu nướng của .

 

“Muốn nâng cao tay nghề nấu nướng thì trong kỳ nghỉ hãy nấu thêm vài bữa, chắc chắn sẽ con thất vọng ."

 

Ánh mắt dịu dàng tràn đầy ý , Khương Lê :

 

“Ngoài , con coi việc nấu ăn là một sự tận hưởng, và mang theo tình yêu thương đong đầy dành cho gia đình, như món ăn tuyệt đối sẽ ngon."

 

“..."

 

Lời Khương Lê phần trêu chọc Minh Hàm, nhưng rõ ràng cô cũng thật, mang theo tình yêu thương đong đầy dành cho gia đình, đồng thời coi việc nấu ăn là một sự tận hưởng, dù thành phẩm cuối cùng chút như ý, nhà cũng sẽ khen ngớt lời, đối với bản , tận hưởng quá trình nấu ăn, tâm chắc chắn sẽ vui vẻ.

 

Tuy nhiên, cái đầu của Minh Hàm nửa ngày vẫn chuyển biến kịp, suy nghĩ một chút, hỏi Khương Lê:

 

“Nấu ăn là một sự tận hưởng ạ?"

 

“Chẳng lẽ ?"

 

Khương Lê nén nhướng mày.

 

Minh Hàm theo bản năng lắc đầu:

 

“Là tận hưởng là tận hưởng, con cái gì cũng đúng hết."

 

Ba nhóc tì Đoàn T.ử bên cạnh trộm .

 

Minh Hàm hỏi Khương Lê:

 

“Mang theo tình yêu dành cho gia đình để nấu ăn, thì nhất định thể món ăn ngon ạ?"

 

!"

 

Khương Lê híp mắt đáp .

 

“Mẹ, chắc chắn là lừa con chứ?

 

Việc nấu ăn còn nhiều đạo lý ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1037.html.]

Minh Hàm vẻ mặt khổ sở sâu sắc, đợi Khương Lê lên tiếng, giọng sữa của Thang Viên vang lên:

 

“Anh hai hai, mới gì cũng đúng mà, bây giờ nảy sinh nghi ngờ với lời của ?"

 

“Không ."

 

Minh Hàm liên tục xua tay:

 

“Anh hai của em chỉ là thấy kỳ lạ thôi."

 

Thang Viên:

 

“Đợi em lớn thêm chút nữa, nhất định thể món ăn ngon, hai tại ?"

 

Nhìn Minh Hàm, ánh mắt Thang Viên đầy vẻ nghiêm túc.

 

Minh Hàm thích pha trò, thế là phối hợp với Thang Viên:

 

“Không , hai là đồ ngốc, nghĩ ."

 

“Anh hai đúng, đồ ngốc, trong mắt trong lòng Thang Viên, hai của em là đại thông minh đó!"

 

Thang Viên an ủi trai Minh Hàm, tiếp tục dùng giọng sữa :

 

“Mẹ mới nhắc tới, mang theo tình yêu đong đầy dành cho gia đình là thể món ăn ngon, mà em Lạc Minh Thâm, yêu nhất nhất nhất gia đình nè, đợi em lớn thêm chút nữa, em sẽ mang theo tình yêu đong đầy của em dành cho để nấu ăn, như thì, hai xem món em nấu thể ngon ?"

 

Không cần suy nghĩ, Minh Hàm thốt :

 

“Không thể."

 

Giây tiếp theo, cảm thấy đứa em trai ba tuổi rưỡi gài bẫy .

 

Thấy ngẩn , Thang Viên che miệng .

 

Quả Quả cũng .

 

Đoàn T.ử thì cong khóe môi.

 

Khương Lê cùng Đội trưởng Khương và Thái Tú Phân thì trực tiếp thành tiếng.

 

Thần trí trở về, Minh Hàm dậy, bế thốc Thang Viên lên:

 

“Em xem em thông minh thế hả?!"

 

Món ăn với tình yêu thương đong đầy dành cho gia đình, ở nhà bọn họ, cho dù món ăn đó chỗ thiếu sót, nhưng là nhà, tuyệt đối ai ngon.

 

Hazzz!

 

Đạo lý đơn giản như , nghĩ thông suốt sớm hơn chứ?

 

Ôm cổ Minh Hàm, Thang Viên “hi hi" thành tiếng:

 

“Anh hai là đại thông minh, chỉ là tiểu thông minh thôi mà!"

 

Màn đêm buông xuống, khi vệ sinh cá nhân xong, ba nhóc tì Đoàn T.ử đều ngủ, ngay cả hai ông bà Đội trưởng Khương cũng về phòng lên giường.

 

“Vậy con ngủ đây, ngủ ngon ạ!"

 

Minh Vi ở phòng chính chuyện thì thầm với Khương Lê một lúc, đó bước chân nhẹ nhàng trở về phòng .

 

Không lâu , Minh Duệ gõ cửa phòng chính:

 

“Mẹ, ngủ ạ?"

 

Trong lòng thực sự nghẹn khuất đến khó chịu, nếu cứ tiếp tục như , chắc chắn sẽ khó thể tập trung tinh thần lớp, từ đó dẫn đến hiệu quả giảng giảm một nửa, thậm chí chẳng lọt tai cái gì.

 

Vốn dĩ tâm sự, chỉ vì sợ hậu quả đó, nhưng những chuyện cứ sợ là thể coi như từng xảy , mà trong lòng nghi vấn, lo lắng ngày nào đó chuyện liên quan đến thế của phanh phui, chi bằng tìm xin một ý kiến.

 

, trong lòng Minh Duệ, Khương Lê sớm , chứ kế, chân thành chấp nhận Khương Lê , và trong lòng quyết định, v-ĩnh vi-ễn sẽ nhận đẻ gọi là .

 

“Chưa , con."

 

Giọng dịu dàng chứa đựng ý của Khương Lê truyền ngoài cửa.

 

 

Loading...