Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1059

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quả Quả:

 

ạ!

 

Chị chỉ còn quen chị ba và Tiểu Ân của em thôi."

 

“Bên ngoài lạnh, Tưởng Tuyên Tuyên nên mời khách nhà ."

 

Tịch Thần Ngự mặt căng thẳng nhắc nhở Tưởng Tuyên Tuyên.

 

“Dì Khương, Minh Hàm, em xin !

 

Em Quả Quả xin !

 

Lạc Minh Đình, Lạc Minh Thâm xin , mau nhà cháu ạ, trong nhà cháu ấm lắm!"

 

Nắm lấy tay Quả Quả, Tưởng Tuyên Tuyên lúc dáng một lớn nhỏ tuổi, mời Khương Lê và Lạc Minh Hàm, cùng ba nhóc Đoàn T.ử trong sân, cũng đúng lúc , của Tưởng Tuyên Tuyên từ phòng khách , mỉm chào hỏi Khương Lê:

 

“Đồng chí Khương mau mời , trong nhà ấm áp!"

 

Mẹ của Tưởng Tuyên Tuyên họ Lạc, tên Tư Thuần, là một phụ nữ dịu dàng nhưng kém phần nhiệt tình.

 

con gái Tuyên Tuyên mời những bạn học nào đến nhà dự tiệc sinh nhật, thấy ba nhóc Đoàn T.ử tự nhiên khó đoán phận của Khương Lê.

 

con bé nhà cô cũng ít khen ngợi mặt cô rằng em Quả Quả bạn của nó xinh thế nào, và hai sinh cùng một lứa của bạn xinh , cũng như của bạn xinh như thế nào.

 

Lúc thấy Khương Lê, Lạc Tư Thuần cảm thấy con gái miêu tả chính xác, đồng chí Khương mặt quả thực xinh như tiên nữ .

 

Hôm nay ngoài, trang phục của Khương Lê chủ yếu là giữ ấm và thoải mái.

 

Áo phao trắng tinh dài tới gối, quần tất lót lông phối với chân váy màu khói dài tới gối, chân bốt ngắn, đầu đội mũ beret đen, tuy nhiên quàng khăn che cổ và đeo khẩu trang, vì diện mạo của cô tự nhiên Lạc Tư Thuần thấy rõ mồn một.

 

Cộng thêm khí chất đặc biệt của cô nền, thật, Lạc Tư Thuần cảm thấy cũng dám to, sợ kinh động đến mỹ nhân lớn .

 

Khương Lê nhà họ Tưởng lâu, lúc cô cũng dẫn theo cả Minh Hàm, tuy nhiên chào hỏi một tiếng với của Tưởng Tuyên Tuyên là Lạc Tư Thuần, thăm cụ Tịch ở nhà họ Tịch.

 

Mà lúc , xe lái tới cổng sân nhà họ Tịch.

 

Bước xuống xe, Khương Lê mở cốp , lấy hai chai r-ượu quốc lủi và một hộp , kèm theo một hộp mạch nha tinh cho hai chiếc túi xách giấy da bò xách .

 

Minh Hàm đưa tay nhận lấy.

 

“Vào thôi."

 

Khóa cốp xong, Khương Lê dẫn Minh Hàm bước cổng sân nhà họ Tịch.

 

“Lạc Minh Hàm..."

 

Đây là giọng của Tịch Cảnh Ngự - trai ruột của Tịch Thần Ngự, tuổi tác tương đương với Lạc Minh Hàm, thật trùng hợp là học cùng trường trung học với Lạc Minh Hàm, trong các kỳ thi khối, và Lạc Minh Hàm luôn cạnh tranh vị trí một, nhưng đáng tiếc là nào cũng Minh Hàm áp đảo một bậc.

 

Có thể , từ khi học trung học, Tịch Cảnh Ngự như thể khóa c.h.ặ.t ở vị trí thứ hai khối.

 

Bạn học đều gọi đùa là “Vạn năm hạng hai".

 

“Tịch Cảnh Ngự!"

 

Rõ ràng Minh Hàm cũng nhận đối phương:

 

“Đây là nhà ."

 

Không là hỏi, Minh Hàm dùng câu trần thuật.

 

“Ừm."

 

Tịch Cảnh Ngự gật đầu, ngay đó ánh mắt dừng Khương Lê:

 

“Chào dì ạ, dì là của Lạc Minh Hàm đúng ạ?"

 

Khương Lê mỉm gật đầu:

 

."

 

Tịch Cảnh Ngự là một thiếu niên rạng rỡ trai, xét về độ ưa thì ngang ngửa với Minh Hàm, mời Khương Lê và Minh Hàm phòng khách, :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1059.html.]

“Dì trông thật trẻ, hơn nữa dì còn ạ!"

 

Chưa đợi Khương Lê lên tiếng, Minh Hàm lườm Tịch Cảnh Ngự một cái:

 

“Mẹ trẻ cần gì !"

 

khen dì trẻ, khen dì , liên quan gì đến ?"

 

Tịch Cảnh Ngự hừ nhẹ một tiếng, tuyên bố:

 

“Lạc Minh Hàm cứ đợi đấy, kỳ thi tới, vị trí một khối chắc chắn sẽ là của ."

 

Minh Hàm “xì" một tiếng, trong miệng nhanh chậm thốt bốn chữ:

 

“Vạn năm hạng hai."

 

“Hàm Hàm, chuyện hẳn hoi với bạn ."

 

Khương Lê liếc Minh Hàm.

 

“Dạ , thưa ."

 

Minh Hàm ngoan ngoãn, nhe răng lộ hàm răng trắng bóc đáp lời.

 

“Giả tạo."

 

Tịch Cảnh Ngự lẩm bẩm.

 

Kết quả là Minh Hàm chẳng thèm để ý, theo Khương Lê phòng khách nhà họ Tịch.

 

“Lê Lê đến , mau !"

 

Cụ Tịch đang chuyện với Giang Hồng Phát và Giang Bác Nhã, thấy Khương Lê liền lên tiếng chào đón.

 

“Đồng chí Khương mời ."

 

Tịch Quốc Bang cách đây lâu phá một vụ án lớn, cộng thêm trong cục gần đây vụ án nào hóc b.úa nên đúng giờ, và cuối tuần thì nghỉ ngơi cùng các đồng chí trong cục để dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.

 

Mà hôm nay là cuối tuần, Tịch Quốc Bang tự nhiên ở nhà nghỉ ngơi, ông mời Khương Lê xuống, rót cho Khương Lê, đồng thời quên chào Minh Hàm xuống.

 

“Lạc Minh Hàm, lên phòng một lát ?"

 

Tịch Cảnh Ngự nháy mắt với Minh Hàm.

 

Minh Hàm đáp ngay mà về phía Khương Lê:

 

“Mẹ..."

 

“Đi ."

 

Khương Lê gật đầu.

 

“Tịch Cảnh Ngự, nhớ gọi con một tiếng, bảo là dì Khương của con đến !"

 

Nhìn về phía cầu thang, Tịch Quốc Bang một câu với bóng lưng Tịch Cảnh Ngự.

 

Tịch Cảnh Ngự dừng bước, đầu đáp một tiếng tiếp tục dẫn Minh Hàm lên lầu.

 

“Vai vế hình như loạn thì ?!"

 

Nói thật, Khương Lê cảm thấy khá lúng túng đối với cách xưng hô giữa nhà họ Tịch.

 

Tính theo vai vế của cụ Tịch và Giang Hồng Phát, Khương Lê là hàng cháu của Giang Hồng Phát, mà Tịch Quốc Bang chắc chắn cùng hàng với Giang Bác Nhã, như Khương Lê là con gái của Giang Bác Nhã, xưng hô với Tịch Quốc Bang gọi một tiếng chú.

 

Đối với cách xưng hô với cụ Tịch, đương nhiên gọi một tiếng ông nội Tịch.

 

Khương Lê quả thực xưng hô như , nhưng bất kể là bạn nhỏ Tịch Thần Ngự bạn Tịch Cảnh Ngự , khi thấy Khương Lê đều gọi là dì, vô hình trung nâng cao vai vế của Khương Lê, đưa Khương Lê lên cùng hàng với Tịch Quốc Bang.

 

Cứ như đẩy ngược lên một chút, Giang Bác Nhã từ ngang hàng với Tịch Quốc Bang trở thành hàng cha chú.

 

“Đừng bận tâm chuyện vai vế gì đó."

 

Tịch Quốc Bang xua tay, ông là một đàn ông lớn tuổi nên nhiều câu nệ như .

 

 

Loading...