Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1072
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:45:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không cho bà là lý do của chúng , bà chỉ cần nhớ kỹ, những chuyện liên quan đến Lộ Lộ tuyệt đối phép can thiệp , còn phía bệnh viện 3 nữa, nhất cũng đừng đến đó nữa."
Ông cụ Phùng lúc suy nghĩ y hệt Phùng Ngụy, Phùng Lộ tiếp tục chịu ảnh hưởng từ Phương Tố.
“Ông..."
Phương Tố lời ông cụ Phùng mà tức đến nghiến răng, hiềm nỗi bà nên gì, bởi vì trong lòng bà rõ, Phùng Ngụy một điểm đúng, bà chẳng qua chỉ là kế của em họ, là ruột, những chuyện cho dù bà ý thì cũng tư cách can thiệp .
Huống hồ... huống hồ bà đến bệnh viện 3 thăm Phùng Lộ là mang theo mục đích riêng của , chứ đơn thuần chỉ là xuất phát từ sự quan tâm mà một chuyến như .
Ông cụ Phùng Phương Tố đang nghĩ gì, lúc ông tự điều khiển xe lăn về phía phòng việc, rõ ràng là ở cùng một chỗ với Phương Tố.
Theo sự rời của ông cụ Phùng, sắc mặt Phương Tố tức khắc trở nên đen kịt.
Theo tình hình hiện tại, bà nhất thời khó gặp mặt Phùng Lộ, cho dù bà năng chạy đến bệnh viện 3 thêm vài chuyến nữa thì ước chừng cũng là phí công.
Dù Phùng Ngụy cũng quen ở bệnh viện 3, lời dặn của trực hệ như Phùng Ngụy với phía bệnh viện, bà với tư cách là kế chắc chắn sẽ gạch tên khỏi danh sách nhà đến thăm Phùng Lộ.
Nghĩ , Phương Tố quyết định bản bà sẽ thử tự gặp Giang Bác Nhã và Khương Lê .
Nào ngờ, suốt một tuần đó, bà xuất hiện ngoài nhà cũ họ Giang hai , đừng là gặp Giang Bác Nhã, ngay cả cửa lớn nhà họ Giang bà cũng bước chân một bước.
Nói cũng , sở dĩ Phương Tố tìm đến nhà cũ họ Giang là vì bà mấy năm nay ít lượt nhận tài sản quốc gia trả, dựa nguyên nhân , bà liền nghĩ nhà họ Giang lẽ cũng trong danh sách trả tài sản, như thì xác suất Giang Bác Nhã ở nhà cũ họ Giang là lớn.
Quả nhiên sự thật đúng như bà nghĩ, điều khiến Phương Tố vui mừng khôn xiết, ai rõ diện tích nhà cũ họ Giang rộng lớn thế nào hơn bà , đặc biệt khi thấy nhà cũ họ Giang rõ ràng sửa sang , khoảnh khắc đó, Phương Tố kìm mà hồi tưởng cảnh tượng khi bà còn trẻ sống ở nhà cũ họ Giang.
Tuy xuất là nha , nhưng cha bà một là tâm phúc của lão gia, là quản gia trong phủ, một là nương t.ử quản sự trong viện của thái thái, coi là tâm phúc của thái thái.
Dựa đó, cho dù bà là hầu sinh trong phủ thì cũng khá mặt mũi, bất kể là tiểu sai nha ma ma, khi thấy bà đều sẽ gọi một tiếng “cô nương Tố Mai".
Tóm , Phương Tố cảm thấy những ngày tháng bà sống ở Giang phủ còn hơn cả tiểu thư của những nhà buôn bán bình thường.
Thế nhưng, bao nhiêu năm, bà thậm chí đến cửa lớn của nhà cũ họ Giang cũng bước .
Tâm trạng tồi tệ, Phương Tố nghĩ đến cha là Phương Hòe.
Vì chủ nhân trở về nước, những nô bộc hầu hạ chủ nhân chắc chắn sẽ theo, nhưng điều khiến Phương Tố thất vọng là, bà khó khăn lắm mới đợi từ nhà cũ họ Giang , tiến lên hỏi thăm thì nhận câu trả lời là trong phủ quản gia họ Phương nào cả.
Phương Tố cảm thấy thể nào, hỏi thêm vài câu, kết quả đối phương căn bản thèm để ý nữa, trực tiếp lo việc của .
Cứ như , hai xuất hiện ngoài cửa lớn nhà cũ họ Giang đối với Phương Tố mà đều là vô ích.
Thế nhưng bảo Phương Tố cứ thế từ bỏ việc gặp mặt Giang Bác Nhã thì bà khó mà .
“Giang Bác Nhã!
Giang Bác Nhã..."
Cách thứ hai xuất hiện ngoài cửa lớn nhà cũ họ Giang vài ngày, Phương Tố lộ diện một nữa, bà thấy một chiếc xe màu đen từ từ lái từ nhà cũ họ Giang, kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng chạy lên phía chặn chiếc xe .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1072.html.]
Bà xuất hiện quá đột ngột, chặn đầu xe, khiến tài xế buộc dừng xe.
Thấy , Phương Tố vội vàng sải bước đến phía cửa xe, bà vỗ vỗ cửa kính xe, liên tục gọi tên Giang Bác Nhã.
Cửa kính xe từ từ hạ xuống, khi Phương Tố rõ bên trong là ai, sắc mặt tức khắc trở nên trắng bệch.
“Bà quên những gì từng ?"
Đây là giọng của Giang Hồng Phát, đúng , trong xe Giang Bác Nhã mà là Giang Hồng Phát, mặt ông vui giận, ánh mắt bình tĩnh, chút d.a.o động cảm xúc nhưng mang đến cho một cảm giác áp bức thấu hiểu chuyện.
“Lão... lão gia..."
Phương Tố là tự chủ mà thốt xưng hô “lão gia" , bà dám mắt Giang Hồng Phát, nhanh ch.óng chạy trốn nhưng đôi chân theo điều khiển, chỉ thể đờ tại chỗ.
“Nếu giữ mặt mũi thì đừng xuất hiện mặt con trai và cháu gái ."
Thần sắc Giang Hồng Phát đổi, ông thu hồi ánh mắt khỏi Phương Tố, dặn dò tài xế:
“Lái xe."
Tài xế đáp một tiếng, xuống xe mời Phương Tố tránh xa chiếc xe một chút, , Phương Tố lùi hai bước.
Ngồi ghế lái, tài xế kéo cửa xe , nổ máy xe, trong chớp mắt chạy xa ánh mắt thẫn thờ của Phương Tố.
Thời gian trôi qua bao lâu, Phương Tố lờ đờ lên xe buýt, lờ đờ đến ngoài cổng viện sở nghiên cứu.
Không thể gặp Giang Bác Nhã, bà chỉ đành tính kế lên Khương Lê, bắt đầu từ phía Khương Lê để liên lạc với Giang Bác Nhã.
“Alo, tìm ai ?"
Nghe thấy tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, Khương Lê nhấc ống , lâu , cô :
“ quen, đúng , quen vị quý bà mà ...
chỉ một thôi, tồn tại cái gì gọi là đẻ nuôi cả, ừm, nhé, chào ."
Cúp máy, Khương Lê thần thái tự nhiên, hề giấu giếm vợ chồng đại đội trưởng Khương và Thái Tú Phân, cô :
“Một kẻ tâm thần tìm con, bảo bà là đẻ của con, yêu cầu gặp con một ."
“Thực sự là đẻ của con ?"
Thái Tú Phân hỏi Khương Lê.
“Mẹ, đều thấy đấy, con chỉ một là thôi, tồn tại cái gì gọi là đẻ nuôi hết."
Khương Lê đem những gì cô với đồng chí cảnh vệ ở cổng đại viện nhắc một mặt Thái Tú Phân, đó cô đem chuyện giữa Phương Tố và Giang Bác Nhã, cũng như chuyện nhà họ Phùng kể , điều khiến Thái Tú Phân và đại đội trưởng Khương hẹn mà cùng sững sờ.
Hoàn hồn , Thái Tú Phân xác nhận:
“Mẹ của Phùng Diệc là đàn bà sinh con ?"