Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1122

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:51:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô dám!”

 

Chữ “cô ” trong miệng Lạc Yến Thanh chắc chắn là đang chỉ Phùng Lộ.

 

“Anh chắc chắn chứ?”

 

Khương Lê chút tin lắm.

 

“Chắc chắn.”

 

Lạc Yến Thanh gật đầu, đó :

 

“Yên tâm , cô tuyệt đối dám lấy thế của bọn trẻ Lạc Minh Duệ chuyện nữa .”

 

Nghe , Khương Lê thở dài một tiếng:

 

“Vạn sự khó lường mà!

 

Xem chúng chỉ thể tùy cơ ứng biến thôi.”

 

“Đừng lo lắng.”

 

Lạc Yến Thanh lên tiếng an ủi.

 

“Được, em lo lắng nữa.

 

Trời sập xuống thì cái cao lớn như chống đỡ , em cứ phụ nữ nhỏ bé lưng thôi!”

 

Khương Lê mỉm , gì thêm....

 

Hơn một giờ rưỡi chiều, Khương Lê vẫn còn đang nghỉ ngơi trong phòng, mà lúc Lạc Yến Thanh trong phòng khách gọi hai cuộc điện thoại.

 

Một cuộc điện thoại gọi cho Giang Bác Nhã, cuộc còn gọi đến viện nghiên cứu.

 

Lúc , mới chuyện xong với viện trưởng Tống.

 

Không bao lâu , tiếng chuông điện thoại bàn vang lên.

 

Nhấc ống , Lạc Yến Thanh thậm chí còn lên tiếng, khi đối phương xong liền cúp máy.

 

Tiếp đó, ghi một dãy sổ điện thoại mặt, ghi chú cẩn thận đặt ống trở máy.

 

Thời gian trôi qua từng chút một, Lạc Yến Thanh khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn .

 

Khoảng chừng ba bốn phút , cầm ống lên, dãy ghi trong sổ điện thoại.

 

Nhà họ Phùng.

 

Ông cụ Phùng ngờ Lạc Yến Thanh gọi điện cho , nhưng lúc ông rõ ràng, đối phương tự báo tên họ, khi xác định máy là ông liền thẳng vấn đề, rõ lý do gọi cuộc điện thoại .

 

Sắc mặt từ sững sờ dần trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, ông cụ Phùng cảm thấy cái mặt già của sắp mất sạch , nhưng ông còn thể gì nhiều, chỉ thể buông một câu “Yên tâm, sẽ quản giáo bọn họ”.

 

Kết thúc cuộc gọi, ông cụ Phùng mới đặt ống xuống, ngờ tiếng chuông điện thoại “reng reng reng” vang lên.

 

Điều chỉnh cảm xúc, ông cầm ống :

 

“Alo, vị nào ?”

 

Cuộc điện thoại là Giang Bác Nhã gọi đến.

 

Giang Bác Nhã khi nhận điện thoại của Lạc Yến Thanh, hôm nay Phương Tố tìm đến Khương Lê, liền cố gắng kiềm chế cơn giận dữ đầy lòng, s-ố đ-iện th-oại bàn của nhà họ Phùng.

 

Phải là Giang Bác Nhã s-ố đ-iện th-oại bàn của nhà họ Phùng, chính là cách đây lâu ông gọi điện hỏi từ nhà họ Tịch.

 

Lúc nhận s-ố đ-iện th-oại, Giang Bác Nhã liên lạc với ông cụ Phùng, bảo đối phương quản lý Phương Tố, đừng chạy đến mặt ông bày trò xảo quyệt nữa.

 

Vẻ mặt ông cụ Phùng đương nhiên dễ coi, nhưng Phương Tố hiện tại là vợ ông, bất chấp thể diện của ông và nhà họ Phùng, hết đến khác tìm đến tình cũ năm xưa nối quan hệ, đây là đang tát mặt ông.

 

Nếu ông dạy bảo, theo đà phát triển chỉ cho mặt mũi ông càng thêm khó coi hơn.

 

, ngay trong đêm khi gác điện thoại của Giang Bác Nhã, ông cụ Phùng gọi Phương Tố phòng chuyện gần ba mươi phút, nhận sự đảm bảo của Phương Tố — sẽ xuất hiện mặt Giang Bác Nhã nữa.

 

Không ngờ hôm nay ông hai cuộc điện thoại liên tiếp tát mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1122.html.]

 

Nhất thời, ông cụ Phùng tức đến mức thở hồng hộc.

 

, thật sự xin , là do sơ suất, sẽ .”

 

Theo câu của ông cụ Phùng, đầu dây bên Giang Bác Nhã cúp máy.

 

“Tiểu Phương!

 

Tiểu Phương...”

 

Kìm nén cơn giận, ông cụ Phùng xoay xe lăn, hướng về phía tầng hai gọi liên tiếp Phương Tố.

 

Không lâu , giọng của Phương Tố từ lầu truyền xuống:

 

“Có chuyện gì thế?”

 

đang ở đầu cầu thang tầng hai.

 

“Bà xuống đây cho !”

 

Ông cụ Phùng bám c.h.ặ.t tay vịn xe lăn, gân xanh mu bàn tay nổi lên, thể thấy ông đang nhẫn nhịn đến mức nào, tay cũng dùng lực lớn .

 

“Làm ?”

 

Phương Tố vốn xuống, nhưng giọng của ông cụ Phùng trầm lạnh, sắc mặt cũng , nếu bà xuống lầu thì hai chắc chắn sẽ chuyện để cãi .

 

Tầng một, phòng ông cụ Phùng.

 

Cửa đóng c.h.ặ.t, Phương Tố bước khẽ hỏi một câu.

 

“Buổi trưa bà đấy?”

 

Ông cụ Phùng lạnh lùng hỏi.

 

“Đi dạo loanh quanh thôi.”

 

Phương Tố coi như hiểu , tám phần mười là chuyện bà tìm Khương Lê trưa nay lão già , nhưng rốt cuộc là kẻ nào đ-âm chọc chuyện đến chỗ lão già chứ?

 

Lẽ nào... lẽ nào liên quan đến hai vợ chồng con nhỏ ch-ết tiệt ?

 

Hay là chính con nhỏ đó gọi điện cho lão già?

 

Ông cụ Phùng lặng lẽ Phương Tố một lát, cũng truy hỏi tại dối, ông :

 

“Nếu bà thật sự cảm thấy cuộc sống hiện tại như ý bà thì chúng thể thủ tục ly hôn ngay bây giờ.”

 

“Ông ly hôn với ?”

 

Phương Tố đột ngột cao giọng, giọng vô cùng ch.ói tai, gần như đ-âm thủng màng nhĩ ông cụ Phùng.

 

“Là bà ly hôn.”

 

Ông cụ Phùng :

 

“Để tránh những chuyện hổ của bà bại lộ khiến cả đại viện đều tập trung ánh mắt và bà, thấy chúng nên sớm ly hôn thì hơn.

 

Như bà sẽ tự do, dây dưa với vị họ Giang thế nào cũng , mà cũng cần lúc nào cũng lo lắng bà cắm sừng.”

 

ly hôn, nếu ông ép ly hôn, ch-ết cho ông xem!”

 

và Giang Bác Nhã còn một chút tiến triển nào, bây giờ mà ly hôn thì về ?

 

“Tiểu Phương, tự nhận bao nhiêu năm qua từng điều gì với bà, nhưng bà đến tuổi mà lòng vẫn còn d.a.o động, như thì bà còn việc gì tiếp tục chịu ấm ức ở cái nhà ?”

 

Ông cụ Phùng chằm chằm Phương Tố.

 

“Ông gì thì , bảo ly hôn là ly hôn, ông dám ép , dám ch-ết cho ông xem.”

 

Phương Tố mang dáng vẻ “lợn ch-ết sợ nước sôi”, khiến ông cụ Phùng tức đến bật , nhưng đây là cái vì quá giận dữ, ông :

 

coi như thấu , hạng phụ nữ như bà tận tâm can là ích kỷ tư lợi, nghĩ cho khác.

 

 

Loading...