“Khương Lê mỉm lắc đầu.”
“Vậy là tại ?”
Lạc Yến Thanh nhướng mày hỏi.
“Thứ nhất, những chuyện em gặp đều là chuyện nhỏ; thứ hai, bận rộn công việc, em vì chút chuyện nhỏ mà phân tâm.”
Nói đến đây, Khương Lê khựng một chút, tiếp:
“Anh đừng nghĩ nhiều quá nhé.
Nếu gặp chuyện khó giải quyết, em hứa chắc chắn sẽ cho , để giúp em giải quyết.”
Lạc Yến Thanh:
“Tiểu Lê, là chồng em, em thể dựa mà.”
Khương Lê:
“Em là hoa tầm gửi .”
“Biết là em .”
Lạc Yến Thanh cong môi:
“Ý của là chuyện gì chúng thể cùng gánh vác, cùng giải quyết.”
“Biết ạ.”
Khương Lê mỉm , :
“Còn thì ?
Dạo công việc thuận lợi ?”
Lạc Yến Thanh “ừm” một tiếng....
Dùng xong bữa tối, trời vẫn tối hẳn, Khương Lê dắt ba đứa nhỏ Đoàn T.ử dạo trong sân để tiêu cơm.
Lúc , Tiểu Ân từ sân bên cạnh sang:
“Mẹ, và các em ăn cơm ạ?
Bố ?
Hôm nay bố về ạ?”
“Anh Tiểu Ân ơi, bố đang rửa bát đĩa trong bếp ạ!”
Quả Quả cất giọng sữa lên:
“Chúng em đều ăn cơm ạ, lúc đang dắt em và tư năm dạo tiêu cơm đấy, Tiểu Ân ăn ạ?”
“Anh ăn .”
Tiểu Ân xoa đầu Quả Quả, trong mắt đầy vẻ ý :
“Em gái ngày nào cũng xinh như , các bạn trong lớp đều ngưỡng mộ lắm đấy, nhất thế giới và em gái nhất thế giới!”
“Anh Tiểu Ân, lẽ nào các bạn trong lớp ngưỡng mộ việc hai em trai trai ?”
Đôi mắt đen láy của Thang Viên mở to, bé ngửa đầu nhỏ lên chằm chằm Tiểu Ân.
“...”
Tiểu Ân sững , hồi lâu bé mới phản ứng , :
“Các bạn đương nhiên là ngưỡng mộ , bọn họ đều thích em và Đoàn Tử, tìm lúc nào đó dắt các em đến chơi với bọn họ.”
“Đã định thời gian ạ?”
Mắt Thang Viên sáng lên, giọng sữa hỏi Tiểu Ân.
“Anh đồng ý.”
Tiểu Ân vẻ mặt nghiêm túc :
“Em và Đoàn T.ử còn nhỏ, bản cũng vẫn là trẻ con, thể tùy tùy tiện tiện dắt các em ngoài chơi .
Như lỡ chẳng may gặp chuyện gì bất trắc, cách nào ăn với bố , cũng sẽ hận ch-ết bản mất!”
“Hả?”
Thang Viên chớp chớp mắt, bé giọng sữa :
“ em và tư đều lợi hại mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1126.html.]
Cậu bé sức mạnh lớn, tư cũng , bọn họ còn võ nữa, nếu gặp , bọn họ chắc chắn thể đ-ánh cho đối phương răng rơi đầy đất.
“Tiểu Ân giỏi quá !”
Khương Lê xoa đỉnh đầu Tiểu Ân, đó giơ ngón tay cái khen ngợi thiếu niên, cô :
“Con đúng, bây giờ bản con vẫn còn là trẻ con, nếu lớn cùng mà dắt em ngoài chơi, chuyện gì thì , chứ một khi chuyện gì xảy thì hối hận cũng kịp, và nhà đều sẽ lo lắng cho các con.”
“Mẹ, từng bên ngoài điều quan trọng nhất là cẩn ngôn thận trọng, câu Tiểu Ân luôn ghi nhớ trong lòng đấy ạ!”
Ánh mắt Tiểu Ân sáng ngời, bé ngước mắt Khương Lê.
Chạm ánh mắt của bé, Khương Lê một nữa xoa đỉnh đầu thiếu niên, cô mỉm :
“Nên như , nếu sẽ dễ vấp ngã.”
Tiểu Ân giọng trẻ thơ đáp :
“Chỉ cần là lời , Tiểu Ân đều sẽ ghi nhớ thật kỹ!”
“Đi nào, chúng nhà .”
Khương Lê chào gọi Tiểu Ân và ba đứa nhỏ Đoàn T.ử về phía phòng khách.
“Mẹ, thứ sáu tuần lớp con tổ chức một buổi họp phụ , thể đến ạ?”
Ngồi xuống sofa, Tiểu Ân đột nhiên một câu như .
Nghe , Khương Lê hỏi:
“Mẹ , con lo bố con sẽ buồn ?”
Cô cố ý liếc về phía sân nhà bên cạnh.
Tiểu Ân hiểu ý của Khương Lê, bé lắc đầu:
“Lúc con qua tìm , con với bố con , bố bảo chỉ cần con vui là ạ.”
“Vậy thì chắc chắn sẽ đến đúng giờ.”
Trước khi nước ngoài, họp phụ cho Minh Duệ và Minh Hàm, Khương Vi đều là do Khương Lê tham gia, ngay cả họp phụ ở trường mầm non của Tiểu Ân cũng là tham dự.
Còn trong thời gian ở nước ngoài, họp phụ của ba em Minh Duệ đương nhiên rơi tay ông cụ Khương và bà cụ Thái Tú Phân.
Còn của Tiểu Ân thì do ông cụ La và bà cụ Lý tham dự.
Năm ngoái khi về nước, các buổi họp phụ lớn nhỏ trong nhà rơi tay Khương Lê.
Cũng may là thời gian trùng , nếu một Khương Lê chắc chắn thể tham dự hết .
Cũng chính vì năm ngoái Khương Lê đến lớp của Tiểu Ân tham gia hai buổi họp phụ nên các bạn trong lớp đều Khương Lê.
Bọn họ ít khen ngợi mặt Tiểu Ân rằng Khương Lê là xinh nhất trong tất cả các bà của các bạn trong lớp, còn khen Khương Lê khi trông thiện, và giọng cũng nữa.
Tiểu Ân cảm thấy vô cùng mặt mũi!
“Mẹ ơi, con yêu quá !”
Tiểu Ân ngay bên cạnh Khương Lê, thấy lời Khương Lê liền vui mừng hớn hở ngay lập tức.
Khi thấy Lạc Yến Thanh bước phòng khách, bé hì hì :
“Bố ơi, con cũng yêu bố nhiều lắm!”
Nghe , Lạc Yến Thanh đầu tiên là sững , đó khẽ gật đầu đáp .
Chương 1284 Lời của ông chút giả dối đấy!
“Anh Tiểu Ân khéo léo quá !”
Thang Viên sofa, đung đưa hai cái chân ngắn cũn cỡn của , đôi mắt đen láy to tròn sáng như những vì lấp lánh, bé cảm thấy học thế nào gọi là vẹn cả đôi đường.
Cũng thể là bên trọng bên khinh!
“Hả?
Em học cái gì cơ?”
Tiểu Ân hiểu, ánh mắt Thang Viên đầy vẻ thắc mắc.
“Vừa yêu , yêu bố, vẹn cả đôi đường.”
Đoàn T.ử vẻ mặt nghiêm túc đưa lời giải thích.
Ngay lập tức, khuôn mặt Tiểu Ân đỏ bừng lên.
Thấy ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đều đang , thấy cả bố yêu quý nhất cũng đang tập trung ánh mắt , chỉ cảm thấy nhiệt độ mặt tăng cao, bé một cách vô cùng mất tự nhiên, đó hắng giọng một cái, giả vờ nghiêm túc với ba đứa nhỏ Đoàn Tử:
“Anh vốn dĩ yêu và bố , bao giờ phân biệt đối xử cả, các em học tập cho thật đấy!”