Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Định thần , Khương Lê hừ một tiếng, lệnh:

 

“Anh thấy gì hết, ngủ!"

 

Lạc Yến Thanh phối hợp:

 

“Được, thấy gì hết."

 

Trong đôi mắt phượng ý luân chuyển, :

 

“Chúc ngủ ngon."

 

Có ai đó đang giận dỗi, tự nhiên là thấy .

 

Nói cũng , Khương Lê thực cũng là một “tân binh" trong tình trường.

 

Ở thế giới cũ, cô chỉ tập trung lo cho sự nghiệp, thời gian để yêu đương, càng từng nghĩ đến việc bắt đầu một cuộc tình, chính vì mới chuyện bố đẻ bày đủ trò sắp xếp xem mắt, và thỉnh thoảng tìm bạn trai thế nào, kết hôn , em bé đáng yêu nhường nào.

 

Tóm , bố đẻ vì chuyện đại sự hôn nhân của cô mà thể lo lắng nát cả lòng....

 

Cơn gió đêm thanh mát thổi cửa sổ, bất tri bất giác, Khương Lê chìm giấc mộng, ở bên cạnh, Lạc Yến Thanh lúc trở nghiêng, và di chuyển thể, xích gần Khương Lê thêm một chút.

 

Anh khuôn mặt nghiêng của cô, hồi tưởng dáng vẻ lúc đầu gặp cô, cô... chẳng giống một cô gái do nhà nông nuôi dưỡng chút nào, dung mạo khí chất xuất chúng, cần nghĩ nhiều cũng , đến chắc chắn sẽ thu hút một dải ánh đến đó.

 

Sự thực đúng là như .

 

Chương 176 Là cô dạy

 

Nằm ngửa , Lạc Yến Thanh nắm lấy bàn tay của cô gái ở gần phía , dường như ... thế nào gọi là yêu đương.

 

Và điều , là cô dạy !

 

Một cảm giác lạ lẫm, nhưng vô cùng kỳ diệu.

 

Anh hề bài xích một chút nào!

 

Ngày hôm .

 

Ánh dương ban mai từ từ nhô lên từ phía đông, do đêm qua một trận mưa bụi lất phất nên lúc những cây rau trồng trong sân sự tắm mát của ánh nắng trông đặc biệt xanh mướt, đồng thời, chúng đón gió khẽ vươn vai, những giọt sương phiến lá trong veo như pha lê, giống như những hạt trân châu, cẩn thận lăn tăn.

 

Ánh nắng rọi lên , khúc xạ những tia sáng rực rỡ.

 

“Bây giờ luôn ?"

 

bầu khí mờ ám đêm qua nên sáng nay Khương Lê và Lạc Yến Thanh khi đối diện với đối phương đều chút tự nhiên, đặc biệt là khi ánh mắt hai chạm , liền cảm giác khí xung quanh tự động trào dâng những bong bóng màu hồng.

 

Chính vì , Khương Lê bất giác luôn tránh né tầm mắt của đàn ông.

 

Về phần Lạc Yến Thanh, ngược còn khá hơn một chút, cố ý trốn tránh sự tiếp xúc ánh mắt của cô vợ nhỏ, nhưng chỉ cần gần đối phương là khống chế mà nghĩ đến cảnh tượng hai ở bên đêm qua, nhịp tim liền nhịn chút mất kiểm soát, đồng thời vành tai nóng bừng.

 

Khương Lê má hồng, cô “ừm" một tiếng, đàn ông.

 

“Mẹ ơi, chúng ạ?"

 

Rửa mặt chải đầu xong, cục bột nhỏ Minh Hàm bước đôi chân ngắn củn đến mặt Khương Lê, ngước cái đầu nhỏ lên sữa giọng hỏi.

 

“Đi mua thức ăn."

 

Khương Lê căn phòng chứa đồ lặt vặt, lâu , cô đẩy một chiếc xe đẩy đôi bằng trúc, gần như ngay lập tức, cặp rồng phượng liền “tạch tạch tạch" chạy tới.

 

“Mẹ ơi ơi, cái là để cho Vi Vi và hai ?"

 

Tiểu Minh Vi vây quanh chiếc xe đẩy chạy vòng quanh, đôi mắt như quả nho đen chứa đầy sự tò mò.

 

.

 

Tuy nhiên, của các con cũng thể ."

 

Khương Lê dịu dàng trả lời cô bé, sang cục bột nhỏ Minh Hàm, cuối cùng, cô dời tầm mắt sang bé nhỏ Minh Duệ, hỏi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-114.html.]

“Có lên thử xem ?"

 

Chiếc xe đẩy là hệ thống đặt phòng lặt vặt lúc nửa đêm qua, đó sạch sành sanh, thấy một chút bụi bặm nào, nhưng Khương Lê vẫn lấy một chiếc khăn lau sạch sẽ chiếc xe đẩy một lượt.

 

Cậu bé nhỏ Minh Duệ lắc đầu:

 

“Con là trẻ lớn ."

 

“Trẻ lớn cũng thể thử mà."

 

Khương Lê mỉm bế bé lên, cô đặt lên chiếc ghế ở một bên xe đẩy, tay dùng sức, đẩy chiếc xe đẩy chạy hai vòng trong sân.

 

Thực khoảnh khắc cô đẩy chiếc xe đẩy khỏi phòng chứa đồ lặt vặt, thấy rõ đôi mắt bé đột nhiên sáng rực lên như những vì lấp lánh, mức độ rực rỡ so với đôi mắt của cặp rồng phượng thì chẳng kém cạnh chút nào.

 

Có thể thấy trong lòng bé là lên thử.

 

Thực tế đúng là như .

 

Cậu bé Minh Duệ trong xe đẩy, hai tay nắm lấy tay vịn hai bên, khi Khương Lê đẩy vòng quanh sân, mặc dù khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, nhưng khóe miệng cong lên của tiết lộ tâm trạng của .

 

“Mẹ ơi, chiếc xe xe cực kỳ luôn, Hàm Hàm thích."

 

Đợi Khương Lê dừng , cục bột nhỏ Minh Hàm tiến lên, đưa bàn tay nhỏ bé hớn hở sờ chiếc xe đẩy.

 

“Hàm Hàm của chúng thích là ."

 

Bế bé Minh Duệ từ xe đẩy xuống, Lạc Yến Thanh liền bước tới, đặt cặp rồng phượng trong xe đẩy.

 

“Anh hai, vui ạ?"

 

Tiểu Minh Vi trai Minh Hàm, đôi mắt thành hình vầng trăng khuyết.

 

“Vui."

 

Cục bột nhỏ Minh Hàm trong xe đẩy, tò mò sờ chỗ mó chỗ , nếu lưng đôi cánh, nhất định sẽ vui sướng mà bay thẳng lên trời mất.

 

“Tiểu Lê, xong em?"

 

Chương 177 Lạc Yến Thanh ghen

 

Khương Lê phòng lấy chiếc túi cầm tay tự chế của , thấy cô mãi , Lạc Yến Thanh kìm khẽ gọi.

 

“Đến đây."

 

Cùng với giọng trong trẻo ngọt ngào vang lên, Khương Lê để tóc b.úi củ tỏi, mặc một chiếc váy liền tay lỡ cổ b.úp bê màu xanh lam chấm bi trắng dài đến đầu gối, bước chân nhẹ nhàng xuất hiện mặt Lạc Yến Thanh và ba đứa nhỏ.

 

“Oa!

 

Mẹ của Hàm Hàm là tiên nữ nhỏ, mặc cái gì cũng quá !"

 

Vừa thấy lời của cục bột nhỏ Minh Hàm, Khương Lê lập tức bật thành tiếng:

 

“Cái miệng của Hàm Hàm nhà đúng là ngọt thật đấy!"

 

Còn nhỏ tuổi mà là một trai ấm áp , chờ đến khi trưởng thành chắc chắn sẽ thu hút ít cô gái yêu thích cho xem.

 

Lạc Yến Thanh liếc mắt tiểu Minh Hàm một cái dễ nhận .

 

Rất rõ ràng, đang ghen, cảm thấy nhóc con cướp mất lời thoại vốn thuộc về .

 

Tuy nhiên, Lạc Yến Thanh vẫn những lời với Khương Lê:

 

“Rất ."

 

“Cũng tàm tạm thôi mà!"

 

Khương Lê , bếp lấy giỏ thức ăn , dắt tay bé Minh Duệ, với Lạc Yến Thanh:

 

“Đi thôi."

 

 

Loading...