Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:01:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“..."
Đôi mắt hồ ly của Khương Lê mở to, cô mím môi im lặng một hồi lâu, đó thẳng mắt đàn ông, từng chữ từng chữ một, thần sắc nghiêm túc hỏi:
“Đây là đang an ủi em là lấy em trò vui thế?"
Lạc Yến Thanh:
“..."
Anh tự nhiên là đang an ủi cô vợ nhỏ, nhưng biểu cảm lúc của cô, lẽ nào lời đúng ?
Khương Quốc An em gái bảo bối đang ấm ức đến mức nghiến răng, em rể đang mặt mày ngơ ngác, thực sự thể nhịn , “ha ha" thành tiếng.
Điều khiến Khương Lê đỏ bừng cả mặt, cô buông lời đe dọa với Lạc Yến Thanh:
“Người đàn ông , em nhớ kỹ đấy!"
Lạc Yến Thanh:
“Tiểu Lê, ..."
Có thể cho sai ở ?
Khương Quốc An thì một nữa “ha ha" thành tiếng:
“Em rể, Lê Bảo con bé giận vì đem con bé so sánh với pháo thăng thiên đấy!"
“Hừ!
Cả hai đều xa như , em thèm chuyện với nữa!"
Khương Lê dậy rời khỏi phòng khách, bếp để sơ chế nguyên liệu cần dùng cho bữa trưa.
Cậu bé nhỏ Duệ Duệ đang luyện chữ.
Cặp rồng phượng vẫn kiên trì luyện chữ .
Ba đứa nhỏ vây quanh chiếc bàn ăn nhỏ, nắn nót từng nét một mà , mà chẳng đứa nào phân tâm cả, cứ như thể thấy cuộc đối thoại của ba Khương Lê .
Thu tiếng , ánh mắt Khương Quốc An dừng ba em nhà Duệ Duệ một hồi lâu, đó với Lạc Yến Thanh:
“Bọn Duệ Duệ ngoan."
Lạc Yến Thanh:
“Đều là do Tiểu Lê dạy dỗ ."
Khương Quốc An:
“Nếu Lê Bảo mà thấy lời của , chắc chắn con bé sẽ vui vẻ hớn hở mất mấy ngày cho xem."
Lạc Yến Thanh:
“Đối với ba đứa trẻ, Tiểu Lê tận tâm hơn ."
Khương Quốc An cảm thấy vui mừng và tự hào vì Khương Lê, nhưng đồng thời thương em gái, mặc dù trong việc chăm sóc ba nhóc con , em gái bảo bối nhận sự khẳng định của chồng , nhưng con bé dù cũng vẫn còn nhỏ, mà một chăm sóc ba nhóc tì, đúng thực là khó con bé .
Tuy nhiên, Khương Quốc An vẫn quên khiêm tốn:
“Lê Bảo gả cho thì việc chăm sóc bọn Duệ Duệ cũng là trách nhiệm của con bé, tự nhiên tận tâm chăm sóc ."
Lạc Yến Thanh tiếp lời mà :
“Anh nghỉ một lát , bếp giúp Tiểu Lê một tay."
“..."
Cứ thế mà luôn ?
Khương Quốc An vẻ mặt ngơ ngác.
Phía bên nhà bếp, Lạc Yến Thanh nhanh nhẹn tìm việc để .
“Tiểu Lê, em là pháo thăng thiên."
Khương Lê:
“..."
là ấm nào sôi cứ thích nhấc ấm đó lên, đây là cái gì đây?
Lạc Yến Thanh:
“Pháo thăng thiên thì ồn ào, em thì tính tình điềm đạm."
Khương Lê:
“..."
Đây là nhất quyết đem cô và pháo thăng thiên buộc với mới chịu ?
Lạc Yến Thanh:
“Anh hề coi em là pháo thăng thiên."
Không cô vợ nhỏ giận, đồng chí Lạc Yến Thanh sức giải thích cho câu “Tiểu Lê, pháo thăng thiên bằng em" mà trong phòng khách đó.
Khương Lê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-118.html.]
“..."
Vẫn xong đúng ?
Thừa lúc đàn ông chú ý, Khương Lê liếc xéo đối phương một cái, thầm nghĩ:
“Đàn ông , EQ của ?”
Lạc Yến Thanh:
“Đừng giận mà."
Khương Lê:
“..."
Thôi , cô phục !
Hít sâu một , Khương Lê :
“Yên tâm , em giận."
Lạc Yến Thanh đôi mắt phượng sáng lên:
“Chắc chắn chứ?"
“Chắc chắn và khẳng định, bây giờ thể dùng cái từ 'pháo thăng thiên' đó để hành hạ tai em nữa ?"
Khương Lê về phía đàn ông, ánh mắt trêu chọc buồn .
Lạc Yến Thanh bấy giờ mới phản ứng , nhất thời khuôn mặt nóng bừng, ... hình như từ lúc bếp nhắc tới từ “pháo thăng thiên" mấy .
Khương Lê thấy ánh mắt đàn ông né tránh, nhịn thành tiếng:
“Không cần thấy ngại , em cũng thực sự trách , càng giận ."
Chương 183 Anh đối xử với em
Đàn ông của thì cưng chiều thì còn thế nào nữa đây?!
Cũng may là gặp cô, chứ nếu , chỉ cần là phụ nữ chút tâm cơ thôi thì chẳng sẽ lừa gạt cái tên “ngốc" thành cái dạng gì !
Bữa trưa sáu món mặn một món canh.
Ngoài còn món chính là cơm trắng.
Các món mặn lượt là:
thịt viên hấp (sư t.ử đầu), cá quế hình sóc, thịt gà kho khoai tây, đậu que xào khô, khoai tây thái sợi xào chua cay, đậu phụ gia đình.
Món canh thì là canh trứng cà chua đơn giản.
Nấu cơm xong, Khương Lê bắt đầu món mặn, khi kho thịt gà với khoai tây, cô ước chừng sắp chín , khỏi gắp một miếng thịt gà nhỏ từ trong nồi , đưa đến bên miệng Lạc Yến Thanh:
“Anh nếm thử xem vị thế nào?
Tiện thể nếm xem chín ."
Lạc Yến Thanh dường như là ngại dám há miệng, nửa ngày thấy phản ứng gì.
Khương Lê Khương Lê:
“Nếm thử , em cảm thấy vị ngon đấy."
Đôi mắt hồ ly mở thật to, trong con ngươi phản chiếu bóng hình của , đôi môi đỏ khẽ mở, đồng thời phát âm thanh “a".
Lạc Yến Thanh Khương Lê, cô vợ nhỏ của , cô giống như đang dỗ dành trẻ con ăn cơm để dỗ dành , vẻ mặt đầy mong đợi của cô, nén sự tự nhiên mà há miệng .
“Thế nào ạ?"
Thấy đàn ông nhai nuốt xuống, đôi mắt hồ ly của Khương Lê cong cong, dịu dàng hỏi.
Đôi mắt màu đen như mực của Lạc Yến Thanh khẽ rung động, :
“Chín , vị đặc biệt ngon."
Khương Lê:
“Thật khéo ."
Tiến gần đàn ông, Khương Lê kiễng chân lên, hôn một cái lên khuôn mặt tuấn tú của đối phương, đợi đàn ông kịp phản ứng, cô :
“Gọi trai nhỏ của em và bọn Duệ Duệ rửa tay , chuẩn dùng bữa thôi."
“...
Được."
Lạc Yến Thanh vành tai đỏ bừng bước khỏi bếp.
“Cậu nhỏ, ăn thật nhiều ạ!"
Thức ăn lên đủ, cục bột nhỏ Minh Hàm giống như một lớn nhỏ tuổi, hoa chân múa tay cầm thìa xúc cơm cho miệng, chào mời Khương Quốc An ăn nhiều một chút.
Tiểu Minh Vi cam lòng tụt phía :
“Cậu nhỏ ơi, thịt thịt ngon lắm, rau rau cũng ngon lắm, ăn thật nhiều nhé!"
“Được, nhỏ sẽ mở rộng bụng mà ăn."