Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1182

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:58:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm đó Hà Tuyết m.a.n.g t.h.a.i mới đăng ký kết hôn với Phùng Tiêu, để tránh những lời đàm tiếu, hai theo sự sắp xếp của Phùng lão gia t.ử chuyển đến tỉnh lẻ sinh sống.”

 

Vì Hà Tuyết quen việc bên ngoài, cô chỉ thể ở nhà chăm con, nhân tiện đẻ tiếp cho Phùng Tiêu mấy đứa nhỏ.

 

Đến nay, sinh ba lứa, hai trai một gái.

 

“Dì là vợ của ba, chuyện ăn ở của dì là do ba phụ trách."

 

Phùng Ngụy thốt lời , lập tức khiến Phùng Tiêu á khẩu, mà Phùng Ngụy tiếp:

 

“Vì chăm sóc ba và bốn em chúng , dì gần như phớt lờ con trai ruột của , dẫn đến việc Phùng Diệc thiết với dì, càng đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Phùng chúng .

 

Cậu xem chúng nên bỏ tiền phẫu thuật ?"

 

“Cũng em bắt thằng nhóc Phùng Diệc đó đoạn tuyệt với gia đình, là đàn bà đó năm xưa đuổi Phùng Diệc khỏi nhà."

 

Phùng Tiêu lý nhí hỏi:

 

“Đã bảy tám năm trôi qua , vẫn tin tức gì của Phùng Diệc ?"

 

Phùng Ngụy:

 

“Sao?

 

Bây giờ thấy c.ắ.n rứt ?"

 

“Em c.ắ.n rứt cái gì?"

 

Phùng Tiêu xù lông, chằm chằm Phùng Ngụy:

 

“Anh Cả, cho rõ ràng !"

 

“Chú Tư, Phùng Diệc hận nhà họ Phùng, hận từng trong nhà chúng , đặc biệt hận chuyện năm xưa chịu tội ."

 

Nghe Phùng Ngụy , Phùng Tiêu lẩm bẩm:

 

“Em bắt nó chịu tội , là đàn bà đó..."

 

“Thôi , chuyện đó qua , cần gì thêm."

 

Phùng Ngụy xua tay, tiếp tục về Phùng Diệc:

 

“Thằng Năm ở bên ngoài chỉ nhập ngũ, mà còn thông qua kỳ thi đại học đỗ học viện chỉ huy, khi nghiệp về đơn vị cũ phát triển, tiền đồ thể đong đếm."

 

“Thêm nữa, thằng Năm một chị cùng khác cha, đó chỉ bản năng lực, mà cha sinh còn là một nhân vật lừng lẫy trong giới kinh doanh.

 

Trước khi gọi điện cho các , lái xe đưa ba đến nhà đó một chuyến.

 

Phùng Diệc gần đây nghỉ phép đưa đối tượng về Bắc Thành, trực tiếp đến nương nhờ chỗ đó, bây giờ các hiểu dụng ý gọi các sang đây ?"

 

Phùng Tiêu trả lời dứt khoát:

 

“Không hiểu."

 

Phùng Khải thì khẽ gật đầu:

 

“Anh Cả chúng xoa dịu mối quan hệ với thằng Năm, nhất là thông qua thằng Năm để quen với chị cùng khác cha của nó."

 

“Chú Tư, thấy ?

 

Cái đầu của Hai vẫn nhạy bén hơn nhiều."

 

Phùng Ngụy quét mắt Phùng Tiêu:

 

“Sống ở đời, thêm một mối quan hệ tương đương với thêm một con đường, ngày chúng cần cầu cạnh đến .

 

Cho dù bản chúng dùng đến mối quan hệ , dám đảm bảo thế hệ của chúng dùng đến ?"

 

Lời Phùng Ngụy là với Phùng Tiêu.

 

“Anh Cả, thấy mệt ?"

 

Đầy đầu là tính toán và lợi ích, nếu là thì phỏng chừng trong quan tài từ tám đời .

 

Phùng Tiêu thầm mỉa mai trong lòng.

 

“Anh Cả, em đều theo ."

 

Phùng Khải lúc bày tỏ thái độ.

 

Chẳng chỉ là chút tiền phẫu thuật , với năng lực kinh tế của , đến nỗi lấy .

 

“Còn thì ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1182.html.]

Chú Tư."

 

Phùng Ngụy về phía Phùng Tiêu.

 

Nghe , Phùng Tiêu :

 

“Anh Cả, sắp xếp cho Hà Tuyết một công việc , chỉ cần Hà Tuyết thể sớm , em sẽ chi tiền."

 

Anh đang đảm nhiệm chức vụ tại khoa tiêu thụ của nhà máy thực phẩm, đầu năm nay mới đề bạt phó trưởng khoa tiêu thụ, lẽ việc sắp xếp một công việc cho vợ khó, nhưng vấn đề là trong tay bao nhiêu thực quyền.

 

Điều quan trọng nhất là, mới điều về nhà máy ba năm, dám lợi dụng chức vụ để tùy tiện sắp xếp một vị trí công việc cho nhà .

 

Hơn nữa chịu ảnh hưởng của cải cách mở cửa, những doanh nghiệp lâu đời, giống như dây chuyền sản xuất và hương vị thực phẩm đây của nhà máy thực phẩm phụ bọn họ còn chiếm ưu thế, nếu cải tiến, sẽ giống như một nhà máy khác cắt giảm nhân sự và sản lượng.

 

Nói thẳng là, sắp xếp một bộ phận công nhân nghỉ việc để nâng cao hiệu quả.

 

Phùng Ngụy:

 

“Đứa con thứ ba nhà mới tròn hai tuổi, vợ thì ai trông con?"

 

Phùng Tiêu:

 

“Gửi nhà trẻ chứ !"

 

“Để suy nghĩ , sẽ báo tin cho ."

 

Phùng Ngụy xong, liền thấy giọng điệu hớn hở của Phùng Tiêu:

 

“Được thôi, em đợi tin của Cả!"

 

Dừng một chút, Phùng Tiêu hỏi Phùng Ngụy:

 

“Anh Cả, chị cùng khác cha của thằng Phùng Diệc là ai thế?

 

Nếu cô tài giỏi như , đang ở Bắc Thành, xem, em cũng quen thì !"

 

“Nước một nữ vận động viên, chỉ cần cô tham gia thi đấu là thể dựa thực lực cá nhân giành mấy tấm huy chương vàng, cô còn từng là thủ khoa đại học với điểm tuyệt đối của cả nước."

 

“Khương Lê?

 

Anh Cả, là ?"

 

Đây là giọng của Phùng Khải, đầy vẻ kinh ngạc Phùng Ngụy.

 

“Không sai, chính là đồng chí Khương Lê mà truyền hình, đài phát thanh và báo chí đưa tin ít ."

 

Phùng Ngụy đáp một câu.

 

“..."

 

Phùng Tiêu ngẩn , hồi lâu vẫn hồn.

 

“Chú Tư, ngây đó gì?"

 

Thấy Phùng Tiêu mãi lên tiếng, Phùng Ngụy nhịn hỏi.

 

“Anh Cả, em... em quen cô , sớm đây em còn và chồng cô đ-ập cho một trận."

 

Hoàn hồn , Phùng Tiêu ngượng nghịu .

 

Phùng Ngụy nhướn mày:

 

“Sao nhắc tới?"

 

“Bị một phụ nữ đ-á bay một cái, chuyện mất mặt bao, em nỡ nhắc mặt Hai chứ?"

 

Phùng Tiêu đầy vẻ tự nhiên:

 

“Không ngờ thằng nhóc Phùng Diệc đó như , thể là chị em với ."

 

Bởi vì chút xao động với Khương Lê, Phùng Tiêu thấy ảnh Khương Lê báo, liền đặc biệt lưu ý tin tức về cô.

 

Giấu giếm vợ là Hà Tuyết, còn chuyên môn soạn một tập cắt dán báo, đó là những bài báo và hình ảnh Khương Lê bục nhận giải.

 

“Cái đứa giả mạo mà bà kế nhà tìm lúc , thực chất là mạo danh phận của đồng chí Khương?"

 

Phùng Khải hỏi Phùng Ngụy.

 

“Ừ."

 

Phùng Ngụy gật đầu, :

 

“Anh cũng là hôm nay ba mới , dì khi gả cho ba, vì đối tượng đột ngột nhà đưa nước ngoài, dẫn đến việc dì sinh non một bé gái, nhưng vì dì đủ sức nuôi dưỡng, vì bác sĩ đứa trẻ đó e là sống bao lâu, dì... dì bỏ rơi đứa trẻ đó!"

 

 

Loading...