Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1184

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:58:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừm, em đều đúng."

 

Lạc Yến Thanh phụ họa.

 

“Lạc Yến Thanh..."

 

“Ơi?"

 

“Anh xem hồi trẻ ông Giang Bác Nhã thể thích một phụ nữ như bà Phương?"

 

“Chuyện tình cảm ngoài khó mà ."

 

“Nồi nào úp vung nấy..."

 

Lạc Yến Thanh vội vàng lên tiếng ngắt lời Khương Lê định tiếp:

 

“Ví von cho lắm."

 

Khương Lê bật :

 

“Em ông Giang Bác Nhã là cái loại..."

 

“Thôi , ông Giang Bác Nhã dù cũng là cha phương diện huyết thống của em, là nhạc phụ của , chúng thể bất kính với trưởng bối."

 

Khẽ vuốt ve đôi má trắng ngần của Khương Lê, Lạc Yến Thanh đặt một nụ hôn lên trán cô, đó :

 

“Có lẽ bà Phương thời trẻ giống như bây giờ, mà ba phát hiện nét của bà , nên hai mới đến với ."

 

Khương Lê:

 

“Không bàn chuyện của bà Phương nữa, chúng chuyện khác ."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Nói gì nào?"

 

Khương Lê:

 

“Không nữa, em , ?"

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Vậy đại nhé."...

 

Vô tri vô giác hai triền miên quấn quýt, đợi đến khi những tiếng động trong phòng ngừng hẳn, Khương Lê chìm giấc ngủ say.

 

Ngày hôm .

 

Trời hửng sáng.

 

Trước cổng viện.

 

“Em , đây."

 

Lạc Yến Thanh lên xe, qua khung cửa sổ mở hé vẫy vẫy tay với Khương Lê.

 

“Đừng quản em."

 

Khương Lê rạng rỡ, trong đôi mắt đượm ý , cô vẫy tay:

 

“Anh mau xuất phát , thôi sẽ muộn đấy."

 

“Ừm."

 

Lạc Yến Thanh gật đầu, dặn tài xế lái xe, lâu , chiếc xe khuất dần trong tầm mắt của Khương Lê.

 

Thu tầm mắt, Khương Lê cổng viện.

 

Đợi ba đứa nhỏ ăn xong bữa sáng, Phùng Diệc :

 

“Chị, em và Tiểu Hàm cùng chị tiễn Đoàn T.ử bọn nhỏ đến nhà trẻ nhé."

 

Khương Lê gật đầu.

 

“Cậu út, chị Hàm ơi, nhà trẻ của chúng em ở gần nhà lắm, bộ một lát là tới thôi ạ!"

 

Quả Quả ngửa cái đầu nhỏ, chớp chớp đôi mắt to giọng sữa với Phùng Diệc và Thư Hàm, cô bé xong, gương mặt hai Phùng Diệc như nở hoa, Phùng Diệc mở lời:

 

“Vậy ?

 

Vậy bây giờ chúng đến nhà trẻ của các cháu."

 

“Dạ !"

 

Quả Quả vỗ đôi tay nhỏ.

 

Thang Viên:

 

“Lạc Minh Hy, đeo ba lô của em ."

 

“Biết ạ!"

 

Quả Quả đáp giọng sữa, đó cầm lấy cái ba lô nhỏ của sô pha đeo :

 

“Chúng thể xuất phát !"

 

Đoàn Tử:

 

“Mẹ ơi, chúng thôi."

 

Khương Lê đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1184.html.]

 

“Được."

 

Ba lớn ba đứa nhỏ lâu khỏi cổng viện.

 

Tiễn ba đứa nhỏ nhà trẻ xong, ba Khương Lê về đường cũ, Phùng Diệc đưa Thư Hàm dạo quanh Bắc Thành, Khương Lê trực tiếp đưa chìa khóa xe cho Phùng Diệc.

 

“Lái xe , như tiện hơn."

 

“Thôi cần chị."

 

Phùng Diệc đưa tay nhận.

 

“Cầm lấy, mặt chị mà còn khách sáo thế ."

 

Nhét chìa khóa xe tay Phùng Diệc, Khương Lê nhét túi áo Phùng Diệc hơn một trăm tệ và phiếu lương thực:

 

“Đói thì cứ tiệm cơm quốc doanh."

 

Nói đoạn, Khương Lê đẩy Phùng Diệc khỏi phòng khách:

 

“Cứ chơi cho thỏa thích, mệt thì về."

 

Ánh mắt dời sang Thư Hàm:

 

“Tiểu Hàm, , chơi với Tiểu Diệc cho thoải mái, tuyệt đối là một bảo vệ hoa tin cậy đấy."

 

Thư Hàm , ngượng ngùng :

 

“Chị, tụi em nhé."

 

“Đi ."

 

Khương Lê vẫy tay, cô cùng Thư Hàm khỏi phòng khách, Thư Hàm ghế phụ, Phùng Diệc nổ máy lái xe khỏi cổng viện....

 

Chiếc xe chạy thẳng khỏi Đại học Thủy Mộc, Thư Hàm Phùng Diệc, cô :

 

“Chị đối xử với thật đấy!"

 

Phùng Diệc nhếch môi:

 

“Cái đó còn ?!

 

Sự ấm áp và hạnh phúc cả đời cảm nhận , đều là do chị cho đấy."

 

“Nếu , đừng phụ lòng của chị, nếu , em sẽ cho tay!"

 

Thư Hàm trừng mắt, giả vờ hung dữ.

 

“Bênh chị dữ ?

 

Chẳng lẽ... chẳng lẽ trong lòng em chị còn... quan trọng hơn cả ?"

 

Nói lời , dái tai Phùng Diệc đỏ bừng như nhỏ m-áu.

 

“Anh đỏ mặt kìa."

 

Thư Hàm dùng câu trần thuật.

 

Khóe môi Phùng Diệc mím c.h.ặ.t, lên tiếng.

 

trong lòng hiểu rõ, Thư Hàm sai, tuy nhiên, mặt gì khác thường, mà hỏi:

 

“Cái em cũng ?"

 

Vừa huấn luyện nhiệm vụ, dầm mưa dãi nắng, mặt là đen như đ-ít nồi thì cũng chẳng trắng trẻo gì cho cam, cho dù đỏ mặt, phân biệt ?

 

Chương 1300 cầu xin cô coi thường , ?

 

, em mà."

 

Thư Hàm , thực cô chỉ nhận Phùng Diệc cả lộ vẻ tự nhiên, thế là thuận miệng thôi, nhưng bây giờ xem trúng !

 

Nghĩ , Thư Hàm nhịn bật khẽ.

 

Phùng Diệc hiểu:

 

“Em cái gì?"

 

“Chỉ là đột nhiên nghĩ đến một chuyện thôi."

 

Thu tiếng , Thư Hàm dịu dàng đáp.

 

“Chuyện gì thế?"

 

Phùng Diệc hỏi.

 

“Anh ?"

 

Thư Hàm hỏi, thấy Phùng Diệc gật đầu, cô hắng giọng, hề lộ vẻ ngượng ngùng, mở miệng kể một chuyện mà cô từng qua.

 

“Anh thấy cũng thường thôi."

 

Phùng Diệc thành tiếng.

 

“Ý là điểm của em thấp ?"

 

Thư Hàm nheo mắt về phía Phùng Diệc, nhận đối tượng dường như sắp nổi giận, bản năng sinh tồn của Phùng Diệc lập tức trỗi dậy:

 

“Không , tuyệt đối , chuyện em kể buồn , ha ha..."

 

 

Loading...