Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1193

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:58:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Minh Vi hồn, vẻ mặt ngượng ngùng:

 

“Trước đây thỉnh thoảng mới một hai bức, gần đây chuyện gì, mỗi ngày đều bảy tám bức, em tan học dọn cặp sách, cảm thấy trong lòng hoảng."

 

“Từ khi học cấp hai, mỗi ngày thư nhận cả công khai lẫn bí mật còn nhiều hơn em đấy, em xem chẳng vẫn ."

 

Khóe môi Minh Duệ nở một nụ nhàn nhạt, ánh mắt nhu hòa, :

 

“Ở lứa tuổi mười mấy , nhận thư của khác phái, chứng tỏ đối phương thấy em ưu tú, thiện cảm với em, nhịn liền một bức thư để cho em tâm tư của họ, chuyện thật bình thường, em cần để ý, hàng ngày nên gì thì cứ nấy, để tâm trí xao nhãng chuyện học tập."

 

“Em ạ."

 

Minh Vi gật đầu, đó cô chớp chớp mắt:

 

“Anh cả nhiều thật đấy!"

 

“Chờ em lên lớp chín, trong các môn phụ sẽ thêm một môn vệ sinh sinh lý, đến lúc đó giáo viên sẽ giảng giải những đổi của nam nữ sinh trong thời kỳ dậy thì lớp.

 

, nếu em tìm hiểu những chuyện , thể hỏi ."

 

Nói đến đây, Minh Duệ đột nhiên hỏi:

 

“Trước khi tìm , em tìm để tâm sự của ?"

 

Minh Vi lắc đầu:

 

“Em thấy ngại, hơn nữa em sợ giận."

 

Vẻ mặt Minh Duệ nghiêm nghị:

 

“Mẹ chúng nổi giận ?"

 

Nghe , Minh Vi lập tức lắc đầu như trống bỏi:

 

“Không , .

 

Mẹ ít khi nổi giận, đặc biệt là mặt chúng , bao giờ phát hỏa cả."

 

“Vậy em..."

 

Biểu cảm hòa hoãn, Minh Duệ Minh Vi chớp mắt.

 

“Anh cả, là em nghĩ nhiều thôi, em thấy những bức thư đó , dám với , nên mới qua tìm xin ý kiến."

 

Nghe Minh Vi , Minh Duệ ôn tồn :

 

“Được , những phiền não của con gái các em, nếu là em, sẽ trực tiếp với , dù và em đều là nữ giới, những gì em chắc chắn đều , chỉ cần em hỏi, tuyệt đối sẽ hết những gì ."

 

“Biết ạ."

 

Minh Vi đáp một tiếng, đó cô Minh Duệ:

 

“Anh cả..."

 

“Sao ?"

 

Minh Duệ lộ vẻ khó hiểu.

 

“Anh và hai là con trai, lẽ nào khi gặp những phiền não của con trai, các với ?"

 

Minh Vi nghiêng đầu Minh Duệ, đôi mắt vô cùng trong sáng, thoáng chút tò mò.

 

“..."

 

Mím môi, Minh Duệ im lặng một lúc, :

 

“Anh sẽ hỏi bạn học, nếu ba ở nhà cũng sẽ thỉnh giáo ba, nhưng nếu rắc rối cứ quẩn quanh mãi, mà bạn học giải đáp , ba ở nhà, tự nhiên sẽ thỉnh giáo , câu trả lời em hài lòng ?"

 

“Anh cả thật gian xảo!"

 

Minh Vi khẽ “hừ" một tiếng, cô mở miệng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1193.html.]

 

“Để em nhé, chúng đều là con của , gặp phiền não nghĩ thông, đều nên thỉnh giáo .

 

Tất nhiên, em cả và hai đều là con trai, những chuyện ngại tiện mở miệng mặt , vì , đối với những gì cả lúc , em thực sự ý kiến gì nha!"

 

Nghe , chân mày Minh Duệ nhiễm lên một ý nhẹ nhàng, :

 

“Được , những bức thư đó em cứ cất kỹ ở nhà như cũ, phép mở mặt bạn học, càng ném thùng r-ác."

 

Minh Vi:

 

“Yên tâm , em sẽ khiếm nhã như ."

 

Minh Duệ:

 

“Thư khác đưa tận tay em thể từ chối nhận, nhưng nếu là âm thầm bỏ ngăn bàn em, nếu em xử lý , chính là tôn trọng khác."

 

“Em ạ."

 

Minh Vi gật đầu.

 

Minh Duệ hỏi:

 

“Bây giờ trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn ?"

 

Minh Vi " một tiếng, nhưng cau mày:

 

“Anh cả, em thấy Tịch Cảnh Ngự cứ thích vô tình em, em tự luyến , là nào bạn tìm hai chơi bóng giờ chơi lớn, em ngẩng đầu lên là thể chạm mắt với bạn , xem bạn ý gì?"

 

“Anh e là em nghĩ nhiều thật ."

 

Dậy thì chớm nở, theo thấy thật sự chuyện gì lớn, mà Tịch Cảnh Ngự là ai, tự nhiên rõ, hơn nữa đối phương hiếu học cầu tiến, là bạn của đứa em trai ngốc nghếch Lạc Minh Hàm nhà .

 

Hai ở phương diện học tập luôn trong trạng thái cạnh tranh lành mạnh, lẽ nhóc thực sự chút cảm tình nam nữ đó với em gái , nhưng gì, cũng gì mạo phạm em gái , tổng thể vì những gì em gái mà nghĩ về , thậm chí là tìm đối phương để lý luận chứ?

 

“Thật sự là em nghĩ nhiều ?"

 

Minh Vi nghiêng đầu suy nghĩ.

 

“Em thử nghĩ xem, nếu em bạn học Tịch Cảnh Ngự, thì đối phương đang em?

 

Biết chỉ là bừa một cái, khéo nào cũng em trông thấy."

 

Minh Duệ, cả cũng đủ “đen tối" đấy, ngoài mặt thì nghiêm túc, mở miệng là lừa gạt em gái nhà .

 

Chưa gì, Minh Vi chút lừa thật:

 

“Hình như đúng là , nhưng em cảm thấy chỗ nào đó đúng nhỉ?"

 

“Lạc Minh Vi."

 

Minh Duệ vội vàng ngắt lời suy nghĩ của Minh Vi, :

 

“Em gọi hai về bài tập , tiện thể đưa cả Đoàn T.ử và mấy đứa về luôn, hỏi xem chúng xong bài tập ."

 

“Dạ."

 

Tùy miệng đáp một tiếng, Minh Vi rời .

 

Buổi tối khi ngủ, thiếu nữ xinh khi dỗ Quả Quả ngủ say, liền rón rén đến phòng ngủ chính, cô kể chuyện chiều nay thỉnh giáo cả Minh Duệ cho Khương Lê , đồng thời thuật cách giải quyết mà Minh Duệ đưa , liền thấy yêu nhất của đôi mắt cong cong ý , xoa đầu cô dịu dàng :

 

“Các con đều lớn , cảm thấy an ủi..."

 

Khương Lê khen ngợi cách của Minh Vi, khen ngợi gợi ý của Minh Duệ dành cho Minh Vi, những lời hoa mỹ hề tiếc rẻ.

 

“Mẹ ơi, nếu cứ khen tiếp như , con sẽ thấy ngại lắm đó!"

 

Minh Vi tựa lòng Khương Lê, cô nũng nịu :

 

“Con ngờ cả là con trai mà nhiều thứ thật đấy, ơi, chắc chắn cần lo lắng chuyện tìm vợ cho cả ."

 

 

Loading...