Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1203

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:02:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 1306 Lạc Yến Thanh:

 

Anh thích thấy em mặt hơn

 

Khương Lê chớp chớp mắt, cô :

 

“Chẳng lẽ là hai quên ?"

 

Đội trưởng Khương và Thái Tú Phương cô, cả hai đều lời nào, Khương Lê hắng giọng, mỉm :

 

“Nếu con từng nhắc với hai , thì chắc là con quên mất ."

 

“Lê Bảo... sức khỏe con vốn dĩ , con vì bất kỳ ai mà coi thường sức khỏe của chính ."

 

Thái Tú Phương :

 

“Cha con và chỉ mỗi con là con gái thôi."

 

“Mẹ là con của ngày xưa thôi, kể từ khi m.a.n.g t.h.a.i ba đứa nhỏ, sức khỏe con thể , con thấy đây là công lao của ba đứa nhỏ, chúng là những em bé phúc khí, cũng mang phúc khí cho , vì m.a.n.g t.h.a.i chúng, bệnh tật con bỗng chốc biến mất hết."

 

Cô quả thực là vì m.a.n.g t.h.a.i ba đứa nhỏ nên mới mượn của Đôn Đôn một viên đan cường kiện thể, nếu , với tính cách của cô, chắc chắn sẽ tùy tiện nợ nần như .

 

hề hối hận vì mượn viên đan cường kiện thể đó.

 

Bởi vì ba đứa nhỏ quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

 

Hơn nữa cô cũng quả thực nhờ sự xuất hiện của ba đứa nhỏ mà mượn viên đan d.ư.ợ.c đó uống, đổi một c-ơ th-ể khỏe mạnh.

 

Từ đó thể thấy, ba nhóc tì nhà họ quả thực là tràn đầy phúc khí, và lan tỏa sang cả cô.

 

Thái Tú Phương im lặng hồi lâu, bất đắc dĩ lắc đầu, bà :

 

“Sức khỏe con hơn nhiều , nhưng chúng vẫn nên cẩn thận cho chắc chắn."

 

“Vâng , con lời ạ."

 

Khương Lê mỉm đáp , chút do dự nào....

 

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, khi Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi đưa bảng điểm của cho Khương Lê xem, thật, kết quả học tập của ba đứa con lớn nhà , Khương Lê thực sự cảm thấy tự hào từ tận đáy lòng.

 

Minh Duệ nhất khối lớp 11.

 

Minh Hàm nhất khối lớp 8.

 

Minh Vi thứ ba khối lớp 8.

 

Còn vị trí thứ hai khối lớp 8 vẫn thuộc về Tịch Cảnh Ngự, khiến thiếu niên tủi thôi, Minh Hàm bạn thật đáng ghét, khiến một nữa vững danh hiệu “vạn năm hạng nhì".

 

Thiếu niên tuy lóc nhưng tâm trạng cực kỳ vui, khi Minh Hàm nghỉ hè định về quê cũ ở Tây Bắc chơi, nhịn mà đưa yêu cầu, nhất định dắt theo cùng, nếu thì tuyệt giao.

 

Về chuyện , Minh Hàm suýt nữa vẻ mặt mặt dày của Tịch Cảnh Ngự cho tức , nhưng sự dẻo mồm và đeo bám đến cùng của đối phương, cuối cùng cũng đáp , đợi hỏi qua ý kiến của mẫu đại nhân ở nhà mới trả lời.

 

Tịch Cảnh Ngự vui mừng, cảm thấy việc chắc chắn xong xuôi tám chín phần.

 

Lý do?

 

Rất đơn giản, trong mắt Tịch Cảnh Ngự, Khương Lê là một bề cực kỳ , tuyệt đối sẽ từ chối yêu cầu nhỏ nhoi của một thiếu niên tích cực cầu tiến, nhiệt tình tràn đầy như .

 

“Tuyệt quá!"

 

Khương Lê xem xong bảng điểm của ba đứa Minh Duệ, trực tiếp giơ ngón tay cái tán thưởng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1203.html.]

“Mẹ vui, cũng tự hào về các con!"

 

“Đạt thành tích là bổn phận của học sinh chúng con, nhưng nhận lời khen của , con cũng thấy đặc biệt vui mừng."

 

Đây là giọng của Minh Duệ, khi dứt lời, Minh Hàm liền ý kiến:

 

“Anh cả, cướp lời em định thế?"

 

, cả, cũng cướp lời của em luôn đấy!"

 

Minh Vi góp vui, cũng tỏ vẻ tủi kém.

 

“Anh cấm các em mở miệng ."

 

Minh Duệ thản nhiên liếc Minh Hàm và Minh Vi, tiếp đó với Khương Lê:

 

“Mẹ, bữa trưa hôm nay để con phụ trách, cứ nghỉ ngơi là ."

 

Không đợi Khương Lê đáp , Minh Duệ ngoài phòng khách, Minh Vi thấy vội vàng theo:

 

“Anh cả, để em phụ tá cho ."

 

“Hết tủi ?"

 

Minh Duệ thuận miệng hỏi.

 

“Em chỉ đang đùa với thôi mà!"

 

Minh Vi mỉm chớp chớp mắt.

 

Trong phòng khách lúc chỉ còn Minh Hàm và Khương Lê, mấp máy môi, mãi mà gì, Khương Lê bên cạnh thấy chỉ thấy buồn :

 

“Muốn gì thì cứ thẳng , xem con khó xử kìa."

 

“Mẹ..."

 

Minh Hàm gãi gãi sống mũi, thấy trong mắt Khương Lê chứa đầy ý , thầm cổ vũ chính , tiếp đó :

 

“Tịch Cảnh Ngự theo chúng về quê chơi, mặt dày quá, con từ chối thế nào, nên bảo hỏi ý kiến ."

 

“Mẹ đương nhiên ý kiến gì, nhưng tiền đề là nhà đồng ý."

 

Khương Lê dứt lời, lập tức thấy Minh Hàm toe toét miệng, lộ hàm răng trắng bóng, rõ ràng là thiếu niên đang vui mừng, chỉ :

 

“Con gọi điện cho Tịch Cảnh Ngự ngay đây, bảo xin ý kiến nhà."

 

Dừng một chút, Minh Hàm với Khương Lê:

 

“Mẹ, kỳ thi cuối kỳ Tịch Cảnh Ngự vẫn con đè bẹp, thấy , lúc cầm bảng điểm xuất hiện mặt con, suýt nữa thì lóc, trông thật là đau mắt."

 

Khương Lê :

 

“Con đừng mà kiêu ngạo, dù ngựa cũng lúc sảy chân, huống hồ đường đời con còn dài, đạt hạng nhất trong giai đoạn học nghĩa là trong công việc và những chuyện khác con cũng thể đảm bảo luôn dẫn đầu.

 

Tất nhiên, lời là để đả kích con, mục đích chỉ một, chúng khiêm tốn nóng nảy, luôn phát hiện những thiếu sót của bản để bồi đắp thêm, và hư tâm tiếp nhận sự chỉ dẫn của khác, cũng như đối xử với khác bằng tấm lòng bao dung, vạn tự mãn khi đạt chút thành tích, cảm thấy tài giỏi."

 

“Mẹ ơi, con kiêu ngạo, càng thấy tài giỏi đến mức nào, cũng coi thường ai cả."

 

Minh Hàm chút tủi nho nhỏ, mẫu đại nhân đang phê bình gì , mẫu đại nhân đang dạy đạo lý , nhưng trong lòng cứ nhịn mà thấy xót xa, cảm thấy một chút xíu tủi .

 

“Được , đừng giả vờ như chuyện gì nữa, thấy trong mắt con , Minh Hàm nhà chúng đang thấy tủi một chút kìa!"

 

 

Loading...