Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1219

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:02:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

về phòng một lát."

 

Để Hàn Bân một trong phòng khách, Phùng Lộ lên tầng hai.

 

Nằm xuống giường, cô cân nhắc việc đổi hình tượng trong tâm trí của Minh Hàm, Minh Vi.

 

Phải đổi như thế nào đây?

 

Phùng Lộ vắt óc suy nghĩ.

 

Tặng quà?

 

Dẫn chơi?

 

Có thời gian là đến thăm chúng?

 

Chỉ tiếp xúc lâu ngày mới nảy sinh tình cảm, nghĩ đến đây, Phùng Lộ thế nào , cô sẽ cách một thời gian tặng quà cho em Lạc Minh Hàm, dẫn chúng vườn bách thú, khu vui chơi, đến đại viện thăm chúng.

 

Không những lời chúng thích mặt em Lạc Minh Hàm, đặc biệt là bôi nhọ kế của chúng, cô ngu, đương nhiên thể , cảm nhận em Lạc Minh Hàm ỷ kế đó như thế nào....

 

Thoắt cái trôi qua hơn nửa tháng.

 

Thôn Ao Lý.

 

Bất kể là bọn em họ Khương Nhất Lâm, là sáu em Minh Duệ và em Tịch Cảnh Ngự, Tịch Thần Ngự, những đứa trẻ lớn nhỏ đều chơi đùa thể vui hơn, , ngay cả Giang Hồng Phát và hai ông bà cụ nhà họ Tịch ở thôn Ao Lý hơn nửa tháng , ai nấy đều tâm trạng vui vẻ, cảm thấy đến thôn Ao Lý tránh nóng dưỡng bệnh là đúng đắn.

 

là, khi Minh Duệ, Minh Hàm và mấy đứa lớn cùng bạn nhỏ Tịch Thần Ngự thấy ba đứa sinh ba trong núi, dùng sỏi đ-á dễ dàng đ-ánh trúng từng con dã thú, kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt rơi ngoài.

 

Trong đó Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi còn đặc biệt ảo não, bọn họ cũng từ nhỏ theo Khương Lê là học võ thuật, tại những viên đ-á bọn họ ném thể trực tiếp đ-ánh ngã dã thú?

 

Tỷ lệ trúng thì cũng , vấn đề là lực lượng đủ, dã thú trúng chiêu, cùng lắm chỉ kêu một tiếng, đợi bọn họ chạy qua nhặt thì từng con hoặc là bay hoặc là chạy mất.

 

“Chuyện rốt cuộc là ạ?"

 

Nhìn con gà rừng bay mất, Minh Hàm trợn mắt tức giận, bé nắm c.h.ặ.t đống sỏi đ-á trong tay, lầm bầm than vãn.

 

“Anh hai thực sự nguyên nhân ạ?"

 

Thang Viên kéo ống quần Minh Hàm, ngẩng đầu nhỏ lên hì hì hỏi.

 

“Ừ, hai của em cực kỳ , bằng , tối nay ngủ mất."

 

Minh Hàm cúi đầu, Thang Viên nhỏ:

 

“Nếu em thì cho hai ."

 

Minh Vi ở bên cạnh khẽ:

 

“Anh hai cứ để tâm như thế ?"

 

“Chẳng lẽ em ?"

 

Minh Hàm nhướn mày.

 

“Em tuy ảo não, nhưng gà rừng thỏ rừng mà Đoàn T.ử và Thang Viên, Quả Quả đ-ánh về phần của em ăn, em cảm thấy những cái khác đều là gì cả."

 

Minh Vi thoáng, cô bé dắt tay Quả Quả trong rừng, tay xách một chiếc giỏ tre, bên trong đựng mười mấy quả trứng gà rừng và ít nấm mộc nhĩ.

 

“Anh hai xuống , em cho nhé."

 

Thang Viên vẫy vẫy tay với Minh Hàm, thấy , Minh Hàm theo, liền thấy Thang Viên nhỏ :

 

“Anh hai, em và tư cùng em gái sinh sức lực lớn, đây khả năng là di truyền, bởi vì trời sinh thần lực, cho nên em và tư cùng với em gái đều di truyền đặc điểm của , bây giờ , nhất định giữ bí mật, nếu sẽ để mắt tới chúng em đấy!"

 

Minh Duệ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1219.html.]

 

“Em và Đoàn Tử, Quả Quả đều giống chúng , trời sinh sức lực lớn?

 

hai em thể trực tiếp dùng đ-á đ-ánh tàn phế hoặc đ-ánh ch-ết dã thú, nguyên nhân là do lực ném đ-á của đủ?"

 

Thang Viên gật đầu nhỏ:

 

là như ạ."

 

Minh Duệ thắc mắc:

 

“Tại cho sớm hơn?"

 

Thang Viên:

 

“Mẹ em và tư, em gái còn quá nhỏ, thể để khác chúng em sức lực lớn."

 

Minh Duệ phản ứng :

 

“Ồ, em , là lo lắng các em để mắt tới, đó gây bất lợi cho các em."

 

Thang Viên gật đầu nhỏ:

 

“Vâng ạ."

 

“Các em thật lợi hại, thế mà di truyền thần lực của , hai thật hâm mộ!"

 

Xoa đầu Thang Viên, Minh Hàm :

 

“Anh hai sẽ giữ bí mật, cho bất kỳ ai."

 

“Thang Viên tin tưởng hai."

 

Trên khuôn mặt trắng trẻo tinh tế của Thang Viên nhỏ lộ nụ rạng rỡ.

 

Bỗng nhiên, Đoàn T.ử gọi Minh Duệ:

 

“Anh cả, mau qua đây!"

 

Đợi bọn Minh Duệ tiến gần, liền thấy Đoàn T.ử đang xổm một bụi cây kết những quả mọng màu đỏ.

 

“Đây là cái gì?"

 

Tịch Cảnh Ngự hỏi.

 

“Nhân sâm hoang dã."

 

Đây là giọng của Quả Quả.

 

“Quả Quả nhỏ em ?"

 

Tịch Cảnh Ngự vẻ mặt tò mò, Minh Duệ, Minh Hàm, Minh Vi cùng bọn Khương Nhất Lâm đều về phía Quả Quả.

 

Thang Viên:

 

“Em cũng , em và tư cùng em gái thấy một cuốn sách Trung y ở nhà cụ ngoại, đó hình vẽ nhân sâm hoang dã, giống y hệt cây nhân sâm hoang dã mà tư phát hiện ."

 

Đoàn Tử:

 

“Không một cây, là ba cây."

 

Ngón tay chỉ hai cây nhân sâm hoang dã khác, Đoàn T.ử :

 

“Trên đó tuy quả đỏ, nhưng năm tuổi dài hơn cây ."

 

 

Loading...