Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1242

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:03:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Đống, tên đầy đủ là Tô Đống, là trai của Tô Vân.”

 

“Vậy bà thế nào?"

 

Cha Tô nhíu mày:

 

“Chẳng lẽ bà , bà và cả con trai đều điều động công việc?

 

Rồi chuyển nhà luôn ?"

 

Mẹ Tô chẳng cần suy nghĩ liền lắc đầu:

 

ý đó."

 

“Đã điều động công việc, chuyển nhà, thì chỉ thể nhẫn nhịn thôi, coi như từng chuyện gì xảy ."

 

Chẳng qua chỉ là vài câu, cũng mất miếng thịt nào, nhịn... nhịn sẽ qua thôi.

 

Cha Tô thầm tự nhủ trong lòng, mặc dù đây lẽ là hành động bịt tai trộm chuông, nhưng ông còn cách nào khác, cứ thế mà an ủi bản như , để trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Hơn nữa, thời đại đang phát triển, chừng vài năm nữa...

 

Dập tắt ý nghĩ trong lòng, cha Tô cảm thấy nếu cứ tiếp tục nghĩ như thì thật là hão huyền.

 

Bởi vì nếu quan hệ nam nữ thể tùy tiện bậy, thì điểm mấu chốt của xã hội ?

 

Con còn đạo đức để bàn đến nữa ?

 

Mà là con , một khi mất đạo đức liêm sỉ, thì khác gì loài động vật bậc thấp khai hóa?

 

“Đi bước nào tính bước nấy !"

 

Mẹ Tô lau lau khóe mắt :

 

... xin nghỉ vài ngày, nếu , thực sự đối mặt với thế nào nữa."

 

“Bà..."

 

Cha Tô thở dài thườn thượt:

 

“Được ."

 

Thực tế điều ông nghĩ là, cho dù xin nghỉ bao nhiêu ngày chăng nữa, thì cũng chỉ là tự lừa dối mà thôi!

 

Trong phòng khách, Tô Vân ch-ết trân tại chỗ chừng bảy tám phút, cuối cùng cô cũng dời bước, thất thần trở về phòng ngủ của .

 

một lát , cô với gương mặt vô cảm bước khỏi phòng ngủ, tới ngoài cửa phòng ngủ chính :

 

“Cha, , con ngoài một lát."

 

“Con định ?"

 

Mẹ Tô vội vàng mở cửa phòng ngủ, nhưng phát hiện bóng dáng Tô Vân biến mất ngoài cửa nhà, cơn giận bốc lên đầu, bà sải bước khỏi cửa nhà hét lớn:

 

“Tô Vân, con đó cho !"

 

Tô Vân giống như thấy gì cả, trực tiếp chạy xuống lầu.

 

Phớt lờ những ánh mắt dị thường của khác, cô chạy một mạch khỏi khu tập thể, thấy trong dải cây xanh ven đường một tờ đơn quảng cáo in ảnh của , cô cúi xuống nhặt lấy, tiện tay nhét túi quần, đó, sải bước về phía trạm xe buýt.

 

……

 

chẳng , từ nay về và cô còn bất kỳ quan hệ nào nữa!"

 

Hàn Bân đang xử lý tài liệu ở công ty, một cuộc điện thoại khiến thể gác công việc trong tay, tới một quán cà phê lầu công ty, lúc , và Tô Vân đang đối diện , mặt hai đều đặt một ly cà phê, nhưng Hàn Bân ý định nếm thử, lông mày nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt trầm xuống, chứng tỏ tâm trạng của cho lắm.

 

Cắn c.ắ.n môi, trong lòng Tô Vân đau khổ uất ức, nhưng cô vẫn cố nhịn để nước mắt trong mắt trào , mà móc tờ đơn quảng cáo in ảnh trong túi quần , đẩy tới mặt Hàn Bân:

 

“Anh xem cái ."

 

“Rốt cuộc là chuyện gì?"

 

Hàn Bân thèm liếc mắt tờ đơn quảng cáo đó, trong mắt lộ vẻ mất kiên nhẫn:

 

“Trước đó với cô , ghét nhất là tính kế, đặc biệt là trong chuyện nam nữ!"

 

Là đàn ông, một phụ nữ dùng thủ đoạn đê tiện tính kế một , đó là nỗi sỉ nhục trong cuộc đời !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1242.html.]

 

“Em ý định quấy rầy nữa, cứ xem tờ đơn đó , ?"

 

Tô Vân thút thít, trong giọng mang theo chút tiếng nghẹn ngào.

 

Nghe , Hàn Bân dời tầm mắt sang tờ đơn quảng cáo đó, khi thấy đó in ảnh của Tô Vân, rõ ràng sững một chút, tiếp đó kỹ nội dung bên .

 

Khóe miệng mím c.h.ặ.t, im lặng một hồi lâu, mặt cảm xúc đặc biệt nào, hỏi:

 

“Cô gì?"

 

“Em cần một lời giải thích."

 

Tô Vân đầy vẻ uất ức:

 

“Em đồng ý quấy rầy nữa, tại vợ còn đối xử với em như ?

 

Anh ?

 

Hôm nay em về nhà...

 

ở cổng khu tập thể thấy một đám bà thím vây quanh cha em, những lời họ mắng em khó , kéo theo cả cha em cũng mắng, giờ đây cả khu tập thể của chúng em đều em gì, bảo cả nhà em thể tiếp tục sống ở khu tập thể đó nữa?

 

Bảo cha em và trai em thể ngẩng đầu lên ?"

 

“Cô cho rõ ràng , đây là vấn đề của ?"

 

Hàn Bân trầm giọng :

 

“Vào cái ngày đuổi việc cô, và cô vốn còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa, đó cô xuất hiện mặt , cô dám chắc là cố ý?

 

Giả vờ ngất xỉu, đưa cô bệnh viện,

 

đề nghị đưa cô về nhà, kết quả là cô thừa cơ bỏ thu-ốc , Tô Vân, trong lòng cô vốn là một cô gái thông minh và cởi mở, nhưng ngờ, cô dùng sự thông minh sai chỗ, giờ đây, cô đưa xem cái thứ , là cho điều gì?

 

gì?"

 

“Vợ tổn thương em và gia đình em, nên với em một câu xin ?"

 

Nước mắt Tô Vân rơi xuống.

 

Nhìn vết hằn của cái tát mặt cô , Hàn Bân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, hỏi:

 

“Cô gặp ?

 

Hay là vết hằn mặt cô là do vợ để ?"

 

“Em thấy vợ , nhưng bà thấy em lên xe mất ...

 

Em thừa nhận em vì thích , vì ở bên cạnh nên mới chuyện đó với , nhưng chẳng em trả giá , tại vợ hủy hoại danh tiếng của em?"

 

“Chuyện tự mà hỏi cô ."

 

Tại ?

 

Hàn Bân khó để đoán tại Phùng Lộ như , tuy nhiên lúc ?

 

Sẽ , và cũng cần thiết!

 

“Vợ chồng các quá đáng lắm, ai bắt nạt như cả!"

 

Tô Vân tố cáo.

 

“Nếu cô tính kế , thì sẽ những chuyện đó."

 

Hàn Bân hề nể nang Tô Vân chút nào, :

 

bận, cô còn chuyện gì khác thì tiếp nữa ."

 

Đứng dậy, chuẩn rời .

 

“Anh... thật sự chút tình cảm nào với em ?"

 

Tô Vân đồng thời dậy, cô thẳng mắt Hàn Bân:

 

“Trước khi em đuổi việc, rõ ràng là cảm giác với em, em thể , cũng thể cảm nhận , huống hồ chúng ..."

 

 

Loading...