Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1251

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:03:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba em Minh Duệ đồng thanh lắc đầu:

 

“Không ạ."

 

Khương Lê :

 

“Mẹ các con đều là những đứa trẻ ngoan.

 

Nói thật, sở dĩ mỉa mai Phùng tiểu thư là vì bà khoe khoang mặt , định dùng cách đó để bẽ mặt và ba các con."

 

Thấy trong mắt ba em Minh Duệ lộ vẻ hiểu, Khương Lê giải thích:

 

“Các con là con của , là con của ba các con.

 

Làm cha như chúng lẽ nào nuôi nổi con cái , cho con cái những gì chúng , mà cần bà dùng cách đó để đến mặt diễu võ dương oai ?

 

Một căn nhà nhỏ vị trí bình thường, diện tích chỉ năm mươi mét vuông, hơn nữa còn tứ hợp viện, bà gì mà vênh váo?

 

Cho dù cộng thêm tờ chi phiếu đó , các con thấy nhà thiếu mấy thứ đó ?"

 

Ba em Minh Duệ lắc đầu.

 

Phùng tiểu thư khoe khoang, thì để bà tốn kém thêm chút nữa.

 

Thế là một căn nhà và năm mươi ngàn tệ thì khó chia, ngờ Phùng tiểu thư đúng là đủ hào phóng, sẽ chuẩn thêm hai căn nhà và mười ngàn tệ nữa, đến lúc đó ba em các con chia đều, mỗi đứa một căn nhà cộng thêm hai mươi ngàn tệ.

 

Nghe bà gì thêm nữa.

 

Nghĩ bụng bà cho thì cứ cho , các con thì nhận, thì chúng nhận, dù nhà cũng chẳng thiếu mấy thứ vụn vặt đó."

 

Nói đến đây, giọng Khương Lê mang theo vẻ chế giễu:

 

“Ai ngờ các con kể, nhận thức mới về Phùng tiểu thư, bà hóa lật lọng.

 

Rõ ràng là cho ba em mỗi đứa một căn nhà, mỗi đứa hai mươi ngàn tệ, kết quả là ngoắt một cái quên sạch lời .

 

Trí nhớ đúng là sánh ngang với cá vàng, chẳng còn gì để nữa."

 

Minh Vi trợn tròn mắt:

 

“Con cùng cả và hai mỗi một căn nhà, mỗi hai mươi ngàn tệ, chúng con nhận ?"

 

“Vi Vi, các con nhận ?"

 

Khương Lê mặt đầy bất đắc dĩ:

 

“Mẹ chẳng qua chỉ mỉa mai Phùng tiểu thư đưa quá ít, chứ thực sự đưa ba căn nhà và sáu mươi ngàn tệ thì các con cứ việc xòe tay mà nhận.

 

Đương nhiên, nếu các con nhận thì cũng sẽ gì cả.

 

Đây là thái độ của đối với chuyện Phùng tiểu thư hôm nay, các con thể dựa theo ý nguyện của chính mà đưa quyết định."

 

“Con thèm đồ của bà , nhưng Vi Vi lấy thì phí."

 

Minh Hàm nhíu mày:

 

“Mẹ, xem tại Phùng tiểu thư một đằng một nẻo?"

 

Khương Lê:

 

“Con đang ám chỉ việc bà đưa nhà và chi phiếu cho con mà nhắc đến cả và Vi Vi ?"

 

Minh Hàm “" một tiếng.

 

“Chuyện chỉ bản , nhưng theo hiểu ít ỏi của về Phùng tiểu thư, sở dĩ bà chẳng qua đang cân nhắc một lợi ích liên quan đến bản mà thôi."

 

Nói đoạn, thần sắc Khương Lê trở nên nghiêm túc:

 

“Các con cho kỹ đây, nhà thực sự thiếu mấy thứ vụn vặt trong tay Phùng tiểu thư .

 

Việc các con cần hiện tại là tâm ý học tập.

 

Sau các con nghiệp đại học, bất kể các con gì, đều sẽ hết lòng ủng hộ, cung cấp cho các con sự giúp đỡ cần thiết."

 

“Mẹ lo lắng chúng con nông cạn ?"

 

Minh Duệ hỏi.

 

“Không ."

 

Khương Lê lắc đầu, cô :

 

“Mẹ chỉ với các con rằng, đừng xem trọng tiền tài quá mức, ít nhất đối với các con hiện tại thì thực sự cần thiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1251.html.]

 

Nói cách khác, hy vọng các con tiền tài mờ mắt nhất thời, hy vọng các con mãi mãi thể giữ cái đầu tỉnh táo, những việc mà các con cho là đúng, nên , chứ vì chút tiền tài mà lo ngó , mưu cầu tính toán."

 

“Mẹ ơi, lời con với hai ' lấy thì phí' là đúng sai ạ?"

 

Minh Vi hỏi.

 

Khương Lê mỉm hỏi ngược :

 

“Bản con thấy thế nào?"

 

“Con... con chỉ cảm thấy bà cho thì tại chúng con nhận?

 

đường về nhà, con chợt nghĩ đàn bà đó lẽ căn bản từng nghĩ đến việc cho con và cả thứ gì, nên nhịn cảm thấy bản chút tự phụ ."

 

Nghe lời của Minh Vi, Khương Lê nhướng mày:

 

“Trong lòng thoải mái ?

 

Cảm thấy Phùng tiểu thư coi trọng?"

 

“Tuyệt đối ạ!"

 

Minh Vi chút do dự đáp , tiếp đó :

 

“Mẹ ơi, con thực sự cảm thấy thoải mái cả, càng cần đàn bà đó coi trọng.

 

Con một như , một ba nhất thế giới, và sở hữu một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, nên chẳng thèm để tâm đến việc một ngoài đối xử với ."

 

là một cô gái suy nghĩ thấu đáo."

 

Khương Lê mỉm khen ngợi cô nàng thiếu nữ xinh nhà một câu, đó với ba em:

 

“Phùng tiểu thư là đẻ của các con, điểm ai cũng đổi .

 

Sau cho các con cái gì, vẫn là câu đó, các con tự quyết định."

 

“Các con cũng thể yên tâm, cho dù các con nhận đồ Phùng tiểu thư cho, đảm bảo sẽ tức giận, ba các con chuyện, ông cũng sẽ như .

 

Nói cũng , các con từ chối nhận cũng chẳng cả.

 

Sau Phùng tiểu thư cần các con phụng dưỡng, các con cứ theo quy định của pháp luật mà thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng của , và ba các con vẫn sẽ gì, hiểu rõ ?"

 

“Dạ."

 

Ba em Minh Duệ gật đầu.

 

Khương Lê:

 

“Trong chuyện của Phùng tiểu thư, đừng tự gây áp lực cho , cần thiết ."

 

Ba em Minh Duệ gật đầu nữa.

 

“Mẹ, con... con..."

 

Minh Hàm ấp úng, , Khương Lê nhướng một bên mày:

 

“Còn chuyện gì nữa ?

 

Hơn nữa mở lời thế nào?"

 

“Con , con cùng Lạc Minh Vi đều , còn cả nữa, cũng ạ."

 

Thực sự chút khó , Minh Hàm thẳng .

 

Khương Lê:

 

“Biết chuyện gì cơ?"

 

Thực chất cô lờ mờ đoán ý trong lời của Minh Hàm.

 

Minh Hàm lấy hết can đảm, cuối cùng thẳng:

 

“Con và Lạc Minh Vi con của ba, là chính con chứng thực từ miệng đàn bà đó ạ."

 

“Biết thì thôi, con thấy cần để tâm ?"

 

Thần sắc Khương Lê ôn hòa, trong đôi mắt sáng ngập tràn ý .

 

Minh Hàm thần sắc ngẩn :

 

“Mẹ... , ngạc nhiên, tức giận ?"

 

 

Loading...