Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1253
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:14:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không rõ lắm."
Bảo mẫu đáp lời, tiếp:
“Thái thái chiều nay từ bên ngoài về là lên lầu luôn, bữa tối xuống ăn, bảo đưa lên nhưng thái thái bà đói."
Hàn Bân gật đầu, tỏ ý , nhưng khi lên lầu, ông sang dặn bảo mẫu:
“Dọn dẹp nhà bếp xong thì ngủ ."
Nghe , bảo mẫu một tiếng.
Tiễn ánh mắt theo bóng dáng Hàn Bân biến mất ở góc cầu thang tầng hai, bảo mẫu phòng bếp.
Khoảng hai mươi phút , Hàn Bân tắm rửa xong, mặc một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa màu đen gõ cửa phòng ngủ của Phùng Lộ.
“Có chuyện gì?"
Mở cửa , Phùng Lộ Hàn Bân, thấy ông cứ im lặng mãi, trong mắt bà thoáng hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn:
“Có chuyện thì , chuyện gì thì đừng ảnh hưởng nghỉ ngơi."
Hàn Bân đ-ánh giá bà một lát, hỏi:
“Tại ăn tối?"
“Ông hỏi câu lạ thật, đói tự nhiên ăn, còn tại gì nữa?"
Phùng Lộ chẳng khách khí chút nào, mặt cảm xúc:
“Có chuyện thì , thì ngủ đây."
“Nói chuyện với đừng đầy gai nhọn như thế ?"
Hàn Bân nhíu mày:
“ cũng là quan tâm bà."
Khóe miệng Phùng Lộ lộ một nụ giễu cợt:
“Quan tâm ?
Lời tin nhỉ?
Nếu ông quan tâm , chứng tỏ trong lòng ông , nhưng nếu trong lòng ông , tại dây dưa với phụ nữ khác?"
“Chuyện chẳng đều qua , bà cần thiết cứ bám riết buông thế ?"
Hàn Bân nheo nheo tâm mày, thần sắc lộ rõ vẻ mệt mỏi:
“Hơn nữa, nhà cửa và chi phiếu đều giao tay bà , bà cứ tiếp tục loạn với như thì quá đáng đấy!
Huống hồ đàn ông ở bên ngoài khó tránh khỏi chút gì đó với phụ nữ, nhưng đó chẳng qua là vui chơi qua đường thôi, bà hà tất coi là thật?"
“ bám riết buông?
Ông tưởng thế chắc?"
Phùng Lộ lạnh mặt:
“Còn cái chuyện vui chơi qua đường của ông nữa, thế vẻ hiển nhiên quá nhỉ, mà vì chuyện đó nên mới thế với ông ?
Không , cái để tâm là thái độ của ông, là thái độ của ông đối với quan hệ vợ chồng của chúng !
Điều quan trọng nhất trong hôn nhân là sự trung thành, ông ?"
“ trong hôn nhân, trung thành với đối phương là ưu tiên hàng đầu..."
Chưa đợi Hàn Bân xong, Phùng Lộ ngắt lời:
“Ông ?
Ông mà còn bậy ở bên ngoài?
Nếu thật sự , tại khi cắt đứt với cô thư ký còn nhào với ?"
“Lộ Lộ!"
Hàn Bân nhấn mạnh giọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1253.html.]
“ giải thích với bà , đó là ngoài ý ."
“Ngoài ý cái gì chứ?
Nếu ông đủ tự chủ, tin cái bụng của cô thư ký thể to lên ."
Cảm xúc của Phùng Lộ hề kích động, nhưng miệng lưỡi thì nhường nhịn chút nào, bà xong, Hàn Bân lập tức nổi hỏa:
“Bà với hôn nhân cần sự trung thành, bà hãy vỗ ng-ực tự hỏi bản xem, bà xứng đáng để bàn về chủ đề ?"
Phùng Lộ sững , đó giận dữ:
“Ông..."
“Nhớ ?"
Biểu cảm Hàn Bân lạnh lùng, ông :
“Trong cuộc hôn nhân của bà, nếu bà trung thành với hôn nhân của , liệu bà thể xảy chuyện nên xảy với ?"
“Đồ khốn!"
Phùng Lộ giơ tay định tát Hàn Bân, kết quả Hàn Bân dễ dàng bắt lấy cổ tay, ông :
“Đêm nay là lo chuyện bao đồng, bà nhịn đói thì tùy bà, sẽ hỏi han thêm một câu nào nữa."
Buông tay Phùng Lộ , Hàn Bân về phía phòng ngủ chính.
Ông dứt khoát, phòng tiện tay đóng cửa .
Phùng Lộ thấy , đáy mắt hiện rõ vẻ phẫn nộ và ủy khuất.
Đem chuyện cũ với bà ?
Thế là thế nào?
Nếu ông lấy lòng, dùng lời lẽ và cử chỉ mập mờ với bà , liệu bà thể nhân lúc cô đơn buồn chán... mà quan hệ mờ ám với ông ?
Lần m.a.n.g t.h.a.i Lạc Minh Duệ đó, là do bà hồ đồ vượt quá giới hạn với Tiêu Cẩn, đó thai, trong lúc vô tình thấy Lạc Yến Thanh, nhờ nhân mạch của cha mà gả cho đối phương.
Vừa khiến đứa trẻ trong bụng nơi nương tựa, đồng thời vì đôi mắt và khí chất của Lạc Yến Thanh cực kỳ giống đàn ông mà bà thầm mến, thể khiến lòng bà nhận chút an ủi, thế là mới cuộc hôn nhân giữa bà và Lạc Yến Thanh.
Sau khi kết hôn, bà từng nghĩ đến việc ngoại tình vì đời phỉ nhổ, nhưng một tình cờ, đàn ông Hàn Bân xông cuộc sống của bà , qua vài , hai quan hệ mập mờ, nảy sinh chuyện nên nảy sinh.
bà nhớ rõ, bà chủ động thế nào, mà là gã đàn ông tồi tệ quyến rũ bà , bây giờ, mà dùng chuyện bọn họ từng để tấn công bà , bà chung thủy trong cuộc hôn nhân đầu tiên.
Ông lấy tư cách gì mà bà ?
Trong lòng bực bội, Phùng Lộ tới cửa phòng ngủ chính, tiện tay vặn nắm cửa, cửa phòng ngủ chính bà đẩy .
Vào phòng, bà tiện tay đóng cửa , chằm chằm Hàn Bân:
“Ông như là ý gì?
Tại tự hồi tưởng , nếu ông chủ động mập mờ trong ngôn ngữ và cử chỉ, liệu thể mắc bẫy của ông ?"
Hàn Bân giường, thấy Phùng Lộ đẩy cửa , ông dậy tựa đầu giường.
“Bà nếu tâm, thì lời cử chỉ của thế nào nữa cũng chẳng gì bà."
Nói như , Hàn Bân cảm thấy khoảnh khắc và Phùng Lộ giống hệt như lũ trẻ con tiểu học, vì chuyện của nhiều năm mà đang đấu đ-á ở đây, nhất thời ông chỉ thấy vô cùng nhàm chán, nhịn :
“Phùng Lộ, nếu bà cảm thấy cuộc sống của hai chúng thể tiếp tục nữa, thể cùng bà thủ tục ly hôn bất cứ lúc nào."
“Ly hôn?"
Phùng Lộ bỗng nhiên lên:
“Ông ly hôn với ?
Hàn Bân, ông chắc là nhảm đấy chứ?"
“ chỉ đưa cho bà một lời khuyên thôi, tránh để bà và sống chung một mái nhà, bà cứ thấy là tâm trạng vui, nghĩ đến chút chuyện giữa và Tô Vân."
Thay vì sống tạm bợ, thà rằng chia tay, nếu , đợi đến khi tình nghĩa giữa hai tiêu tan hết, thấy nữa, e rằng sẽ coi đối phương là kẻ thù.
Tất nhiên, lòng ông đến nỗi nhỏ nhen như , nhưng theo như ông tự hiểu , nếu thật sự giữa hai hết tình cảm, đối xử với mắt , sợ rằng ngoài sự lạnh lùng thì chẳng còn gì khác.