“Thang Viên biện minh cho .”
“Trên mặt em , nhưng đôi mắt em đang , rõ.”
Nghe lời của Đoàn Tử, Thang Viên lập tức xị mặt xuống:
“Anh tư, chúng lẽ là em nhựa ?”
Nghe , khuôn mặt tinh xảo trắng trẻo của Đoàn T.ử hiện lên vẻ cực ngầu:
“Em thì là .”
Bên cạnh, Minh Hàm nhịn “phụt” một tiếng vòi, :
“Thang Viên, em chịu thua chứ gì?!
Ha ha!”
Khương Lê cùng Minh Vi và bé Quả Quả cũng bật theo, còn về Minh Duệ, tuy phát tiếng nhưng độ cong nơi khóe môi thì thể rõ ràng hơn.
“Mọi đều em, đây chắc chắn là đang bắt nạt em đấy chứ?”
Thấy trong nhà ai nấy đều rạng rỡ, Thang Viên cảm thấy đặc biệt mất mặt, nhóc giả bộ ủy khuất :
“Còn nữa?
Mọi sẽ mất em luôn đó nha!”
“Có đây !”
Đoàn T.ử liếc Thang Viên một cái, vẻ mặt nhỏ nhắn vẫn điềm tĩnh như cũ.
“Anh tư!
Anh đừng tưởng và em lớn lên giống hệt là thể thế địa vị của Thang Viên nhỏ trong nhà !
Hừ!”
Thang Viên xong, hai tay khoanh ng-ực, kiêu ngạo hừ một tiếng, còn đầu thèm Đoàn Tử.
“Anh lớn hơn em, là em lớn lên giống mới đúng.”
Giọng sữa của Đoàn T.ử chút gợn sóng nào, vẫn đáng yêu như khi.
“!”
Thang Viên “hừ” một tiếng, nhóc giọng sữa:
“Mọi đều và em là phiên bản thu nhỏ của bố, nghĩa là , em và bố đều giống , đừng lợi dụng em.”
Đoàn Tử:
“Anh là trai em.”
Ý là, em trai giống trai thì chẳng gì sai.
Thang Viên nghẹn lời, nửa ngày năng gì.
Nhìn bộ dạng nghẹn khuất của nhóc, Khương Lê và những khác bật nữa....
Thoáng cái đến ngày lấy giấy thông báo kết quả, Minh Duệ gì bất ngờ, một nữa giành vị trí một khối, còn Minh Hàm cũng giữ vững ngôi vị một của .
“Em vẫn hạng ba.”
Ngồi xe về nhà, Minh Vi liếc ghế phụ, thấy Minh Duệ ngoảnh đầu , cô bé khỏi lườm Minh Hàm:
“Anh nhường em một chút ?”
Minh Hàm cạnh Minh Vi, hai cùng hàng ghế , Minh Vi , nhướng mày:
“Nhường thế nào?
Chẳng lẽ em cố ý sai đề, là rõ ràng mà giả vờ ?”
“...”
Minh Vi sững , tiếp lời thế nào.
“Thi cử là thi bằng thực lực, em trả lời sai mất điểm, điều đó chứng tỏ em nắm vững kiến thức chứa đựng trong câu hỏi đó, đó là vấn đề của bản em, liên quan gì đến ?”
Ánh mắt dừng Minh Vi, Minh Hàm :
“Nếu theo những gì lúc nãy, chẳng khác nào biến tướng giúp em gian lận, lẽ nào đó là điều em ?”
“Anh đang bắt bẻ em đấy ?”
Minh Vi nheo mắt, thấy , Minh Hàm khẽ ho hai tiếng, vẻ mặt tự nhiên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1263.html.]
“Anh ?”
“Có bản tự rõ.”
Minh Vi đoạn, tiện tay nhéo một cái cánh tay Minh Hàm phía bên cạnh , tiếp đó :
“Em chẳng qua là đang đùa với thôi, nghĩ về em, hai, đối xử với em gái như xứng đáng ?”
“Ái chà!
Đau quá mất!”
Minh Hàm nhe răng trợn mắt, xoa xoa chỗ Minh Vi nhéo đau, :
“Ra tay thật là độc ác quá !”
“Phản ứng nhanh hơn chút nữa thì lẽ em tin .”
Giả vờ thì giống đấy, rõ ràng khoảnh khắc nhéo, chẳng thấy phản ứng gì, đợi đến lúc cô bé thu tay về mới giả vờ giả vịt xoa chỗ nhéo mà kêu đau, cô bé nên một câu:
“Cung phản xạ quả thực đủ dài!”
Vệ sĩ đang lái xe, vốn là một nghiêm túc, vì đoạn đối thoại của Minh Hàm và Minh Vi mà khóe miệng cũng khẽ giật một cái, huống chi là Minh Duệ lúc đang tâm trạng gì.
Được , sự ngốc nghếch của Minh Hàm cho cạn lời, thế nên, dù ngoảnh đầu nhưng vẫn buông một câu:
“Lạc Minh Hàm, em thật là ấu trĩ!”
Minh Vi rộ lên:
“Anh hai thấy ?
Anh cả ấu trĩ kìa!”
“Chẳng đều tại em hại ?!”
Liếc xéo Minh Vi, Minh Hàm :
“Ấu trĩ thì ấu trĩ , bộ dạng của càng yêu thương hơn.”
Ấu trĩ chẳng là lớn , thì thỉnh thoảng nũng, tỏ đáng yêu mặt mẫu thượng đại nhân thì ?
“Cái nồi em gánh .”
Minh Vi dịch chuyển , nới rộng cách với Minh Hàm, cố ý dùng giọng điệu ghét bỏ:
“Bản ấu trĩ mà tự , hai, sợ là đầu óc vấn đề chứ gì?”
“Em đầu óc bệnh?”
Lần đến lượt Minh Hàm nheo mắt, Minh Vi, ánh mắt nguy hiểm.
“Anh hai, khả năng hiểu bài của thực sự quá kém!
Trong câu đó của em rõ ràng ba chữ ‘sợ là mà’, dùng câu khẳng định !”
Minh Vi ánh mắt kỳ quái, trong lòng vui vẻ thôi, cô bé nghiêm túc đưa lời khuyên:
“Nếu là tự cảm thấy đầu óc bệnh, thì lát nữa nhờ đưa đến bệnh viện khám xem , đừng để lâu quá, ngày tống bệnh viện tâm thần nhốt đấy.”
Minh Hàm nghiến răng:
“Lạc Minh Vi, em tưởng là thần kinh ?
Hay là, một ngày em coi là thần kinh nhốt bệnh viện tâm thần?”
“Ya!”
Minh Vi lộ vẻ mặt kinh ngạc:
“Trí tưởng tượng của phong phú thật đấy!
Còn tự liên hệ bản với thần kinh nữa, ha ha!”
“Lạc Minh Vi, còn miệng độc, theo thấy, cái miệng của em còn độc hơn nhiều, để xem đứa nào dám cưới em.”
Đối với lời của Minh Hàm, phản ứng của Minh Vi mây mờ gió nhẹ:
“Tại em để đàn ông cưới em, chẳng lẽ em thể cưới đàn ông về nhà ?
Hay là, một em ?”
Hai em một câu một câu đấu khẩu mệt, cho đến tận khi bước cửa nhà vẫn phân thắng bại.
“Mẹ ơi!”
“Hửm?”