Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1283

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:15:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thậm chí khả năng nảy sinh ý định rời bỏ cô .”

 

“Thím út, thím ạ?"

 

Khương Nhất Hằng tới thấy Vương Phán ngoài cửa phòng Thái Tú Phân và trưởng thôn Khương mà , khỏi hỏi một câu.

 

“Thím chỉ ngang qua thôi."

 

Vội vàng giải thích một câu, Vương Phán rảo bước sân .

 

“Vừa nãy con chuyện với thím út ?"

 

Khương Nhất Hằng bước phòng, liền Thái Tú Phân hỏi.

 

“Vâng ạ."

 

Gật đầu, Khương Nhất Hằng :

 

“Thím út ngoài cửa phòng bà và ông, con thấy thím nên tiện miệng hỏi một câu thôi."

 

Thái Tú Phân và trưởng thôn Khương , hai đều lên tiếng.

 

Hồi lâu , Thái Tú Phân hỏi Khương Nhất Hằng:

 

“Đoàn Tử, Thang Viên với Quả Quả đang gì thế?"

 

“Đang chạy chơi ở cổng sân nhà ạ!"

 

Khương Nhất Hằng đáp.

 

Thái Tú Phân:

 

“Có ai trông ?"

 

“Cô út với các của con đều đang bên cạnh cả, vấn đề an tuyệt đối đảm bảo ạ."

 

Khương Nhất Hằng lộ hàm răng trắng hếu, :

 

“Đoàn T.ử bọn nó thông minh lắm, cô út với chú dượng khéo đẻ thật đấy ạ!"

 

“Đi , con nít con nôi thì cái gì, chơi việc của con ."

 

Thái Tú Phân phẩy tay đuổi Khương Nhất Hằng .

 

Bốn đứa con trai nhà bác cả, cả và ba kết hôn, hai Khương Nhất Thần đối tượng định, muộn nhất là sang năm thể bước hôn nhân, tư chính là Khương Nhất Hằng, vẫn đối tượng.

 

Cho nên, khi Khương Nhất Hằng mặt Thái Tú Phân rằng Khương Lê và Lạc Yến Thanh khéo đẻ, Thái Tú Phân chẳng chút nào, cảm thấy đứa cháu trai nhiều .

 

“Con còn nhỏ nữa ạ."

 

Khương Nhất Hằng “hì hì" một tiếng, xoay như một cơn gió chạy khỏi phòng.

 

“Lê Bảo nhà với Yến Thanh đúng là giỏi thật, ông thấy đúng ?"

 

Thái Tú Phân trưởng thôn Khương, , trưởng thôn Khương rít một thu-ốc lào, bất thình lình sặc ho sù sụ, thấy thế, Thái Tú Phân trực tiếp thành tiếng:

 

“Sao thế, là cảm thấy đúng ?"

 

“Bao nhiêu tuổi đầu mà còn chẳng chín chắn gì cả, cũng sợ đám thằng Cả thấy nó cho."

 

Cơn ho mãi mới dứt, trưởng thôn Khương Thái Tú Phân với ánh mắt đầy ẩn ý.

 

“Có gì mà chứ?"

 

Thái Tú Phân hề để tâm.

 

Trưởng thôn Khương gõ tàn thu-ốc, đó cùng túi thu-ốc đặt lên tủ đầu giường.

 

“Ông định thế?"

 

Thái Tú Phân bế đứa cháu trai nhỏ đang ngủ say, tức con trai của Khương Quốc An, thấy trưởng thôn Khương xuống giường xỏ giày, bà nhịn hỏi một câu.

 

sang bên nhà Cả xem thế nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1283.html.]

 

Ngày mai cha già mừng đại thọ, tuy bộ sự việc do nhà bác cả lo liệu, ông là con thứ, cùng với chú Ba bỏ tiền bỏ sức là , nhưng với tư cách là em, ông cũng thể thực sự giúp một tay.

 

Huống hồ cha chỉ sinh ba em họ, nay hai cụ cao tuổi, ngày tháng sống ngày nào ngày nấy, ông sang bầu bạn chuyện với họ cũng .

 

“Đừng quên khoác cái áo bông to nhé."

 

Đối với việc trưởng thôn Khương sang nhà bác cả, Thái Tú Phân ý kiến gì, nhưng để tránh việc trưởng thôn Khương ngoài lạnh, bà vẫn nhịn dặn dò mặc dày một chút.

 

“Áo bông to cái gì, Lê Bảo một , cái gọi là áo phao."

 

Vì trong nhà các phòng đều lắp đường ống sưởi ấm, ngay cả phòng khách nhiệt độ cũng , cho nên, chỉ cần khỏi cửa, trưởng thôn Khương và Thái Tú Phân, cùng những lớn nhỏ khác trong nhà đều mặc áo bông dày.

 

Ví dụ như hiện tại, trưởng thôn Khương bên chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, khoác thêm một chiếc áo phao gile khá ôm .

 

“Chẳng qua là cách gọi khác thôi mà."

 

Thái Tú Phân lườm trưởng thôn Khương một cái:

 

“Già già , còn bày đặt cầu kỳ nữa chứ, mà cho cùng, ông chẳng vẫn là một lão già khọm đó !"

 

Cầm lấy chiếc áo phao treo giá áo mặc , trưởng thôn Khương đầu Thái Tú Phân:

 

“Bà già , thật sự bà thế nào nữa."

 

Trong áo bông lót bông, còn trong áo phao lót cái gì chứ?

 

Bà già ở Bắc Thành thời gian còn lâu hơn ông, đến giờ vẫn phân biệt áo bông với áo phao nhỉ?

 

Trưởng thôn Khương thầm lắc đầu.

 

“Có ông đang trong lòng đấy?"

 

Sắp bước khỏi cửa phòng, phía truyền đến giọng của Thái Tú Phân, bước chân trưởng thôn Khương khỏi khựng .

 

bà cái gì chứ?"

 

Ánh mắt dừng Thái Tú Phân, trưởng thôn Khương nghiêm mặt hỏi.

 

“Nói sự khác biệt giữa áo bông và áo phao."

 

Hai vợ chồng chung sống với mấy chục năm, từng đỏ mặt cãi vã, tình cảm tự nhiên cần bàn cãi, điều cũng nghĩa là họ hiểu , chỉ cần một đổi biểu cảm nhỏ của đối phương, cũng khó để đoán đang nghĩ gì.

 

Quả nhiên, lời Thái Tú Phân thốt , liền thấy trưởng thôn Khương chột dời tầm mắt chỗ khác.

 

“Thừa nhận chứ gì?"

 

thừa nhận cái gì?

 

Cứ nghĩ quẩn!"

 

Trưởng thôn Khương phẩy tay:

 

“Bà cứ nghỉ ngơi , đây."

 

“Lão già khọm , đừng hòng mà vùng vẫy..."

 

Giọng Thái Tú Phân lớn, nhưng trưởng thôn Khương vẫn khỏi phòng, tự nhiên là thấy, chỉ thấy mặt lão đỏ bừng lên trong nháy mắt, đó thèm ngoảnh đầu bước khỏi phòng.

 

Rất rõ ràng, trưởng thôn Khương nghi ngờ gì hiểu ý của Thái Tú Phân.

 

Mà Thái Tú Phân lúc vẻ mặt tươi , đôi lông mày chút đắc ý.

 

Muốn vùng vẫy thoát khỏi lòng bàn tay bà già ?

 

Vô ích thôi!

 

Cho dù quan tài, bà già vẫn sẽ nắm thóp ông c.h.ặ.t chẽ như thường!

 

Đây Thái Tú Phân tự phụ.

 

Trên thực tế, trưởng thôn Khương đúng là Thái Tú Phân nắm thóp c.h.ặ.t chẽ, tuy nhiên, cũng , Thái Tú Phân lý lẽ, trong những chuyện lớn, bà đều theo trưởng thôn Khương, cho dù ý kiến khác, cũng sẽ thẳng với trưởng thôn Khương.

 

 

Loading...