Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1289
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:15:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cha con đúng đấy, bất kể là Lê Bảo em các con, hai già đều con cái nuôi dưỡng , chẳng đứa nào là hiếu thảo cả."
Cái Tú Phương cả Khương Đại ca lẫn Khương Quốc Thắng và mấy em, bà :
“Sau , đừng ở mặt và cha các con ai hiếu thảo hơn ai nữa.
Các con chỉ cần lo cho gia đình nhỏ của , bản các con đều bình an khỏe mạnh, đó chính là sự hiếu thảo lớn nhất đối với và cha các con !"
Khương Lê cùng em Khương Đại ca đều trịnh trọng gật đầu, tỏ ý .
“Không việc gì nữa thì ngủ ."
Khương Đội trưởng đuổi .
chẳng thấy ai trong sáu em dậy cả.
“Cha, chúng con trò chuyện thêm chút nữa."
Gương mặt vốn luôn lạnh lùng của Khương Quốc Thắng hiện lên một nụ nhẹ.
Thấy Khương Đội trưởng phản đối, dời tầm mắt sang Khương Lê:
“Em tu sửa mã lộ, đường thôn, còn xây nhà máy, xây vườn sinh thái tuần , xây cả trường tiểu học mới cho làng , mà xây xong trong vòng ngắn ngủi một năm, tiền tiêu tốn ít nhỉ?"
“Tiêu ít thật, nhưng trong tay em vẫn xoay xở , vả xứng đáng, ?"
Khương Lê mỉm :
“Hơn nữa, từ khi nhà máy khai trương đến nay, đầu mở rộng trong phạm vi tỉnh , đồng thời đang phát triển các tỉnh ngoài.
Phản hồi của khách hàng đều khen đồ hộp trái cây của nhà máy chỉ bao bì mà hương vị còn miễn chê.
Nói thế , nhờ ưu thế về giá cả, chất lượng và bao bì, cộng thêm mô hình quảng bá , đồ hộp của nhà máy thể coi là một thương hiệu vang dội trong tỉnh.
Sắp tới, em sẽ lượt đưa các dây chuyền sản xuất thực phẩm phụ khác.
Ngoài , em dự định muộn nhất là tháng Tư sang năm sẽ xây thêm một xưởng may ở bên ," Ánh mắt cô dừng Khương Tam ca:
“Tam ca, thể hỏi ý kiến chị dâu Ba, tiện thể hai bàn bạc xem góp vốn .
, Cả ca, Nhị ca, Tứ ca, Tiểu ca, các cũng thể cân nhắc.
Tuy nhiên, những lời em , nhà máy tuy là của em, nhưng em cũng thuê quản lý.
Nói cách khác, em tham gia các sự vụ quản lý hàng ngày.
Sau nếu các góp vốn, đối với các quyết định của công ty, các cũng thể tùy tiện đưa ý kiến."
Dừng một chút, Khương Lê thấy vẻ gì khác lạ mặt mấy em Khương Đại ca, cô thầm gật đầu, lên tiếng:
“Nói đơn giản là các chỉ nhận cổ tức, còn việc nhận theo quý theo năm thì do các tự quyết định."
“Lê Bảo, em đây là đang tạo cơ hội giàu cho Nhị ca và Tiểu ca của em đấy, em tâm quá.
Đã đến nước , Nhị ca nhận tình cảm của em, bây giờ cho em một câu trả lời chắc chắn luôn, Nhị ca sẽ góp vốn, cũng mặt mấy đứa cháu cảm ơn cô út !"
Đại ca mở chuỗi cửa hàng lẩu ở Bắc Thành, lão Tam và lão Tứ ở quê, mở cửa hàng quần áo, mở công ty vận tải.
Hiện giờ năm em họ đều gia đình riêng, nếu luận về thực lực kinh tế của từng nhà, và Tiểu Ngũ chắc chắn thể so bì với Đại ca, lão Tam và lão Tứ .
Lý do?
Anh và Tiểu Ngũ là ăn lương cố định, nhiều nhất là thỉnh thoảng thêm chút tiền thưởng.
Mà Đại ca, lão Tam, lão Tứ khi thu nhập một ngày bằng lương một tháng của họ .
Tóm , ăn thì kiếm tiền, nhưng đồng thời cũng gánh chịu rủi ro.
Anh ghen tị với em , và chắc hẳn Tiểu Ngũ cũng .
Lúc , em gái trao cho một cơ hội kiếm tiền, vì cái gì khác, chỉ vì mấy thằng nhóc trong nhà, cũng sẽ nắm bắt cơ hội .
Khương Quốc An:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1289.html.]
“Lê Bảo, điều Nhị ca cũng là điều , cảm ơn em.
Quay sẽ đưa tiền cho em."
“Không vội ạ."
Khương Lê , liền Khương Đại ca :
“Lê Bảo, là Đại ca góp vui nữa nhé?
Anh và chị dâu em đang kinh doanh cửa hàng lẩu, dự định theo kế hoạch em cho đó mà mở rộng chuỗi cửa hàng sang các thành phố khác.
Như e là rút bao nhiêu tiền để góp vốn."
“Anh cứ bàn bạc với chị dâu , tiền nhiều thì nhận cổ tức nhiều, tiền ít nhận cổ tức ít.
Cái tương đương với việc đang đầu tư, lời lỗ, tồn tại rủi ro.
Dù chuyện cũng vội, hôm nay em với các một tiếng, góp vốn ở các ."
Ánh mắt Khương Lê dời từ Khương Đại ca sang Khương Tam ca, Khương Tứ ca, cô :
“Tam ca, Tứ ca, hai đừng nghĩ nhiều, cũng đừng cảm thấy khó xử.
Đợi khi các bàn bạc xong xuôi hết thì cho em một câu trả lời chắc chắn là ."
Cuối cùng, Khương Lê Khương Đội trưởng:
“Cha, hôm nào cha gọi Bác cả và Chú út sang nhà nhé, con cũng sẽ chuyện với họ, xem hai nhà họ góp vốn ."
Khương Đội trưởng gật đầu, ông đây là con gái nâng đỡ nhà Bác cả và nhà Chú út.
Cái Tú Phương lên tiếng.
Con gái cưng của bà bản lĩnh, nâng đỡ nhà em chồng, điều đối với bà là chuyện mát mặt, thể phản đối chứ?
Không nhịn , Khương Lê che miệng ngáp một cái, :
“Thế con ngủ đây ạ."
Khương Đội trưởng:
“Đi ."
Khương Lê dậy, chào hỏi Cái Tú Phương và mấy em Khương Đại ca xuống giường xỏ giày, khỏi phòng.
“Cha, , Lê Bảo...
Lê Bảo cho chúng con nhiều quá!"
Nghe tiếng bước chân Khương Lê xa, Khương Đại ca :
“Cửa hàng lẩu của con thể mở rộng quy mô như hiện nay, đại bộ phận công lao đều là của Lê Bảo."
Khương Tam ca và Khương Tứ ca cũng định gì đó, ngờ giọng Khương Đội trưởng vang lên:
“Hai em con cần gì cả.
Đã Lê Bảo giúp đỡ các như thế, các con cứ thực lòng ghi nhớ cái của Lê Bảo, lúc Lê Bảo cần các con thì hãy quan tâm chăm sóc nó nhiều hơn một chút."
Nhìn Khương Quốc Thắng, Khương Quốc An, Khương Đội trưởng tiếp:
“Còn hai đứa nữa, tuy Lê Bảo giúp đỡ các con trực tiếp như Đại ca, Tam ca và Tứ ca, nhưng tình cảm Lê Bảo dành cho các con cũng kém gì họ ."
Khương Quốc An:
“Con ạ."
Khương Quốc Thắng:
“Cha, cha cần nhấn mạnh , cái của Lê Bảo dành cho các em, Nhị ca như con luôn ghi nhớ trong lòng!"
Anh chỉ mỗi một đứa em gái, trừ đợt em nó lấy chồng, với tư cách là trai, và vợ lên Bắc Thành tặng một món quà lớn quà cưới, còn những năm đó hầu như đều là Lê Bảo giúp đỡ Nhị ca như .