Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1293

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:15:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng, vui ạ."

 

Quả Quả gật gật cái đầu nhỏ.

 

“Vậy bây giờ con còn thấy hổ nữa ?"

 

Khương Lê hỏi.

 

Quả Quả lắc đầu:

 

“Có thể khiến Thái ngoại công và Thái ngoại bà vui vẻ, con ngã thêm mấy cái nữa cũng ạ!"

 

“Ngoan quá!"

 

Khương Lê khẽ nặn mũi Quả Quả, :

 

“Là suy nghĩ chu đáo, hôm nay chuẩn quần áo cho các con quá dày, khiến các con thể cử động thoải mái .

 

Mẹ xin con nhé."

 

“Mẹ , cần xin với con !"

 

Quả Quả rướn hôn lên mặt Khương Lê một cái, giọng sữa :

 

“Con là vì sợ tụi con cảm nên mới bắt tụi con mặc dày cộp như mà.

 

Con trách nhé!"

 

Minh Duệ và Minh Hàm bế Đoàn Tử, Thang Viên cũng tới.

 

Thấy hai đứa nhỏ rúc đầu vai hai lớn, Khương Lê cần nghĩ nhiều cũng hai nhóc con đang gặp chuyện gì.

 

“Đoàn Tử, Thang Viên, các con Quả Quả kìa."

 

Nghe thấy giọng của Khương Lê, Đoàn T.ử và Thang Viên ngẩng đầu lên, về phía Quả Quả.

 

Phát hiện em gái chút gì là tự nhiên, còn chớp chớp mắt mặt quỷ với họ, nhất thời hai nhóc cảm thấy là đấng nam nhi mà bằng em gái, cứ vì chút chuyện cỏn con đó mà hậm hực đến tận giờ.

 

Quả Quả nghiêng đầu hỏi Đoàn T.ử và Thang Viên:

 

“Anh Tư, Năm, hai thấy hổ vì ngã lúc dập đầu với Thái ngoại công ?"

 

“Không ."

 

Đoàn T.ử và Thang Viên đanh mặt , đồng thanh đáp.

 

“Thật ?"

 

Quả Quả rõ ràng là tin.

 

Thang Viên nhíu mày:

 

“Em tin?"

 

Đoàn T.ử gì, nhưng cũng về phía Quả Quả.

 

“Em tin."

 

Nhìn thấu mà thấu, đây là điều dạy.

 

Thôi thì cô bé cứ để chút mặt mũi cho Tư và Năm ....

 

Khoảng chừng ba giờ chiều, nhà Bác cả mới yên tĩnh trở .

 

Những đến chúc thọ và đến giúp đỡ đều rời .

 

Bàn ghế mượn cũng trả từng cái một.

 

Bộ đồ ăn thuê từ nhà đầu bếp chính cũng rửa sạch sẽ xếp lên xe, đưa về nhà đầu bếp thuận lợi.

 

Khương ông nội và Khương bà nội tuổi cao cần nghỉ ngơi, nên gia đình Chú út Tam phòng và gia đình Khương Lê Nhị phòng nán nhà Bác cả lâu.

 

Tuy nhiên, Khương Bác cả và Khương Chú út Khương Đội trưởng gọi sang phía Nhị phòng, cùng Khương Lê bàn chuyện góp vốn mở xưởng may.

 

Đợi khi Khương Bác cả và Khương Chú út rời khỏi Nhị phòng thì màn đêm buông xuống.

 

Mùa đông vốn ngày ngắn đêm dài, cộng thêm thôn Ao Lý ở trong núi, so với bên ngoài núi, trời chắc chắn sẽ tối sớm hơn nhiều.

 

“Yến Thanh đứa nhỏ đó tâm thật."

 

Trong đêm khi ngủ, Cái Tú Phương đột nhiên một câu.

 

Nghe , Khương Đội trưởng đầu tiên là ngẩn , mới lên tiếng:

 

“Bà đang chuyện điện thoại đó hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1293.html.]

 

“Trong cái ngày như hôm nay, còn chuyện gì khác nữa?"

 

Thật là!

 

Chẳng lẽ bà còn đủ rõ ràng ?

 

Cái Tú Phương lườm Khương Đội trưởng.

 

“Bà đúng, cách của Yến Thanh hôm nay thật sự ."

 

Khương Đội trưởng gật đầu, đó :

 

“Là Lê Bảo dặn dò hả?"

 

“Chắc thế!"

 

cô con gái cưng của bà cố ý dặn con rể như thì bà , nhưng bà thể khẳng định là khi Lê Bảo về quê chắc chắn nhắc với con rể chuyện lễ thọ của ông cụ nhà .

 

Ở đây nhắc một chút, buổi trưa lúc bái thọ Khương ông nội ở nhà Bác cả, điện thoại của Khương Lê bỗng nhiên reo lên.

 

Không nghĩ nhiều, Khương Lê lấy điện thoại từ túi áo phao , nhấn nút thì thấy giọng của Lạc Yến Thanh.

 

Biết Lạc Yến Thanh đặc biệt gọi điện về là để chúc thọ Khương ông nội, lòng Khương Lê thấy ấm áp vô cùng, lập tức đưa điện thoại cho Khương ông nội, đồng thời với ông nội điện thoại là do Lạc Yến Thanh gọi tới.

 

Khương ông nội tuy tuổi cao nhưng tai âm thanh vẫn khá rõ ràng.

 

Ông lời Khương Lê, là cháu rể gọi điện chúc thọ , ông cụ tươi rói.

 

Trước khi kết thúc cuộc gọi, Khương ông nội đưa điện thoại của Khương Lê cho Khương bà nội, cháu rể hỏi thăm bà.

 

Trong chốc lát Khương bà nội cũng vui mừng khôn xiết.

 

Chuyện khi những khác trong nhà họ Khương , ai nấy đều cảm thấy Lạc Yến Thanh là tâm.

 

Rõ ràng công việc bận rộn nhưng vẫn dành thời gian gọi điện chúc thọ Khương ông nội, hỏi thăm Khương bà nội, đủ thấy phẩm chất đến nhường nào.

 

“Còn mấy ngày nữa là Tết , trong nhà còn cần mua gì ?"

 

Khương Đội trưởng xuống vị trí của , thuận tay kéo chăn lên một chút, ông tùy miệng hỏi Cái Tú Phương.

 

“Ông lo chuyện đó gì?

 

Mấy em thằng Cả đều ở nhà cả, Tết cần mua gì tụi nó tự tính toán."

 

Cái Tú Phương xuống cạnh Khương Đội trưởng, :

 

“Lê Bảo dẫn theo lũ trẻ về ăn Tết, để một Yến Thanh ở Bắc Thành, nghĩ thôi cũng thấy Yến Thanh cảm thấy quạnh quẽ."

 

Khương Đội trưởng:

 

“Bà thì cách gì ?"

 

Cái Tú Phương:

 

thấy ông đang tìm việc cho đấy.

 

Yến Thanh là vì công việc nên về , thì cách gì?

 

Thật là!"

 

“Biết mà bà còn bảo Yến Thanh một ở Bắc Thành quạnh quẽ?"

 

Giọng Khương Đội trưởng cảm xúc gì, ông :

 

“Cha của Lê Bảo và ông nội nó cũng đều ở Bắc Thành cả, hèn gì đêm Giao thừa Yến Thanh sẽ cùng đón Tết với họ."

 

Nghe Khương Đội trưởng , Cái Tú Phương lập tức nảy ý định:

 

“Hay là mai với Lê Bảo một tiếng, bảo nó gọi điện cho Yến Thanh, nhắc chuyện ông trong điện thoại cho Yến Thanh ?"

 

“Tùy bà."

 

Khương Đội trưởng ý kiến.

 

Tuy nhiên, ông cảm thấy Khương Lê chắc chắn bàn với Lạc Yến Thanh chuyện đêm Giao thừa qua thế nào .

 

, hôm nay con gái ông mát mặt quá nhỉ?"

 

Cái Tú Phương đổi chủ đề.

 

Nửa ngày thấy Khương Đội trưởng lên tiếng, Cái Tú Phương :

 

“Bao nhiêu làng khác vì Lê Bảo nhà mà đến chúc thọ cha, ngay cả lãnh đạo huyện và trấn cũng tới, ông chắc chắn là suy nghĩ gì chứ?"

 

 

Loading...