Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1300
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:15:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mà việc Tô Thanh thể bắt gặp Tô Mạn và Chu Vi Dân “dính dính dáng dáng" là do Tô Mạn cố tình , chính xác hơn, là Tô Mạn gọi điện cho Tô Thanh, cô đang ở cùng Chu Vi Dân, và cho Tô Thanh họ đang ở .”
Tô Thanh kích thích, để xác định xem Tô Mạn đang dối nên tìm đến theo địa chỉ Tô Mạn .
Quả nhiên, cô thấy Tô Mạn đang bên đường, chuyện gì đó với Chu Vi Dân.
Trong cơn thịnh nộ, Tô Thanh bỏ , hạ quyết tâm suy nghĩ kỹ xem cuộc hôn nhân giữa cô và Chu Vi Dân cần thiết tiếp tục .
Thấy Tô Thanh , Tô Mạn giả vờ như mới thấy Tô Thanh, vội vàng nhắc nhở Chu Vi Dân, đóng vai xanh bạch liên hoa, bảo Chu Vi Dân mau đuổi theo giải thích với Tô Thanh, trong lòng vô cùng đắc ý, thậm chí còn trào dâng một luồng kh-oái c-ảm.
Cô kh-oái c-ảm bắt nguồn từ việc cô trả thù Tô Thanh.
“Anh rể, thể thề đấy, tuyệt đối ý nghĩ như ."
Tô Mạn lộ vẻ đau lòng, cô :
“ ly hôn khiến nhà họ Tô chúng bàn tán ở khu tập thể , nếu chị cũng ly hôn nữa, thì nhà họ Tô chúng thể tiếp tục sống ở khu tập thể nữa?
Anh rể, cứ yên tâm , hiểu chuyện đến cũng sẽ phá hoại cuộc hôn nhân của và chị ."
Còn lâu nhé!
“Lời tin ?"
Chu Vi Dân kìm nén cơn giận, nghiến răng :
“ nghi ngờ ngay từ đầu cô tiếp cận là để trả thù chị cô, phá hoại gia đình và chị cô ."
“Anh rể oan uổng quá!"
, cô ngay từ đầu tiếp cận đàn ông mang ý định phá hoại hôn nhân của Tô Thanh, ai bảo Tô Thanh sống hạnh phúc hơn cô chứ?!
Rõ ràng kiếp cô cướp cuộc hôn nhân vốn thuộc về Tô Thanh, cũng thuận lợi gả cho Văn Tư Viễn, kết quả cuộc sống của cô và Văn Tư Viễn bê bối tồi tệ, thậm chí Văn Tư Viễn chán ghét, còn Tô Thanh xuống nông thôn một chuyến, tuy là gả cho một nông dân,
nhưng cả hai đều thi đậu đại học ở Bắc Thành, khi nghiệp công việc , hơn nữa chồng của Tô Thanh gan , hai năm xin nghỉ việc để xuống biển kinh doanh, trong lúc cô vì Văn Tư Viễn mà phòng chiếc bóng, cả ngày buồn bã ủ rũ, thì Tô Thanh hôn nhân hạnh phúc, cuộc sống viên mãn, điều bảo cô cam tâm?
Kiếp cô sống bằng Tô Thanh, ch-ết cũng thê lương!
Chẳng lẽ kiếp cô vẫn trở thành một phụ nữ thất bại, Tô Thanh xem thường ?
Không!
Đây là điều cô !
Vì , cô hủy hoại hạnh phúc của Tô Thanh, Tô Thanh cũng giống như cô , trở thành kẻ đáng thương trong hôn nhân, và Tô Thanh một nữa nếm trải nỗi nhục nhã khi cô cướp mất đàn ông của .
, trong lòng Tô Mạn, Văn Tư Viễn là cô cướp từ tay Tô Thanh, dù Văn Tư Viễn cũng là chồng kiếp của Tô Thanh, Tô Mạn cảm thấy cô thể cướp đàn ông đầu tiên của Tô Thanh, đương nhiên cũng thể cướp đàn ông thứ hai của cô.
Trên thực tế, Tô Mạn thực sự đắc thủ.
Nhúng chàm Chu Vi Dân thành công.
Khiến cuộc hôn nhân của Tô Thanh can nhiễu đến mức lung lay sắp đổ.
Khiến Tô Thanh ít đau khổ vì Chu Vi Dân.
Chu Vi Dân:
“Oan uổng cô?
Sẽ phá hoại cuộc hôn nhân của và chị cô?
Tô Mạn, cô đúng là một đàn bà đạo đức giả đến cực điểm, nếu phá hoại cuộc hôn nhân của và chị cô thì ngay từ đầu cô tiếp cận , sẽ cố ý uốn éo dáng mặt để thu hút sự chú ý của ."
Tô Mạn:
“Anh rể thì chẳng ho gì cả!
Nếu thực sự ý với , chúng thể một đoạn thời gian như ?"
“Thôi , tiếp tục nhảm với cô nữa."
Chu Vi Dân sa sầm mặt, lạnh giọng hỏi:
“Chuyện giữa cô và Khương Lê là thế nào?"
“Còn thể là thế nào nữa chứ?!
Trước đây là hàng xóm, cô thuận mắt nên ít xảy tranh cãi với cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1300.html.]
Nói đến đây, Tô Mạn hỏi:
“Còn ?
Anh và con tiện nhân đó quan hệ gì?
Tô Thanh quan hệ của hai bình thường ?"
Chu Vi Dân:
“Cô giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ một chút!"
“Anh tức giận như khi con nhỏ họ Khương là tiện nhân, lẽ nào hai thực sự quan hệ gì ?"
Tô Mạn quan sát kỹ sự đổi biểu cảm của Chu Vi Dân, cô :
“ đoán hai từng yêu , nhưng đó và Tô Thanh tằng tịu với nên mới chia tay với con nhỏ họ Khương...
, cứ cảm thấy hình như từng Tô Thanh nhắc qua và cái con tiện nhân Khương Lê chuyện gì đó nhỉ?"
Thở dài một , Tô Mạn vỗ vỗ cái đầu to của , :
“Trong đầu lúc mà cứ loạn cào cào lên thế , nhất thời nhớ Tô Thanh lúc nào, nhưng quan hệ giữa và con tiện nhân họ Khương chắc chắn bình thường!"
Chu Vi Dân:
“ thấy cô đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi .
Nói , cô rời ?"
“ , cũng qua mùng Một."
Ngày mai là trừ tịch , cô chẳng bệnh gì, mắc mớ gì về Bắc Thành ngay bây giờ?
“Được, cô ở chứ gì?"
Trong mắt Chu Vi Dân lóe lên một tia tối tăm, :
“Tối nay cơm cho cô , ngày mai cũng sẽ , cô nhịn đói thì cứ việc ở ."
“Không cần thiết chuyện tuyệt tình như chứ?"
Sắc mặt Tô Mạn lắm:
“Khách đến cửa , đạo lý nào đuổi khách ?"
“Cô mà là khách ?"
Chu Vi Dân mỉa mai:
“ thấy cô chính là một kẻ đòi nợ thì !
, lát nữa sẽ với nhà rằng cô chồng đuổi khỏi nhà, để xem thái độ của nhà đối với cô đổi nhé."
Tô Mạn:
“Bỉ ổi!
Anh lo quan hệ giữa và ?"
“Cô thì thể chứ?
Người nhà chắc chắn sẽ hướng về , hơn nữa chuyện đó đối với đàn ông mà chẳng gì to tát cả."
Chu Vi Dân xong liền cổng viện, để một Tô Mạn ngẩn ngơ cổng.
Đồ khốn vô tình vô nghĩa!
Muốn cô về Bắc Thành chứ gì?
Được, cô về.
Còn về việc khi gặp Tô Thanh... thì đừng trách cái miệng cô nể tình!
……
Tô Mạn rốt cuộc vẫn rời khỏi thôn Ao Lý, cái cớ đưa cho nhà họ Chu là cô ủy ban thôn gọi điện về nhà, Tô cẩn thận ngã đau lưng, hiện đang viện, cô cần khẩn trương về Bắc Thành để viện chăm sóc già.