“ tuy hiểu về đồng chí Khương và chồng cô nhiều, nhưng cũng trình độ học vấn của họ đều cao, tự nhiên là tin tưởng lời cụ .
Có những bậc cha như họ là phúc khí của con cái trong nhà, cũng tin rằng sự nuôi dưỡng của vợ chồng đồng chí Khương, những đứa trẻ nhà họ sẽ giống như cụ , đều sẽ trở thành nhân tài rường cột của đất nước."
Những lời , bố Tiêu vô cùng chân thành.
Cụ Tịch , đáy mắt xẹt qua vẻ hài lòng.
Không cụ thích xen chuyện của khác, mà cụ thấy một gia đình , một đứa trẻ , vì một hành động lúc nào đó của nhà họ Tiêu mà ảnh hưởng.
“Ông là hiểu chuyện, thể thấu đáo một sự việc, điều tuyệt đối hại, dù là đối với ai."
Nghe lời cụ Tịch , bố Tiêu gật đầu:
“Cụ ."...
Hơn mười phút , bố Tiêu từ biệt cụ Tịch trở về nhà họ Tiêu.
“Ông và thằng cả chuyện giấu ."
Mẹ Tiêu đang trong phòng khách, thấy bố Tiêu cửa liền một câu.
Mà là hỏi, bà dùng ngữ khí khẳng định.
“Sao bà ?"
Đứng giữa phòng khách, bố Tiêu Tiêu.
“Lúc ông đến nhà họ Tịch lâu, thằng cả gọi điện về, mở miệng liền một tin , nhưng ông nhà, nó liền lập tức lấy lệ với cho xong chuyện.
Nếu trong gì mờ ám, tin."
Đã là tin thì chẳng lý do gì cho bà .
“Bà nghĩ nhiều ."
Bố Tiêu nhàn nhạt một câu, tiếp đó về phía thư phòng.
Thấy , Tiêu dậy theo.
“Thằng cả bảo ông gọi cho nó một cuộc điện thoại, bây giờ ông gọi ."
Mẹ Tiêu theo thư phòng, bà thuận tay đóng cửa , mắt rời bố Tiêu, một bộ dạng nếu bố Tiêu gọi cuộc điện thoại mặt bà thì bà cứ đó mà đợi, dù cũng sẽ rời .
“Bà thật là..."
Bố Tiêu một phen đau đầu, với Tiêu.
“Lão Tiêu, ông và là vợ chồng già bao nhiêu năm , chuyện gì mà cần ông và thằng cả cùng giấu ?"
Tâm trạng Tiêu rõ ràng chút suy sụp, bà :
“Chúng là một gia đình, chuyện gì bàn bạc cùng giải quyết ?
Chẳng lẽ hai bố con ông cảm thấy sẽ vướng chân vướng tay ?"
Nhận thấy tâm trạng Tiêu đúng, bố Tiêu thở dài một , ông xuống chiếc ghế bàn :
“Bà cũng ."
Nghe , Tiêu xuống chiếc ghế sofa gần đó.
Bà bố Tiêu định chuyện đang giấu bà.
“Bà đảm bảo xong chuyện kích động, càng lén lút lưng chuyện gì."
Bố Tiêu vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt khóa c.h.ặ.t Tiêu, ông :
“Nếu bà , khả năng sẽ dẫn đến cuộc hôn nhân của thằng cả xảy biến cố, đồng thời gây ảnh hưởng đến một gia đình khác, và còn ảnh hưởng đến một đứa trẻ xuất sắc."
“Nghiêm trọng ?"
Sắc mặt Tiêu trở nên nghiêm túc hẳn lên.
Bố Tiêu gật đầu.
Mẹ Tiêu:
“Ông , hứa sẽ lời ông."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1320.html.]
“Chắc chắn chứ?"
Bố Tiêu hỏi.
Mẹ Tiêu trợn mắt:
“Vợ chồng chúng bao nhiêu năm , chẳng lẽ ông còn tin ?"
“Không tin bà, mà là chuyện một khi , lo lắng bà sẽ trong lúc bốc đồng mà đem lời của quên hết sạch sành sanh."
Bố Tiêu ngoài miệng như , nhưng vẫn đem chuyện giữa Tiêu Cẩn và Phùng Lộ kể .
Nghe xong lời ông , Tiêu trực tiếp sững sờ, nửa ngày mới hồn, đăm đăm bố Tiêu hỏi:
“Ý của ông là đứa con đầu tiên của Phùng Lộ trong cuộc hôn nhân đầu tiên là của thằng cả nhà ?"
Mẹ Tiêu đầy vẻ chấn kinh, thấy bố Tiêu gật đầu, bà :
“Phùng Lộ vì thằng hai nhà theo con bé nhà họ Tần xuống nông thôn, nhất thời đả kích uống nhiều r-ượu, đó chung một giường với thằng cả nhà , cô phát hiện mang thai, mang theo đứa bé trong bụng gả cho chồng đầu tiên, sự việc là như ?"
Bố Tiêu “ừ" một tiếng.
“Cô thể như ?"
Mẹ Tiêu đầy vẻ căm phẫn, bà :
“Cô thích là thằng hai nhà , nhưng lên giường với thằng cả nhà .
Đã m.a.n.g t.h.a.i con của thằng cả nhà , tại đến nhà cho rõ ràng, mà chọn mang theo đứa bé trong bụng gả cho một đàn ông khác?
Cô coi thằng cả nhà là cái gì?"
Bố Tiêu gì.
Mẹ Tiêu nghiến răng nghiến lợi:
“Năm đó thằng cả điều công tác ngoại tỉnh là liên quan đến chuyện cô gây , đúng ?"
Bố Tiêu:
“ cũng là mới thằng cả nhắc tới."
Mẹ Tiêu:
“Vậy hai bố con ông từ bao giờ đứa con đầu tiên Phùng Lộ sinh là của thằng cả?"
“Chính là cô theo thằng cả đến nhà đó..."
Không đợi bố Tiêu xong, Tiêu khẩy:
“Hai bố con ông giỏi thật đấy, cô lấy chuyện năm đó tay nắm, tìm thằng cả đòi tiền để bịt miệng cô ?
Nói , hai bố con ông đưa cho cô bao nhiêu?"
Bố Tiêu:
“Tiền thì đúng là đưa cho con bé nhà họ Phùng, nhưng khi lão Phùng chuyện liền đem tiền thu về tay, đích đem đến đưa cho nuôi của đứa trẻ đó, nhưng nhận."
“Không nhận, tiền bây giờ đang ở trong tay ai?"
Mẹ Tiêu hỏi.
“Lão Phùng gửi tiết kiệm , là đợi đứa trẻ đó đỗ đại học sẽ trực tiếp giao tận tay nó."
Ngừng giây lát, bố Tiêu tiếp tục lời :
“Hôm nay tìm lão lãnh đạo là nhờ lão lãnh đạo giúp thăm dò tình hình thi đại học của đứa trẻ đó, mà thằng cả gọi điện về nhà, chắc hẳn là báo cho chuyện ."
Mẹ Tiêu tiếp lời, mà bà :
“Trước đây trong đại viện xì xào bàn tán, một thiếu niên trông giống thằng cả nhà .
nhớ hôm đó về nhà liền đem chuyện kể cho ông , kết quả ông bảo đừng gió bảo mưa, còn thích nghĩ ngợi lung tung, bây giờ thì , nghĩ nhiều, rõ ràng chính là sự thật."
Bố Tiêu trầm giọng :
“Bà cảm thấy chuyện của thằng cả và con bé nhà họ Phùng truyền ngoài ho gì ?
Cảm thấy thế của đứa trẻ đó khiến đều thì đối với thằng cả, đối với nhà , đối với đứa trẻ đó ích lợi gì?"