Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1327
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Dực , kìm mà thẹn quá hóa giận:
“Cô chỉ cần cô theo lời thôi?”
“...”
Phùng Lộ im lặng .
Hồ Dực hạ thấp giọng thúc giục:
“Nghĩ kỹ ?”
“Muốn tiền chứ gì, đưa cho !”
Phùng Lộ lấy một xấp tiền từ trong túi nhét tay Hồ Dực:
“Đủ chứ?
Sau đừng để thấy nữa!”
lúc xe buýt tới, bà lườm Hồ Dực một cái cháy mắt, vội vàng bước lên xe.
Bà rằng, tiền một khi đưa thì giống như mở một cái khe nứt, sẽ gợi lên lòng tham của Hồ Dực, khiến coi bà như một cái túi tiền, cứ hết tiền là tìm đến bà đòi hỏi....
Đi chơi ở Côn Thành một tuần, Khương Lê đưa vợ chồng ông cụ Khương cùng đám trẻ lớn nhỏ trong nhà, cùng Giang Hồng Phát đáp chuyến bay trở về Bắc Thành.
Về bao lâu thì đến ngày báo danh học kỳ mới.
Ngày hôm nay Khương Lê bận tối mắt tối mũi, buổi trưa đưa Minh Duệ thủ tục nhập học ở Đại học Ngoại ngữ, buổi chiều đưa Minh Hàm và Minh Vy đến trường mới báo danh, tiếp đó đăng ký cho ba đứa nhỏ sinh ba trường tiểu học trực thuộc Đại học Thủy Mộc.
Nói cũng , thành tích thi lớp 10 của Minh Hàm và Minh Vy , nhận khối trung học phổ thông của trường Trung học trực thuộc Đại học Thủy Mộc.
Sau việc đưa đón mấy đứa trẻ học đối với Khương Lê chắc chắn sẽ thuận tiện hơn nhiều.
“Mẹ ơi, con với Tư, Năm ngày mai chính thức trở thành học sinh tiểu học ạ!”
Sau khi đăng ký xong cho Minh Duệ, Minh Hàm và ba đứa nhỏ sinh ba, Khương Lê lái xe đưa năm đứa con lớn nhỏ về đến tứ hợp viện.
Vừa xuống xe, Quả Quả nhịn mà vui mừng một câu.
“Ừ.”
Khương Lê gật đầu.
“Bà ngoại, ông ngoại!
Bà ngoại, ông ngoại!
Cháu sắp thành học sinh tiểu học !”
Chạy bằng đôi chân ngắn ngủn, Quả Quả chạy tìm ông cụ Khương và bà Thái Tú Phương, Đoàn T.ử và Thang Viên chạy theo Quả Quả, cả ba đứa nhỏ đều vui sướng vì sắp trở thành học sinh tiểu học.
“Mẹ xem bọn em vui kìa!”
Minh Vy .
“Con sắp thành học sinh cấp ba , chẳng lẽ vui ?”
Trong mắt Khương Lê tràn ngập ý :
“Thời gian trôi nhanh thật đấy, ba năm nữa thôi là hai đứa cũng đối mặt với kỳ thi đại học , cố lên nhé!”
Lời cô chắc chắn là chung cho cả Minh Hàm và Minh Vy.
Giữa đôi lông mày của Minh Hàm tràn đầy vẻ tự tin:
“Việc cả thì con cũng , cứ đợi mà xem!”
Nghe , Khương Lê :
“Được, đợi nhà xuất hiện vị thủ khoa đại học thứ hai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1327.html.]
“Mẹ, quên mất và ba cũng là thủ khoa đại học ?”
Minh Hàm xong, đợi Khương Lê lên tiếng, tiếp:
“Sau con sẽ là thủ khoa đại học thứ tư của nhà , ơi, ba năm tới con sẽ dốc lực xung kích cho kỳ thi đại học!”
“Anh Hai, đừng tự đại quá nhé!”
Minh Vy bất mãn lườm Minh Hàm một cái, đó cũng đầy tự tin:
“Em cũng chẳng dạng , em sẽ phân cao thấp với , trở thành một thủ khoa đại học nữa của nhà cả!”
Đối với lời của Minh Vy, Minh Hàm hề khó chịu, :
“Lúc phân lớp học khối tự nhiên, em xem em học tự nhiên xã hội?”
“Em chọn xã hội.”
Không cần suy nghĩ nhiều, Minh Vy đưa câu trả lời.
“Vậy thì đúng , phấn đấu cho danh hiệu thủ khoa khối tự nhiên, em phấn đấu cho danh hiệu thủ khoa khối xã hội, hai quan hệ cạnh tranh, em cần so kè với gì.”
Minh Hàm xong, dời ánh mắt sang Khương Lê:
“Mẹ, tán thành lời con ?”
Khương Lê gật đầu, mắt mày cô dịu dàng, gương mặt đầy nụ :
“Cố lên, đợi đến lúc đó ôm trọn cả hai vị thủ khoa tự nhiên và xã hội nhé!”
Trong đôi mắt trong trẻo chứa đựng sự khích lệ, cô, Minh Hàm và Minh Vy đồng loạt gật đầu.
Vẻ mặt của họ nghiêm túc, tràn đầy sức mạnh.
“Mẹ, con sắp xếp cặp sách đây!”
Giọng của Minh Vy vang lên, cô bé xong liền về phòng .
“Con về phòng sách một lát.”
Minh Hàm cũng về phòng của , gần đây đang cầm sách giáo khoa cấp ba của Minh Duệ để xem.
Được , chính xác hơn, chỉ Minh Hàm đang xem sách giáo khoa cấp ba mà Minh Duệ dùng qua, Minh Vy và ba đứa nhỏ sinh ba cũng đang học kiến thức trong sách giáo khoa cấp ba.
Đối với năng lực học tập của ba đứa nhỏ sinh ba, Khương Lê chắc chắn là hiểu rõ, cô ngăn cản, dù cũng là ba đứa nhỏ chủ động học, tự nguyện học, nếu cô ngăn cản thì chẳng khác nào kìm hãm động lực học tập của ba nhóc tì.
một suy nghĩ cô hề đổi, ví dụ như ba đứa nhỏ sinh ba bắt buộc học tiểu học hai ba năm, đợi đến khi học trung học, cố gắng nhảy lớp, dù theo tuổi tác của ba đứa nhỏ, dù ở tiểu học ba năm thì khi lên cấp hai cũng mới tám tuổi, cộng thêm sáu năm giáo d.ụ.c trung học, lúc thi đại học mới mười bốn tuổi.
Cái tuổi trong các thí sinh thi đại học vẫn coi là nhỏ.
Tuy nhiên, trong thời gian học trung học, ba đứa nhỏ thể học thêm các kiến thức khác, đương nhiên, đây là trong trường hợp nắm vững kiến thức trung học và kết quả thi cử luôn đầu.
Sở dĩ yêu cầu như , cho cùng, Khương Lê vẫn con cái những bạn cùng trang lứa, thể trải nghiệm môi trường giáo d.ụ.c trung học chính quy.
Không cần thiết vì học các loại kiến thức mà khiến bản mệt lả .
Dù học vấn là vô tận, dù dồn hết tâm trí việc học thì cũng thể học hết những điều .
Có lẽ cần đến cấp ba, ba đứa nhỏ thể học xong chương trình đại học, đây Khương Lê tự đại, mà là các gia sư riêng của ba đứa nhỏ ai nấy đều đơn giản, những thứ họ dạy là kiến thức đơn thuần trong sách giáo khoa từ tiểu học đến trung học trong nước.
Ngày hôm .
Đám trẻ trong nhà trường học, Khương Lê đương nhiên cũng vị trí giảng dạy của .
“Cô tìm việc gì?”
Giữa buổi chiều, Khương Lê bước từ căn nhà nhỏ ở Đại học Thủy Mộc, đang định lái xe về tứ hợp viện, ngờ Phùng Lộ từ đằng xa tới.
Vốn bận tâm, nhưng Phùng Lộ thấy cô xe, và ánh mắt khóa c.h.ặ.t cô, còn cách nào khác, Khương Lê đành xuống xe, thần sắc thản nhiên hỏi đối phương một câu.