Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1330

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh với Vũ của em là sinh viên đại học thì ngưỡng mộ hai đứa em họ và em gái họ nhỏ ?”

 

Khương Nhất Hàng nhướng mày:

 

“Nghĩ hồi bảy tám tuổi còn đang ở lớp 2 tiểu học đấy, giờ so với mấy đứa em họ nhỏ , đúng là hổ thẹn lỗ nào mà chui!”

 

“Người với thể so sánh , nếu em cũng tâm thái giống bây giờ, ước chừng sớm Đoàn Tử, Thang Viên và Quả Quả nhà em đả kích cho hoài nghi nhân sinh, im chờ ch-ết luôn !”

 

Minh Hàm hề ngoa chút nào:

 

“Hai cho kỹ đây, nếu ba em đồng ý, thì bây giờ Đoàn T.ử và tụi nó bạn học với em và Lạc Minh Vy cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

 

Không cách nào khác, các em của quá thông minh, học xong hết kiến thức trong sách giáo khoa cấp ba .

 

“...”

 

Hai em Khương Nhất Hàng trợn tròn mắt, rõ ràng là vô cùng chấn kinh.

 

Hồi lâu , Khương Nhất Vũ mới hồn , hỏi:

 

“Em lừa bọn đấy chứ?”

 

“Có cần thiết ?”

 

Minh Hàm nhướng mày.

 

Khương Nhất Vũ:

 

“Được, tin lời em , em cho , tại cô và chú dượng đồng ý cho Đoàn T.ử tụi nó bạn học với em?”

 

Minh Hàm:

 

“Ba em cảm thấy tuổi tụi nó còn nhỏ quá, lo tụi nó bạn học với những đứa trẻ lớn tuổi hơn sẽ tiếng chung, nên để tụi nó bạn học với những đứa trẻ cùng lứa thêm vài năm, cũng là để trải nghiệm cuộc sống học tập từ tiểu học đến trung học như những đứa trẻ bình thường.”

 

Đoàn T.ử tụi nó chẳng cũng học cùng với đám trẻ cùng lứa ?”

 

Khương Nhất Hàng đưa thắc mắc.

 

Bảy tuổi học lớp 1, tám tuổi học lớp 2, trẻ con bình thường tiểu học là từng bước thăng cấp như , còn các em họ nhỏ nhà thì ?

 

Chưa đầy tám tuổi mà học xong một học kỳ lớp 7 .

 

“Hồi Đoàn T.ử tụi nó học lớp mầm non bé, ba em hứa là khi lên tiểu học sẽ cho tụi nó nhảy lớp, nhưng quy định là học tiểu học ba năm.

 

Thế nhưng Đoàn T.ử tụi nó chủ kiến lớn, lãng phí thời gian, cho nên chỉ ở tiểu học hai năm, thông qua kỳ thi nghiệp đều với điểm tuyệt đối để bước chân cổng trường trung học.

 

thì em cũng thấy chẳng gì lạ, vì chỉ thông minh của Đoàn Tử, Thang Viên, Quả Quả nhà em bình thường chúng thể so bì .”

 

Giọng Minh Hàm dứt thì thấy tiếng Thang Viên gọi:

 

“Anh Hai, Hai, gọi chúng về nhà kìa!”

 

“Lúc khác chuyện tiếp nhé!”

 

Để cho hai em Khương Nhất Hàng câu đó, Minh Hàm rảo bước về phía Đoàn T.ử và Thang Viên.

 

“Cô nhỏ, chú dượng, hai về bây giờ ạ?”

 

Khương Nhất Hàng và Khương Nhất Vũ theo Minh Hàm, lúc hai tới bên cạnh xe của Khương Lê, hỏi cô và Lạc Yến Thanh.

 

Nói cũng , Lạc Yến Thanh hai ngày cùng các thành viên trong nhóm thành xong một dự án, thế là cả nhóm nghỉ nửa tháng, ai về nhà nấy cùng gia đình đón một cái Tết đoàn viên thật .

 

“Ừ.”

 

Khương Lê và Lạc Yến Thanh gật đầu, Khương Lê :

 

“Cô và chú con về dọn dẹp nhà cửa nữa.”

 

Tết năm ngoái, Khương Lê mua cho Lạc Yến Thanh một chiếc xe để , sáng nay cả nhà qua thăm ông cụ Khương nên lái cả hai chiếc xe cho rộng rãi.

 

Tuy nhiên xe của Khương Lê là do Minh Duệ lái.

 

Không cần nhiều, Minh Duệ lấy bằng lái xe, lái xe ngoài vấn đề gì....

 

Đại viện.

 

Có sáu đứa trẻ lớn nhỏ trong nhà giúp sức, khi về đến đại viện, Khương Lê và Lạc Yến Thanh mất bao nhiêu thời gian dọn dẹp nhà cửa trong ngoài đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1330.html.]

 

Đột nhiên, cổng viện gõ vang.

 

“Để con mở cửa.”

 

Thang Viên chạy khỏi phòng khách, khi nhóc mở cổng, thấy Tịch Cảnh Ngự và Tịch Thần Ngự đang ngoài cửa, khỏi ngẩn , nhưng lập tức mỉm mời hai em họ Tịch sân.

 

“Anh Hai!

 

Anh Hai!

 

Anh Cảnh Ngự tới tìm chơi nè!”

 

Khép cổng , Thang Viên hướng về phía phòng khách gọi một tiếng.

 

“Sao giờ tới tìm ?”

 

Minh Hàm từ phòng khách , thấy Tịch Cảnh Ngự, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

 

Trời lạnh thế ở nhà cho khỏe, vả nhà hai bên cũng chẳng gần , chạy tới tìm chơi, rốt cuộc là nghĩ cái gì ?

 

“Ở nhà rảnh rỗi quá nên ngoài dạo chút thôi.”

 

Tịch Cảnh Ngự đương nhiên đến chút đột ngột, nhưng đến cũng đến , tổng thể bây giờ lưng về luôn.

 

“Không chê lạnh .”

 

Miệng thì nhưng Minh Hàm vẫn mời Tịch Cảnh Ngự phòng khách .

 

“Cậu sợ lạnh ?”

 

Thang Viên và Tịch Thần Ngự trong sân, nhóc Tịch Thần Ngự một lát, nhướng mày hỏi một câu.

 

“Cậu lạnh lắm ?”

 

Tịch Thần Ngự trả lời mà hỏi ngược .

 

Thang Viên:

 

“Cậu thế thì thấy ?”

 

Nghe , Tịch Thần Ngự im lặng, một lát mới hỏi:

 

“Minh Đình nhà ?”

 

Biết Quả Quả theo Đoàn Tử, Thang Viên cùng nhảy lớp, Tịch Thần Ngự về với gia đình giữ vững nhịp độ với ba em Quả Quả, vì thế hiện giờ Tịch Thần Ngự cũng là một học sinh lớp 7.

 

Đoàn T.ử đối với việc Tịch Thần Ngự cùng nhóc và Thang Viên, Quả Quả liên tục nhảy lớp, cùng bước chân cổng trường trung học thì ý kiến gì, nhưng Thang Viên cảm thấy Tịch Thần Ngự chắc chắn là vì Quả Quả mới nhảy lớp, hơn nữa còn học cùng trường Trung học trực thuộc Đại học Thủy Mộc với ba em tụi nhóc.

 

“Thực hỏi em gái nhà đúng ?”

 

Thang Viên hừ nhẹ một tiếng, :

 

“Đi thôi, trong phòng khách ấm lắm, và Quả Quả đều ở trong đó đấy!”

 

Tịch Thần Ngự yên nhúc nhích, nhóc hỏi:

 

“Cậu vẻ định kiến với , là chỗ nào đúng ?”

 

“...”

 

Thang Viên im lặng, nửa ngày mới :

 

“Sao định kiến với ?

 

chỉ là cảm thấy mắt cứ dán c.h.ặ.t Quả Quả thôi, như vẻ lắm nhỉ?”

 

... !”

 

Gò má Tịch Thần Ngự nóng lên, ngay cả vành tai cũng ửng hồng.

 

“Có thì tự , dù cũng thấy đang giấu giếm tâm tư gì đó.”

 

Ánh mắt Thang Viên Tịch Thần Ngự chút phức tạp, nhóc :

 

“Đi thôi, nếu để lạnh thì đúng là của chủ nhà như .”

 

 

Loading...