Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1341

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quả Quả hiểu.”

 

Mạnh Miêu:

 

“Bác gái cả trông còn hơn cả các nữ diễn viên phim .”

 

“Mẹ em diễn viên điện ảnh, dạy học ở trường đại học ạ.”

 

Quả Quả :

 

“Chị Miêu Miêu gì?”

 

“Chị .”

 

Mạnh Miêu lắc đầu.

 

Quả Quả hỏi:

 

“Chị Miêu Miêu ước mơ gì ạ?”

 

“Có chứ.

 

chị chắc chắn sẽ thực hiện .”

 

Mạnh Miêu chút nản lòng.

 

Quả Quả nghiêng đầu đối phương, trong mắt đầy vẻ hiểu:

 

“Tại ạ?”

 

“Chị trông .”

 

Nghe Mạnh Miêu , Quả Quả đoán phần nào, cô :

 

“Hóa chị Miêu Miêu diễn viên.”

 

Mạnh Miêu đỏ mặt:

 

“Em sẽ chị chứ?”

 

Quả Quả lắc đầu:

 

“Không ạ.

 

Có ước mơ là chuyện mà, em chị chứ?

 

Với , chị Miêu Miêu trông , vả diễn viên nhất thiết là xinh lung linh .

 

Chị nghĩ xem, ?”

 

“Hình như là .”

 

Mạnh Miêu đáp lời.

 

“Không là hình như , mà vốn dĩ là đó ạ!

 

Bất kể là một bộ phim truyền hình phim điện ảnh thành, trong đó đều nhiều diễn viên.

 

Những diễn viên b-éo g-ầy, cao thấp, đủ hình dáng.

 

Nhờ sự nỗ lực chung của họ mà mới thể xem thành phẩm, thấy những tình tiết câu chuyện đầy đủ.”

 

trông mới đóng vai chính, mới nhiều yêu thích chứ.”

 

“Không hẳn ạ!

 

Có những diễn viên chính của phim truyền hình và phim điện ảnh trông hề xinh .

 

Thực điều tùy thuộc nhân vật trong kịch bản để quyết định, xem hình tượng nhân vật chính trong kịch bản như thế nào để lựa chọn diễn viên thể hiện vai đó.”

 

“Em nhiều thật đấy!”

 

“Đều là em trong sách thôi ạ.”

 

Quả Quả :

 

“Chị Miêu Miêu ơi, ước mơ của chị là diễn viên thì chị hãy phấn đấu vì ước mơ đó.

 

Chỉ cần chị thiên phú diễn xuất, lúc thi đại học thông qua kỳ thi năng khiếu nghệ thuật và kỳ thi văn hóa là thể học trường đại học nghệ thuật, theo các thầy cô chuyên nghiệp để học diễn xuất đó!

 

, chị Miêu Miêu hát múa gì ?

 

Hoặc là kể chuyện năng khiếu gì khác ạ?”

 

Mạnh Miêu ngại ngùng:

 

“Chị… chị hát cũng .”

 

“Chị Miêu Miêu ơi, vì chị theo con đường diễn viên nên chị cũng nỗ lực nhiều ở các phương diện khác nữa, ví dụ như:

 

diễn cảm, diễn xuất tức thời, hình thể và diễn xuất theo chủ đề.

 

Những cái đều là em chị gái em đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1341.html.]

 

Nghĩ một lát, Quả Quả :

 

“Ước mơ của chị gái em chính là diễn viên, sắp tới chị sẽ đăng ký nguyện vọng thi đại học .”

 

“Chị Minh Vi định diễn viên ạ?”

 

Mạnh Miêu ngạc nhiên, nhưng ngay đó cô lấy vẻ bình thường:

 

“Chị Minh Vi xinh như thế, diễn viên chắc chắn vấn đề gì, vả chắc chắn đóng vai chính thôi.”

 

Quả Quả:

 

“Chị Miêu Miêu ơi, diễn viên, đặc biệt là diễn viên chính cũng tiến hành từng bước một.

 

Tất nhiên, ngay từ đầu thể đóng vai chính, nhưng những như chắc chắn nhiều ạ.”

 

Mạnh Miêu đỏ mặt :

 

“Là do chị thiếu hiểu .”

 

“Chị Miêu Miêu đừng thế ạ, chị chỉ là hiểu rõ lắm về những chuyện thôi, còn em là vì chị gái em từ sớm chị diễn viên nên em mới tìm hiểu kỹ hơn một chút.”

 

Nghe lời Quả Quả , Mạnh Miêu cảm thán:

 

“Em nhỏ tuổi như an ủi khác, bác gái cả dạy dỗ em thật đấy!”

 

 

Hơn một giờ chiều, trong phòng Vương Quế Lan.

 

“Yến Thanh, hôm nay con thể dẫn vợ con đến nhà thế , vui từ tận đáy lòng.”

 

Lạc Yến Thanh chiếc ghế cạnh giường sưởi, ở đây chỉ hai con bà và Vương Quế Lan.

 

Nói cũng , khi Vương Quế Lan mở lời, đám Mạnh Hưng Vượng cũng mặt trong phòng, thấy già lời riêng với Lạc Yến Thanh, mấy em mới tìm cớ rời .

 

“…”

 

Lạc Yến Thanh im lặng một lát :

 

“Tiền phụng dưỡng Tiểu Lê sẽ gửi cho bà đúng hạn.”

 

“Đời sống gia đình mấy năm nay khấm khá hơn nhiều , đám Hưng Vượng chăm sóc, thực con cần …”

 

Chưa đợi Vương Quế Lan hết câu, Lạc Yến Thanh lên tiếng:

 

“Bà sinh , nghĩa vụ phụng dưỡng nên , sẽ thoái thác.”

 

Mắt Vương Quế Lan ngấn lệ, bà Lạc Yến Thanh, một lúc mới hỏi:

 

“Con … con vẫn còn oán hận ?”

 

Nghe , Lạc Yến Thanh lên tiếng.

 

“Năm xưa… năm xưa ích kỷ, là chỉ nghĩ cho bản để bản sống nhẹ nhàng hơn một chút.

 

Mẹ công bằng với con, con… con oán hận cũng là lẽ đương nhiên, thậm chí ghét thì cũng là đúng thôi!”

 

Vương Quế Lan thuận tay lau khóe mắt, tiếp tục :

 

“Mẹ cầu xin con tha thứ, … kể từ giây phút bỏ rơi con, còn tư cách nhận sự tha thứ từ con nữa.

 

bao nhiêu năm trôi qua, con những năm bảy lượt đến thăm , mà còn giúp đỡ đám em Hưng Vượng.

 

Yến Thanh, cảm ơn con!”

 

“Không cần .”

 

Lạc Yến Thanh thần sắc lãnh đạm:

 

“Là Tiểu Lê đưa các con đến thăm một chút thôi.”

 

Vương Quế Lan thì mỉm , nếu đứa con trai của bà vô tâm thì đồng ý để cô con dâu đưa các cháu đến thăm, và cùng vợ con bước chân cửa nhà bà thế ?

 

“Vợ con qua thấy là tính nết , cách cư xử vô cùng hào phóng, hơn nữa dạy bảo lũ trẻ đứa nào cũng lễ phép, là thấy yêu ngay.”

 

Đối với Khương Lê, con dâu , Vương Quế Lan một chút điểm nào để chê trách.

 

Thôi thì, với việc bà từng bỏ rơi đứa con trai Lạc Yến Thanh từ , bà chê trách Khương Lê thì thẳng cũng chỉ dám nghĩ trong đầu mà thôi.

 

Lạc Yến Thanh đáp lời Vương Quế Lan.

 

“Công việc của con vẫn thuận lợi chứ?”

 

“Dạ.”

 

“Đừng vì công việc mà khổ bản quá, chú ý nghỉ ngơi.”

 

Không thấy Lạc Yến Thanh lên tiếng, Vương Quế Lan cũng chẳng hề giận, bà tự lẩm bẩm:

 

“Tính từ năm bố con hy sinh đến nay cũng hơn ba mươi năm , con đến nghĩa trang viếng mộ ông ?”

 

 

Loading...