Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1351

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:37:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không cần ."

 

Minh Duệ lắc đầu.

 

Cả nhóm dọc theo đường cũ trở về.

 

“Chị ba, chị và Quả Quả định thế?"

 

Ngoài cổng nhà họ Tịch, Minh Hàm hỏi Minh Vi.

 

“Quả Quả tìm bạn của em chơi."

 

Minh Vi mỉm đáp lời.

 

“Đi tìm Tưởng Tuyên Tuyên ?"

 

Minh Hàm hỏi Quả Quả.

 

“Vâng ạ."

 

Quả Quả gật đầu, :

 

“Lâu lắm em gặp chị Tuyên Tuyên, nhân lúc hôm nay rảnh em tìm chị chơi một lát."

 

Kể từ khi nhảy lớp lên cấp hai, cơ hội Quả Quả gặp Tưởng Tuyên Tuyên trở nên ít.

 

một học tiểu học, một học cấp hai, đến chuyện khác, chỉ riêng thời gian tan học của hai trường khác .

 

Thêm nữa, hai trường tuy cách xa, nhưng ở giữa cũng cách một quãng đường dài hơn một trạm xe buýt.

 

Mà Tưởng Tuyên Tuyên tan học là sẽ nhà đón ngay, gặp Quả Quả một thực sự dễ dàng gì.

 

“Em thì cứ , mắc gì bắt chị ba cùng?

 

đường ."

 

Minh Hàm lầm bầm trong miệng.

 

Quả Quả lườm một cái:

 

“Là chị ngoài dạo một lát mà."

 

Cô bé cảm thấy năm đối với thật thiện chút nào, thế là kiêu ngạo “hừ" một tiếng, với Minh Vi:

 

“Chị ơi, là để em một cũng , em nhà chị Tuyên Tuyên ở ."

 

“Không , chị đưa em qua đó, mới về."

 

Minh Vi nhéo nhéo cái má vẫn còn chút thịt trẻ con của Thang Viên:

 

“Quả Quả đúng đấy, là chị ngoài dạo một lát nên mới chủ động đề nghị cùng Quả Quả đến chỗ bạn em ."

 

“Được , là oan uổng Lạc Minh Hi , xin em chứ gì."

 

Thang Viên về phía Quả Quả:

 

“Xin nhé, em chắc sẽ tính toán với năm chứ?"

 

Quả Quả:

 

“Bụng em rộng lượng như tể tướng, tự nhiên sẽ tính toán nhiều với một kẻ ấu trĩ như ."

 

“Lạc Minh Hi!"

 

Thang Viên nghiến răng, bảo ai là kẻ ấu trĩ hả?

 

“Nói to thế gì, em điếc thấy."

 

Quả Quả liếc Thang Viên một cái, đó kéo Minh Vi thẳng.

 

“Không lớn nhỏ gì cả, năm của em đấy!"

 

Hướng về phía bóng lưng của Quả Quả, Thang Viên bộ hung dữ một câu, ngờ Đoàn T.ử một câu đ-ánh gục:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1351.html.]

 

“Người xa , em cho ai thế?"

 

Đồ ngốc!

 

Ngoài cổng nhà họ Tưởng.

 

“Chị , em nhớ chơi một lát về..."

 

Lời dặn dò của Minh Vi còn dứt, thấy giọng của Tịch Thần Ngự truyền tới:

 

“Chị Minh Vi cứ yên tâm, em ở đây chơi cùng em Quả Quả, em sẽ ."

 

Tịch Thần Ngự là theo lưng Minh Vi và Quả Quả tới đây.

 

“...

 

Được !"

 

Minh Vi khó để nhận Tịch Thần Ngự thích bám theo Quả Quả, tuy nhiên, tình bạn của trẻ con thật kỳ diệu, vả nhà họ và nhà họ Tịch quan hệ , hai đứa nhỏ chơi với cũng là chuyện bình thường.

 

Lúc Minh Vi ngờ tới, Tịch Thần Ngự - cái đứa trẻ mà cô cho là trẻ con - thực chất là “ông cụ non", đang dùng phương pháp của riêng , từng bước từng bước dụ dỗ cô em gái nhỏ đáng yêu xinh nhà đấy!

 

“Chị Tuyên Tuyên!

 

Chị Tuyên Tuyên nhà ạ?"

 

Bước cổng nhà họ Tưởng, Quả Quả gọi Tưởng Tuyên Tuyên.

 

“Có đây!

 

Em Quả Quả, chị nhà!"

 

Đây là giọng của Quả Quả (ND:

 

“Chỗ tác giả nhầm, là Tưởng Tuyên Tuyên), chỉ điều giọng mang theo chút tiếng nức nở.”

 

Thật Tưởng Tuyên Tuyên cũng nhảy lớp, nhưng khi cô bé từ lớp một nhảy lên lớp ba thì Quả Quả và hai em Đoàn Tử, Thang Viên nhảy thẳng lên lớp cuối cấp tiểu học .

 

Đối mặt với tình huống như , Tưởng Tuyên Tuyên đương nhiên tiếp tục nhảy lớp, giống như Tịch Thần Ngự , theo sát bước chân của Quả Quả và Đoàn Tử, Thang Viên, học cùng trường, cùng khối, cùng lớp, nhưng nền tảng học tập của cô bé rốt cuộc thể so với Tịch Thần Ngự, dù Tịch Thần Ngự cũng sớm học xong chương trình tiểu học, thậm chí giống như ba em Đoàn Tử, âm thầm gặm hết kiến thức cấp hai và đang học dở sách giáo khoa cấp ba.

 

, việc nhảy lớp theo là thể.

 

Hiện giờ, cô bé là học sinh lớp bốn, so với đại đa bạn bè cùng trang lứa thì giỏi .

 

“Chị Tuyên Tuyên chị thế ạ?"

 

Bước phòng khách nhà họ Tưởng, Minh Vi thấy hai mắt Tưởng Tuyên Tuyên rõ ràng là xong, giống hệt mắt thỏ con, mà trong phòng khách nhà họ Tưởng mỗi một vẻ mặt phức tạp.

 

Trong đó, Quả Quả thấy một cô bé khác, trạc tuổi Tưởng Tuyên Tuyên, cô bé đó tết hai b.í.m tóc đuôi sam, trông trắng trẻo g-ầy yếu, mặc một chiếc áo bông hoa, đang cúi đầu bên cạnh hai trung niên ăn mặc giản dị nhưng chỉnh tề.

 

“Chị ."

 

Tưởng Tuyên Tuyên thấy sự quan tâm trong mắt Quả Quả, cô bé khẽ lắc đầu, đó với lão gia t.ử nhà họ Tưởng cùng bố :

 

“Ông nội, bố, , đừng trách dì Vương, cũng đừng trách bác hai nhà họ Cao, họ chỉ một sự thật thôi, ...

 

nếu con là con của bố , con nguyện ý rời khỏi nhà, trở về nơi con vốn thuộc về."

 

Lúc trong phòng khách nhà họ Tưởng còn mấy nhà họ Cao, trong đó mà Tưởng Tuyên Tuyên nhắc đến là bác hai nhà họ Cao, con trai thứ của lão gia t.ử họ Cao, cũng là bác hai của Cao Hinh Nguyệt.

 

Còn dì Vương mà Tưởng Tuyên Tuyên nhắc tới là Vương Hiểu Tuệ, của Cao Hinh Nguyệt.

 

Nói đến việc hôm nay xảy chuyện gì ở phòng khách nhà họ Tưởng, thì bắt đầu từ bác hai nhà họ Cao.

 

Vị Tết kiểm tra công tác ở cơ sở, vô tình thấy một cô bé trạc tám chín tuổi trông giống con dâu nhà họ Tưởng là Lạc Tư Thuần - tức là của Tưởng Tuyên Tuyên, trong lòng khỏi nảy sinh nghi ngờ.

 

Vào đêm giao thừa, khi cả nhà ăn xong bữa cơm đoàn viên tán gẫu, bác hai nhà họ Cao vô tình nhắc đến cô bé mà ông gặp khi kiểm tra công tác cơ sở, đồng thời dự đoán của .

 

Người vô tâm, hữu ý.

 

Thế đấy, Vương Hiểu Tuệ nghĩ gì mà sáng sớm nay chạy đến nơi bác hai nhà họ Cao - một thị trấn cách Bắc Kinh bốn năm mươi dặm.

 

Tìm thấy gia đình cô bé mà bác hai nhà họ Cao nhắc tới, đưa bố cùng cô bé đó đến đại viện, đưa đến mặt nhà họ Tưởng."

 

Loading...