Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 213 Cãi vã
Cái nhóc con thực sự ấm áp, nếu thật sự hỏi Khương Lê thích ai nhất trong ba đứa nhỏ, nghi ngờ gì nữa chính là “bánh bao sữa" Minh Hàm.
Đứa nhỏ cô nuôi đến mức mặt mũi phúng phính, trông ngoan ngoãn cực kỳ, và chỉ cần Khương Lê mỉm gọi “Hàm Hàm", nhóc con chắc chắn sẽ đáp bằng một nụ rạng rỡ.
Bốn con chuyện, , chính xác hơn là cặp sinh đôi dọc đường cứ ríu rít chuyện với Khương Lê, còn trai Minh Duệ thì kiên trì quán triệt phong cách “im lặng là vàng".
“Mẹ ơi ơi!
Mẹ kìa, dì Tô hình như đang cãi với thím Lục đấy!"
Vô tình đến vị trí cách nhà họ Văn và nhà họ Trương đối diện hơn mười mét, Minh Vi rút bàn tay nhỏ bé của khỏi lòng bàn tay trai Minh Duệ, cô bé đợi Khương Lê bước lên , ngẩng đầu , khẽ một câu.
Khương Lê cúi , xoa đỉnh đầu cô bé, tay giơ ngón trỏ lên, đặt nhẹ lên môi suỵt một tiếng.
Minh Vi lập tức học theo, cũng suỵt một tiếng với , cô bé chớp đôi mắt to, gật đầu nhỏ nhắn đầy nghiêm túc, biểu thị hiểu ý của .
“ cái gì cô mà, đừng xem khác đều là kẻ ngốc!"
Tô Mạn vốn cãi với Lục Bình, nhưng vài phút cô cảm thấy ở trong nhà bức bối nên định cửa hít thở khí, thật khéo là Lục Bình cũng từ trong sân nhà .
Thấy Tô Mạn, Lục Bình vốn định chào hỏi một tiếng, ngờ hai hai câu, Tô Mạn nổi đóa với Lục Bình.
Dù cô rõ chuyện đây Lục Bình từng đến nhà , cố ý dẫn dắt cô sang nhà bên cạnh gây chuyện, nhưng lời tiếng đều đang ám chỉ Lục Bình ý với nhà họ.
Ý tứ châm chọc vô cùng rõ ràng.
Lục Bình thể ẩn ý trong lời của Tô Mạn, nhất thời tức đến thở hổn hển, phản công đối phương thế nào, chỉ thể một mực giả vờ hồ đồ.
Nguyên nhân sâu xa chẳng qua là vì chột .
“Tiểu Tô, cô thật là kỳ quặc, rốt cuộc gì với cô mà khiến cô định kiến lớn với như , ở cổng nhà , câu nào câu nấy đều chỉ trích cái sai của ?"
Tuy mấy xem náo nhiệt, nhưng như khỉ, trong lòng Lục Bình vẫn thấy khó chịu, đặc biệt là Tô Mạn chẳng hề nể mặt cô chút nào, câu nào cũng ám chỉ, mà cô vì chột nên thể trực diện cãi vã với đối phương, lúc thật sự là nghẹn khuất vô cùng.
Tô Mạn:
“Chị Lục, chị định tiếp tục giả vờ đấy ?
Được thôi, chị cứ diễn , dù cũng thẳng cho chị , Tô Mạn tuy thông minh lắm nhưng cũng chẳng ngốc đến mức lời nào cũng .
Nếu chị chỉ thẳng mặt mắng c.h.ử.i hằng ngày thì hãy thu mấy cái tâm tư nhỏ mọn đó !"
“ thì tâm tư gì chứ?
Tiểu Tô, cô chuyện cũng nực quá đấy, chúng là hàng xóm đối cửa, nể mặt cô nhỏ tuổi, hôm nay cô vô lễ với như sẽ chấp nhặt nữa, bây giờ mời cô lập tức rời khỏi cổng sân nhà , nếu thì đừng trách đuổi !"
là đồ đàn bà chanh chua, thấy cô là tới, năng bất thiện với cô , cô nợ cô chắc?
Thật là đủ !
Dù Lục Bình cũng là giáo viên, cô giữ thể diện cho , huống hồ trong đại viện ít trẻ con là học sinh của cô , hôm nay một vợ trẻ chỉ thẳng mặt mắng, chừng sẽ học sinh truyền tai ở trường thành cái dạng gì .
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lục Bình trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.
“Đường của nhà chị , thích thì , thích thì , chị quản !"
Tô Mạn yên nhúc nhích, vô tình thấy Khương Lê ngang qua, ánh mắt cô khẽ lóe lên, gọi Khương Lê :
“Chương 214 Đồng chí Khương chuyện táo bạo quá nhỉ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-137.html.]
“Đồng chí Khương, cô ?"
Không đợi Khương Lê lên tiếng, cô tiếp:
“Cách đây lâu, cô giáo Lục từng mặt cô là hồ ly tinh đấy."
Khương Lê vốn định dừng bước, nhưng Tô Mạn vẻ vô tình chặn đường của cô, thấy , sắc mặt Khương Lê hề đổi, cô thậm chí còn mỉm , đối phương một cái, Lục Bình một cái, cuối cùng đặt ánh mắt lên Tô Mạn, cong môi :
“Thế ?
Xem khuôn mặt của thật sự xinh , đến mức thể khiến cô giáo Lục dùng từ hồ ly tinh để hình dung và khen ngợi !"
Tiện tay sờ lên khuôn mặt trắng nõn tuyệt mỹ của , mắt mày Khương Lê hàm chứa ý , đưa tầm mắt sang phía Lục Bình một nữa:
“Cảm ơn chị nhé, cô giáo Lục, tuy cũng bản , nhưng thể chị khen ngợi là hồ ly tinh, một tiếng cảm ơn là điều nhất định với chị ."
Lục Bình đầu tiên là sững sờ, ngay đó cố nhịn sự lúng túng và tự nhiên, cô :
“Thực hồ ly tinh xinh bằng đồng chí Khương, cô , thực sự chính là tiên nữ trời hạ phàm !"
“Cái dám nhận , nhưng vẫn cảm ơn lời khen ngợi của cô giáo Lục."
Nói xong, Khương Lê gật đầu với Lục Bình xem như chào tạm biệt, đó cô về phía Tô Mạn:
“Đồng chí Tô còn lời nào với nữa ?"
Muốn kéo cô cuộc chiến, là thấy cô và vị cô giáo Lục cãi vã, hừ, đây là cảm thấy cô đang rảnh rỗi ?
Được thôi, cho dù lúc cô việc gì , nhưng cô cũng sở thích xem như khỉ .
“Cô... cô tức giận ?
Cô giáo Lục ví cô là hồ ly tinh, cô chẳng lẽ một chút cũng tức giận?"
Tô Mạn chút thể tin nổi Khương Lê, lưng là hồ ly tinh như mà hề giận, trái còn mỉm cảm ơn đối phương khen ngợi, bộ não nước ?
Khương Lê mỉm :
“Hồ ly tinh thì chứ?
Hồ ly tinh chọc ghẹo gì đến đồng chí Tô cô ?
Huống hồ hồ ly tinh chẳng là đại diện cho sự xinh , thể cô giáo Lục gọi là hồ ly tinh, chứng tỏ chị công nhận nhan sắc của , việc gì tức giận?"
Tô Mạn:
“Hồ ly tinh là lời mắng c.h.ử.i , đồng chí Khương đừng với là cô nhé."
“Mắng ?"
Khương Lê chớp chớp đôi mắt hồ ly, cong môi:
“Ý của đồng chí Tô là cô giáo Lục đang mắng ?"
“Không mắng cô chẳng lẽ đang mắng ?"
Tô Mạn trực tiếp đảo mắt trắng:
“Theo cách hiểu của thì cô giáo Lục đang cô đoan chính, dùng một khuôn mặt để câu hồn đàn ông đấy."