Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1426
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:50:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“..."
Khương Lê sững sờ, thấy thật bất lực, cô :
“Được , cha cứ thêm một lát nữa, đó về lão trạch nghỉ ngơi, ạ?"
Giang Bác Nhã:
“Được, theo con."
“Mẹ ơi!"
Quả Quả chạy phòng bệnh, phía là Lạc Yến Thanh cùng Đoàn Tử, Thang Viên, còn Minh Duệ.
Không ngờ, đợi Quả Quả gì, Giang Bác Nhã dậy, dắt tay Quả Quả, đưa mắt hiệu cho Minh Duệ và Đoàn Tử, Thang Viên, sẵn tiện chào A Hương cùng, mấy xoay khỏi phòng bệnh.
Ông nghi ngờ gì là để gian cho Lạc Yến Thanh và Khương Lê chuyện riêng tư.
Cửa phòng bệnh Minh Duệ kéo .
“Các cả đều ?"
Không lỡ việc của nhóm cả Khương, Khương Lê để bác gái Khương và thím hai Hà Tuệ tiếp tục ở bệnh viện chăm sóc cô, kéo theo cả việc chăm sóc ba đứa nhỏ Đoàn Tử.
Hai chị em dâu nhà bác gái Khương tự nhiên đồng ý, cả Khương và hai Khương Quốc Thắng cũng , nhưng rốt cuộc vẫn Khương Lê khuyên can .
Nói một cách đơn giản, Khương Lê trực tiếp bảo với cả Khương rằng, bên cạnh cô A Hương, ở nhà v-ú Phúc và A Lan, cùng đầu bếp chuyên nấu ăn, và vệ sĩ, căn bản thiếu chăm sóc cô, chăm sóc ba nhóc tì Đoàn Tử.
Huống hồ Đoàn T.ử bọn trẻ tròn mười tuổi, coi như là trẻ lớn, khả năng sống độc lập.
Càng cần , còn cha là Giang Bác Nhã và Lạc Yến Thanh ở đây nữa, thật sự cần hai chị dâu bỏ dở công việc trong tay để chuyên tâm túc trực bên cạnh chăm sóc cô.
Lý do đầy đủ, Khương Lê khiến nhóm cả Khương còn gì để , chỉ thể theo Khương Lê, ai về việc nấy.
“Em..."
Nhìn Khương Lê, khóe miệng Lạc Yến Thanh mím c.h.ặ.t, hốc mắt tự chủ mà trở nên ẩm ướt, một giọt nước mắt lăn dài khuôn mặt tuấn tú của .
Khương Lê thấy , trong lòng dâng lên một nỗi xót xa, khóe miệng máy động, cô :
“Em chẳng ư, đừng như ..."
Khẽ nhếch khóe miệng, cô nở một nụ , ai ngờ, đàn ông mắt cô dường như càng thể khống chế cảm xúc, điều khiến Khương Lê đau lòng thôi.
Cô đưa tay , mỉm :
“Lại đây!"
Tiến lên phía , Lạc Yến Thanh xuống bên giường bệnh, nắm lấy tay cô, một lúc lâu , giọng trầm khàn mới thốt từ kẽ răng:
“Em chắc chắn là chứ?
Không đến những vết trầy xước em, đến vết thương ở chân em, chỉ riêng việc em trong phòng hồi sức tích cực hôn mê bất tỉnh suốt hai ngày trời...
Mà em ?"
Lúc , Lạc Yến Thanh đem bộ cảm xúc đè nén trong lòng suốt hai ngày qua bộc phát hết, :
“Em tuyệt vọng, đau đớn đến mức nào ?
Bác sĩ nếu trong vòng 48 giờ tỉnh , khả năng sẽ cứ thế mà chìm giấc ngủ mãi mãi, khoảnh khắc đó, đang nghĩ gì, chỉ khi thời hạn 48 giờ cận kề, mắt chỉ là một màu xám xịt..."
Khương Lê:
“Để lo lắng , nhưng lúc đó em buộc , xin !"
“Anh cần lời xin nào cả, chỉ thể mất em!
Nhận tin em gặp chuyện đưa bệnh viện, hoảng sợ, bất an và đau khổ, vội vàng chạy ngay đến bệnh viện...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1426.html.]
Anh túc trực bên ngoài phòng cấp cứu, mong em nhanh ch.óng ngoài với rằng:
Em , xem, em vẫn đây , chuyện gì xảy cả!
thứ chờ là em đẩy phòng hồi sức tích cực..."
Khuôn mặt tuấn tú phủ đầy nước mắt, Khương Lê giúp đàn ông lau , hiềm nỗi tay đối phương nắm c.h.ặ.t buông, cô còn cách nào khác, đành nhẹ nhàng dỗ dành:
“Chẳng câu 'Nam nhi đổ m-áu đổ lệ' , Lạc , trong lòng em luôn là cao lớn dũng, bây giờ dáng vẻ hình như chút lắm nhỉ?"
Lạc Yến Thanh gì.
Khương Lê tiếp tục:
“Em thích nhất là thấy Lạc , bây giờ thể với em một cái ?"
Lạc Yến Thanh vẫn im lặng, chỉ định thần cô.
Khương Lê thấy , quyết định tung đòn sát thủ.
“Lúc trông thật ..."
Đôi mắt cô dịu dàng, khuôn mặt tươi , cô cất tiếng hát.
Lạc Yến Thanh một lát, tự chủ mà buông tay , tùy ý đầu , quệt ngang mặt một cái, đợi đến khi nữa về phía Khương Lê, thấy Khương Lê rạng rỡ như hoa, đang nheo mắt trêu chọc, cong môi .
“Em đừng tưởng như là xong chuyện."
Lạc Yến Thanh vẻ như đóa hoa đỉnh núi tuyết, :
“Gặp chuyện nguy hiểm đầu tiên nghĩ đến việc bảo vệ bản , là cố tình lấy mạng , đúng ?"
“Tuyệt đối ."
Khương Lê lắc đầu:
“Em thể thề."
Lạc Yến Thanh:
“Thề ích gì?"
“Được , em mấy chuyện mê tín dị đoan ."
Khương Lê khóe miệng ngậm , nhưng nhanh cô nghiêm mặt :
“Hôm đó vốn dĩ em đang ngủ trưa ở nhà, định bụng khi ngủ dậy sẽ đến Học viện Điện ảnh đưa chút đồ cho Vy Vy, nhưng ngờ, em đồng hồ báo thức gọi tỉnh, mà là một giấc mơ đáng sợ cho giật tỉnh giấc.
Trong giấc mơ đó, em thấy Vy Vy và bạn của con bé là Hiểu Nhiễm, cùng vài bạn học khác một chiếc xe đ-âm sầm , trong đó hai học sinh đ-âm ch-ết tại chỗ, Vy Vy thì ngã gục... miệng ngừng chảy m-áu.
Em giấc mơ dọa tỉnh, cảm thấy nó quá chân thực, điểm mấu chốt nhất là, t.a.i n.ạ.n trong mơ xảy đúng ngày em định đến Học viện Điện ảnh đưa đồ cho Vy Vy, xem em thể đến đó ?
Điều em ngờ tới là, ngay lúc lái xe sắp đến cổng lớn Học viện Điện ảnh, một chiếc xe con từ bên đường lao xiên qua, hơn nữa tốc độ ngày càng nhanh, mục tiêu nhắm thẳng vị trí Vy Vy và Hiểu Nhiễm đang .
Lúc đó em thật sự là màng đến chuyện gì khác, hét bảo Vy Vy tránh , đạp chân ga, ngay lúc xe đối phương lao tới, em vội vàng đạp phanh, nghĩ bụng xe của dù cũng là xe nhập khẩu, đ-âm một cái chắc cũng đến mức nguy hiểm đến tính mạng..."
Lạc Yến Thanh ngắt lời:
“Lúc nãy em là em kịp nghĩ nhiều."
Sau đó nghĩ rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng, cứ bịa , xem cô còn thể bịa chuyện gì nữa!
Chương 1372 Em còn là hũ giấm tinh chuyển thế đây !
“..."
Khương Lê thật hổ, một lúc lâu tiếp lời.
“Là thế nào, là còn gì để ?"