Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1435

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:50:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

, lúc qua đây tiện thể gọi cả nhà của chị dâu năm cùng đến...

 

Chị dâu đang ở phòng bệnh của em, ừm, đưa tới chúng chuyện tiếp, nhé, lát gặp."

 

Nhấn nút ngắt cuộc gọi, Khương Lê đặt điện thoại bên gối, thấy Vương Phán mắt đỏ hoe lườm , khuôn mặt cô thản nhiên :

 

“Hôm nay chúng cứ ở mặt năm và nhà chị cho rõ ràng, tránh để chị nóng m-áu lên phát điên."

 

“Dựa cái gì mà cô đ-ánh ?"

 

Vương Phán chất vấn.

 

“Vì chị đáng đ-ánh!"

 

Khương Lê :

 

“Lý do em cũng đưa , nếu quên thì cứ sang một bên mà hồi tưởng ."

 

gì sai ?"

 

Vương Phán nghiến răng nghiến lợi:

 

“Cô và Khương Quốc An nếu gì thì quan hệ thể thiết đến thế ?

 

Chỉ cần cô chút chuyện nhỏ bằng cái rắm thôi, Khương Quốc An cho dù bận đến mấy cũng sẽ quan tâm cô ngay lập tức, cô thấy thế bình thường ?"

 

“Bản lòng bẩn thỉu thì cái gì cũng thấy bẩn."

 

Khương Lê thong thả :

 

“Tình cảm em với thì gì?

 

Người của gặp chuyện, em nên quan tâm ngay lập tức ?

 

Vương Phán, em chị và nhà chị chung sống thế nào, nhưng ở nhà em, quan tâm lẫn là chuyện bình thường nhất trong đại đa các gia đình.

 

Phải, em đúng là quan hệ huyết thống với năm, nhưng từ khi còn quấn tã em là con của cha em, cha giới thiệu với bên ngoài rằng em và năm là một cặp song sinh.

 

khi em nhận cha ruột, ở nhà em, chỉ hai là cha em là m-áu mủ của họ,

 

Chị hiểu ?

 

Trước khi thế của em cha , từ cả đến năm, cho đến các cháu của em, thậm chí là trong làng, đều chỉ em là con gái út của nhà họ Khương.

 

Em con ruột nhưng còn hơn cả con ruột, tình cảm với các em còn thiết hơn cả em ruột thịt của một nhà khác, còn chị thì ?

 

Chỉ vì sự như ý của bản mà cứ thích kiếm chuyện vô cớ, dùng những lời lẽ bẩn thỉu để phỉ báng năm, phỉ báng em, chị xem chị đáng đ-ánh ?"

 

Giang Bác Nhã đến bệnh viện thăm Khương Lê, tới cửa phòng bệnh thấy những lời truyền bên trong, ông ít nhiều cũng đoán chuyện gì, sắc mặt sầm xuống.

 

Đẩy cửa phòng bệnh , ông Vương Phán mà thẳng tới bên giường bệnh, đặt túi bánh ngọt cầm tay lên chiếc tủ bên cạnh, đó xuống chiếc ghế gần nhất, ôn tồn :

 

“Cha đặc biệt cho con đấy, giờ ăn một miếng ?"

 

Khương Lê lắc đầu:

 

“Đợi lát nữa đói con mới ăn."

 

Tiếp đó cô hỏi:

 

“Sao cha ở nhà nghỉ ngơi?"

 

“Bên G Thành chút việc cần xử lý, chuyến bay sáng mai, nên cha định chiều nay tới thăm con nữa.

 

Ngoài , ngày mai cha bay G Thành giải quyết xong việc còn nước ngoài một chuyến, ở đó chắc hơn một tháng, thể ở bên cạnh con , con tự chăm sóc cho , đừng vì mấy lời não của khác mà tức giận."

 

“..."

 

Đây là thấy những lời cô với Vương Phán ?

 

Khương Lê ngẩn một chút, nhanh ch.óng khôi phục bình thường, mỉm gật đầu:

 

“Sẽ ạ, con bao giờ lấy lầm của khác để trừng phạt chính ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1435.html.]

 

Dừng một chút, Khương Lê tiếp:

 

“Cha ở bên ngoài cũng tự chăm sóc nhé."

 

Giang Bác Nhã “ừm" một tiếng.

 

Lúc , Vương Phán bỏ , mặc dù lúc cực kỳ căm phẫn Khương Lê, hận thể tát trả Khương Lê một cái, nhưng ý nghĩ trong đầu là nhanh ch.óng rời khỏi đây, để ở đây giống như con khỉ trêu đùa cho trong phòng bệnh xem.

 

Tuy nhiên, cô còn kịp nhấc chân thì Khương Lê :

 

“Chị dâu năm, nhất chị nên một bên mà đợi , năm và nhà chị sắp tới .

 

Nếu bây giờ chị rời , em dám khẳng định năm tuyệt đối sẽ ly hôn với chị, hơn nữa bất kỳ cơ hội cứu vãn nào !"

 

Khương Quốc An vốn dĩ ly hôn với Vương Phán, nếu lát nữa đến bệnh viện thấy mấy câu bẩn thỉu mà Vương Phán phun với cô, với tính cách của Khương Quốc An, ly hôn là điều chắc chắn.

 

Trong mắt chịu hạt cát, mà vợ đem chuyện và đứa em gái lớn lên cùng , thị phi bất phân như , tiếp tục sống chung một mái nhà thì chắc chắn là ghét bỏ, sớm muộn gì vợ chồng cũng thành kẻ thù.

 

Khương Quốc An thể sống cuộc sống như ?

 

Hơn nữa trong nhà còn con cái, nếu vợ chồng ngày ngày cãi vã thôi thì cho con.

 

“Cô đang đe dọa đấy ?"

 

Vương Phán giận dữ lườm Khương Lê:

 

thừa nhận cô bản lĩnh, nhưng Vương Phán cũng kém , cô đừng nghĩ dễ bắt nạt!"

 

“Chị ơn hiểu cho rõ, rốt cuộc là chị đang kiếm chuyện là em đang bắt nạt chị?"

 

Giọng Khương Lê nhẹ nhàng:

 

“Đã ba mươi tuổi , khiến thấy cạn lời thế nhỉ?"

 

“Ai khiến cạn lời?

 

Khương Lê, cô đừng quá đáng!"

 

Vương Phán cảm thấy hôm nay mặt mũi mất sạch , cô thề, từ hôm nay trở , tuyệt đối sẽ qua gì với Khương Lê nữa!

 

“Tiểu thư nhà bắt nạt chị lúc nào?

 

Rõ ràng là chị hùng hổ tìm đến đây, thấy tiểu thư nhà lớn tiếng mắng nhiếc, đó còn ăn xằng bậy, thấy đến chuyện quá đáng thì là chị mới đúng."

 

A Hương khách khí chút nào mà vạch trần Vương Phán ngay mặt Giang Bác Nhã, để ông Khương Lê chịu ấm ức.

 

“Cô là vợ của Quốc An, chuyện gì thì đợi Quốc An tới , bây giờ mời cô im lặng sang một bên, đừng tạo tiếng ồn cho con gái ."

 

Giọng Giang Bác Nhã lớn nhưng toát uy áp vô hình, cho phép Vương Phán cãi .

 

“Các ... các quá đáng quá !"

 

Trong mắt Vương Phán ánh lệ lấp lánh, ấm ức đến mức rống lên.

 

Khương Lê thèm để ý.

 

Giang Bác Nhã càng thèm đếm xỉa, hai cha con khẽ trò chuyện, coi như Vương Phán tồn tại.

 

Khoảng một tiếng rưỡi , Khương Quốc An và cha Vương Phán, cùng trai cả bước phòng bệnh.

 

Thấy vết tát mặt con gái, Vương ngay lập tức lộ vẻ xót xa:

 

“Phán Phán, chuyện mặt con là ?"

 

Vương Phán liền nhào lòng Vương nức nở.

 

“Chào cô, là cháu đ-ánh đấy ạ."

 

Khương Lê thản nhiên , chào hỏi cha Vương và trai cả của Vương Phán, đó giới thiệu Giang Bác Nhã với hai :

 

“Đây là cha của cháu."

 

 

Loading...