Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1443
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:50:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng mang theo vẻ mệt mỏi và đau đớn, Vương Phán tiếp tục:
“Khương Quốc An, em như , cãi với , ghét bỏ, em cũng đố kỵ chẳng đổi gì, bởi vì Khương Lê cô ưu tú như , em mặt đều thể so bì với cô , nhưng trong lòng phục, hễ nghĩ đến cô ... là đố kỵ, dẫm đạp cô xuống chân, dùng những lời độc địa nhất để tấn công cô , thấy cô sống ..."
“Em bệnh !"
Khương Quốc An mở cửa phòng sách, cúi Vương Phán:
“Về phòng ngủ , ngày mai đưa em khám bác sĩ."
“Em bệnh ?"
Vương Phán lẩm bẩm:
“Hóa em thực sự bệnh ..."
“Phải."
Khương Quốc An mặt cảm xúc, :
“Em mắc bệnh tâm lý."
Cúi , đưa tay kéo Vương Phán từ đất lên, đưa cô về phòng ngủ, Vương Phán lên giường hẳn hoi, nhàn nhạt :
“Ngủ ."
Vương Phán đáp .
Khương Quốc An khỏi phòng ngủ, thuận tay kéo cửa .
Anh phòng sách, gọi điện thoại cho Khương Lê.
Bệnh viện 4.
“Anh năm, là em, chuyện gì ?"
Nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến điện thoại là của Khương Quốc An, Khương Lê nảy sinh nghi hoặc, giờ Khương Quốc An gọi điện đến là vì chuyện gì.
Dù buổi chiều họ mới gặp xong.
“Lê Bảo, lòng đố kỵ của chị dâu năm đối với em nặng, cô cô khống chế bản , nghi ngờ cô hiện đang mắc chứng lo âu, trầm cảm... nếu cứ để cô phát triển như , e là tinh thần sẽ vấn đề..."
Khương Quốc An tình trạng của Vương Phán và suy đoán của , Khương Lê xong, cô im lặng một lúc :
“Thực buổi chiều em phát hiện , nhưng lúc em quên với .
Thế , ghi một s-ố đ-iện th-oại, ngày mai đưa chị dâu năm tìm giáo sư Lâm, ông là chuyên gia hàng đầu về tâm lý học trong nước hiện nay, cũng là giáo sư hướng dẫn của em hồi ở đại học...
, giáo sư Lâm treo bảng khám ở bệnh viện Nhân Huệ, mỗi thứ Tư hàng tuần sẽ qua đó phòng khám...
Dạ?
Em hả?
Anh năm, thấy với tình trạng hiện tại của em thì tiện ?
Phải, em thể ch-ữa tr-ị, nhưng em tiện, vả , chị dâu năm cứ thấy em là tâm trạng định...
Vâng, cứ thế nhé, tích cực điều trị, khó để bình phục ."
Hồi đại học, chuyên ngành tự chọn của Khương Lê chính là tâm lý học, và cô lấy bằng tiến sĩ tâm lý học ở nước ngoài.
Vị giáo sư Lâm mà cô tiến cử cho Khương Quốc An đúng là giáo sư hướng dẫn của cô khi theo học chuyên ngành tâm lý học .
Nói thật lòng, Khương Lê cảm thấy trình độ của giáo sư Lâm trong lĩnh vực tâm lý học cao.
Để ông điều trị cho Vương Phán, hiệu quả sẽ .
“Anh năm của em gì trong điện thoại ?"
Thấy Khương Lê kết thúc cuộc gọi, chị dâu cả Khương nhịn hỏi.
Gần tối, chị dâu cả Khương đến bệnh viện trông nom, cho A Hương về nghỉ ngơi.
Theo ý của Khương Lê là chị dâu cả vất vả như , nhưng thực sự can ngăn nổi, chỉ đành đồng ý để chị dâu cả ở bệnh viện buổi tối.
Thực cũng chỉ là đổi chỗ ngủ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1443.html.]
Bởi vì Khương Lê buổi tối ít khi thức giấc, tự nhiên cũng chẳng phiền chị dâu cả gì.
“Nói về chuyện của chị dâu năm ạ..."
Khương Lê giấu giếm chị dâu cả, cô kể đơn giản chuyện Vương Phán gây gổ buổi chiều nay, đó thuật những gì Khương Quốc An trong điện thoại cho chị dâu cả , cuối cùng cô :
“Chị thuần túy là tự chuốc lấy bệnh tâm lý."
“Bệnh hoạn!
Cũng là sinh viên đại học cơ đấy, mà lòng hẹp hòi như lỗ kim, đố kỵ với em, cô đố kỵ nổi ?
là rỗi sinh nông nổi, giờ tự ép sắp thành điên , theo chị thấy, là chị dâu năm của em đáng đời!"
Không xinh bằng Lê Bảo nhà họ, thông minh bằng Lê Bảo nhà họ, càng hiểu chuyện, bản lĩnh bằng Lê Bảo nhà họ, lấy mặt mũi mà đòi so bì với Lê Bảo nhà họ?
Lại còn đố kỵ?
Thật là vô liêm sỉ!
Khương Lê mỉm , gì.
Chị dâu cả:
“Em đúng là hiền quá, chuyện mà là chị lúc đó mặt ở đây, chắc chắn sẽ tát cho cô mấy cái bạt tai!"
Một chị dâu mà dám lấy chồng và em chồng để chuyện, chắc chắn mất trí chứ?
Không quan hệ huyết thống thì ?
Lê Bảo từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Khương, gần như là do chị dâu như bà tận mắt lớn lên, Lê Bảo và thằng năm từ những đứa trẻ còn ẵm ngửa lớn thành thiếu nữ, thanh niên, họ đều là một gia đình ruột thịt, thằng năm đối với Lê Bảo chỉ tình .
Làm vợ mà đầu óc chắc chắn chứa đầy phân thì mới mở miệng là phun những lời bẩn thỉu, bôi nhọ chồng và em chồng gì đó với .
“Em tát chị một cái."
Vẻ mặt Khương Lê thản nhiên, từ tốn :
“Chị cửa ăn lung tung, em vốn chấp nhặt với chị , nhưng chị càng càng thể thống gì, em tự nhiên cho chị cái gì nên , cái gì nên ."
“Em đấy, lúc đó nên tát thêm cho cô vài cái nữa, đúng, tát cho rách miệng cô !"
Chị dâu cả phẫn nộ:
“Sau em cứ tránh xa chị dâu năm của em , cô đúng là đồ ch.ó dại, lúc nào sẽ nhe răng c.ắ.n !"
“Em bao giờ thiết với chị ạ."
Khương Lê :
“Bây giờ em hối hận vì hồi đó ngăn cản năm và chị yêu ."
“Chuyện yêu đương là chuyện của hai họ, em thực sự ngăn cản thì năm của em chắc theo ."
Chị dâu cả thở dài:
“Nói cho cùng, là năm của em tự mắt tinh tường, tìm một vợ trái như thế."
“Anh năm vất vả quá!"
Khương Lê bỗng nhiên cảm thán.
“Vất vả thì cũng là do chú tự chuốc lấy thôi."
Chị dâu cả an ủi Khương Lê:
“Em đừng tự trách , chuyện của vợ chồng họ chẳng liên quan gì đến em cả, ngược em còn vì những chuyện rắc rối của họ mà liên lụy, mang bực ."
“Tính em giận dỗi thế ."
Khương Lê cong môi:
“Bình thường thì bất kể là ai, chỉ cần chạm đến giới hạn của em, em đều sẽ tính toán nhiều."
Chị dâu cả khẽ gõ nhẹ trán Khương Lê, chút tiếc sắt thành thép:
“Em đúng là ngốc!"