Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1446

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:50:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Minh Duệ :

 

“Con khuyên Lạc Minh Hàm , kết quả nó chụp mũ cho , ngược còn con bắt nạt nó, , con oan quá!"

 

Khương Lê ngẩng đầu về phía Minh Duệ, đứa con trai lớn ngoan ngoãn của cô, mày mắt cô mang theo ý :

 

“Hay là giúp con đ-ánh Hàm Hàm mấy cái nhé?"

 

“Cái đó thì cần ạ."

 

Minh Hàm lắc đầu, :

 

“Lạc Minh Hàm lớn , nó cần giữ thể diện, con chấp với nó nữa."

 

Không đợi Khương Lê lên tiếng, Minh Hàm tặng cho Minh Duệ một cái lườm.

 

Và trong mắt rõ “Có giỏi thì lén đ-ánh một trận "?

 

Ánh mắt Minh Duệ đáp “Ai sợ ai chứ"?!

 

Khương Lê chú ý đến cuộc đấu mắt của hai em, lắc đầu, gì thêm.

 

……

 

Sắp đến thềm năm học mới, Khương Lê đang nỗ lực tập vật lý trị liệu, mà do bà Tề dạo gần đây sức khỏe , Khương Lê dẫn theo bầy con lớn nhỏ về ở đại viện để tiện hằng ngày sang nhà họ Tống bầu bạn giải khuây cho bà Tề.

 

Còn về việc chăm sóc bà Tề, một đang thương như Khương Lê tự nhiên khó mà .

 

bầy con lớn nhỏ trong nhà đều nấu cơm giặt giũ, đợi Khương Lê chủ động gánh vác trách nhiệm chăm sóc bà Tề.

 

Mà bà Tề cũng thể tự lo liệu cuộc sống, chẳng hạn như những việc như rửa mặt, vệ sinh thì bản thể .

 

Chỉ là thể việc hao tâm tổn sức trong thời gian dài, cũng như thể hoặc quá lâu.

 

Tuy nhiên trong nhà thuê trông nom, là một nữ đồng chí chừng bốn mươi tuổi.

 

Ít , thật thà nhanh nhẹn, chăm sóc sát bà Tề, Khương Lê cảm thấy .

 

Hôm nọ, buổi xế chiều.

 

Nhà họ Tống.

 

“Hiên Hiên nước ngoài biểu diễn, còn một tuần nữa là về , nuôi nhân lúc mà dưỡng sức cho , nếu Hiên Hiên chắc chắn sẽ lo lắng đến mức cơm ăn ngon cho xem."

 

Trong phòng khách, bà Tề tựa sofa, vẻ mặt bà ôn hòa, lời Khương Lê thì mỉm gật đầu:

 

“Được, con, khi Hiên Hiên về sẽ nỗ lực dưỡng sức cho ."

 

dứt lời, bà Tề nhịn thở dài một tiếng, cùng lúc đó, gương mặt đầy vẻ lo âu.

 

“Sao thế ?"

 

Khương Lê hỏi.

 

“Hiên Hiên ngoài ba mươi , đến giờ vẫn đối tượng, con xem bây giờ?"

 

Đứa cháu trai duy nhất chịu lấy vợ, chuyện nếu đặt hồi bà còn đang bệnh tật đây, bà tự nhiên sẽ nghĩ đến phương diện cưới vợ sinh con .

 

chẳng giờ bệnh khỏi , vả từ nhiều năm còn khác gì bình thường, kết quả là thằng cháu đích tôn nhà bà chẳng chút ý niệm cưới vợ nào cả.

 

từng nhắc đến, nhưng câu trả lời của thằng cháu bà luôn luôn là hai chữ:

 

“Không ."

 

“Mẹ nuôi, nếu lo lắng Hiên Hiên già yếu con cháu bên cạnh chăm sóc thì cần lo lắng về điều đó ạ, đến việc con cái của Duệ Duệ và Hàm Hàm sẽ phụng dưỡng bác Hiên, mà ngay cả bọn Đoàn T.ử cũng tuyệt đối bỏ mặc Hiên Hiên .

 

Hơn nữa, chẳng còn con là cô của nó đây , con và nó tuổi tác xấp xỉ , cùng nó đến cuối con đường thể."

 

“Nói thì , nhưng như thế phiền gia đình con quá, thể để con..."

 

Lời tiếp theo của bà Tề còn kịp Khương Lê ôn tồn cắt ngang:

 

“Người nhà lời khách khí, nếu thì chính là già từng coi con là con gái của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1446.html.]

 

“Nói bậy!

 

Trong lòng và cha nuôi con, con chính là con gái ruột của tụi !"

 

Nghe bà Tề , Khương Lê khỏi mỉm :

 

“Vậy thì đừng lo lắng gì nữa."

 

“Con cảm thấy Hiên Hiên gia đình nhỏ của riêng là một chuyện ?"

 

Có vợ con bên cạnh, theo bà thấy, đó mới là một cuộc đời trọn vẹn.

 

“Mẹ nuôi, chúng thấy , mà xem ý của Hiên Hiên thế nào, việc chúng cần là tôn trọng nó, chứ áp đặt ý của chúng lên Hiên Hiên.

 

Hiện tại thấy Hiên Hiên khác gì bình thường, nhưng thực từ đến nay nó vốn thích chủ động gần gũi khác, thích bắt chuyện với lạ.

 

Tóm , con cho rằng bản Hiên Hiên thấy vui vẻ mới là quan trọng nhất."

 

Hôn nhân đơn thuần là hai cùng chung sống, mà còn hội tụ đủ trách nhiệm và gánh vác, cũng như đối mặt với những hỉ nộ ái ố bình thường của trong hôn nhân.

 

Theo hiểu của Khương Lê về Tống Hiên, đứa cháu trai hội tụ đủ trách nhiệm và gánh vác, nhưng khó đối phó với những đổi cảm xúc của bạn đời.

 

“……

 

Con cũng lý!"

 

Bà Tề khổ:

 

“Là nghĩ quá nhiều, cứ tưởng là cho Hiên Hiên nên cứ theo ý ."

 

“Mẹ thương Hiên Hiên, con mà."

 

Khương Lê cong môi:

 

“Chúng cứ đợi ngày chính Hiên Hiên lấy vợ, nếu là nó tự đề nghị, chứng tỏ nó suy nghĩ thấu đáo chuyện, kết hôn nghĩa là gì, như chính nó thấy vui vẻ, lúc đó chúng gửi lời chúc phúc là ."

 

Nụ bà Tề đầy từ ái:

 

“Được, con."

 

Lúc sập tối, Khương Lê Minh Duệ đẩy xe lăn về nhà .

 

Sau khi tập vật lý trị liệu, chân của cô hiện tại thể , nhưng cần chống nạng đơn.

 

Được , nạng đơn thể bỏ, nhưng quãng đường hạn chế.

 

Thương gân động cốt một trăm ngày, chuyện đùa .

 

Vì thế, để tránh ngã gây thương tích hai, Minh Duệ, Minh Hàm và bọn Đoàn T.ử đều luôn theo sát Khương Lê, ngăn cản đại nhân nhà họ tuân theo chỉ định của bác sĩ, tập luyện quá tải.

 

“Mẹ!"

 

Sau bữa tối, Khương Lê cùng Minh Duệ, Minh Hàm và ba đứa nhỏ Đoàn T.ử đang trong phòng khách thì bỗng nhiên ngoài cổng vang lên tiếng của Minh Vi.

 

“Để em mở cửa cho chị."

 

Quả Quả dậy, loáng cái khỏi phòng khách.

 

Không lâu , Minh Vi xách một chiếc va li hành lý lớn lắm cùng Quả Quả bước phòng khách.

 

“Mẹ ơi, đoàn phim đóng máy , con về đây!"

 

Vừa thấy Khương Lê, Minh Vi cảm thấy cay cay nơi mũi, đặc biệt là khi thấy Khương Lê xe lăn, trong lòng khỏi buồn bã tự trách.

 

“Về là , mau xuống , chắc là ăn cơm đúng ?

 

Mẹ bếp chút gì đó cho con ăn ngay đây."

 

Khương Lê quên mất hiện tại đang là thương binh, cô định dậy, may mà Minh Duệ kịp thời ấn :

 

“Mẹ, để con !"

 

 

Loading...