Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Họ... họ cực kỳ tính, chạy gọi trai đến đ-ánh con với hai, đ-ánh cả những bạn nhỏ bênh vực con với hai nữa."

 

Bao gồm cả hiệu trưởng, các giáo viên trong văn phòng đều vô cùng kinh ngạc khả năng diễn đạt của cặp sinh đôi.

 

Những đứa trẻ đầy ba tuổi mà chuyện chỉ trôi chảy vô cùng mà còn cực kỳ logic, liến thoắng cho sự việc phơi bày rõ mười mươi mặt chúng.

 

“Ngoan, tin những gì các con , tin các con sẽ chủ động đ-ánh bạn ."

 

Xoa đầu cặp sinh đôi, Khương Lê xoa đầu trai Minh Duệ, với bé:

 

“Duệ Duệ dũng cảm, khi em trai em gái bắt nạt thể bảo vệ, giỏi lắm!"

 

Tiếp đó cô về phía những nhóc tì đang thành cụm giúp cặp sinh đôi đ-ánh nh-au, đôi mắt hồ ly tràn đầy ý :

 

“Các con đều là những đứa trẻ , cô cảm ơn các con bảo vệ Hàm Hàm, Vi Vi nhà cô, còn cả Duệ Duệ nữa để bắt nạt, các con giỏi!

 

cô hy vọng các con đừng như nữa, các con ?"

 

Mấy bạn nhỏ giúp cặp sinh đôi đ-ánh nh-au và vài bạn trong lớp Minh Duệ đồng loạt chớp đôi mắt sáng ngời Khương Lê, cô hỏi chúng đều lắc đầu nhỏ biểu thị .

 

Khương Lê cúi xuống để bọn trẻ khi quá tốn sức, đôi mắt hồ ly trong trẻo của cô như vầng trăng khuyết mỉm :

 

“Vì đ-ánh nh-au là đúng, mà các con đều là những bạn nhỏ lớn, khi đ-ánh nh-au tay chân nhỏ bé nặng nhẹ, nhỡ bản thương,

 

Hoặc bạn nhỏ đ-ánh nh-au với các con thương thì nhà của các con đều sẽ đau lòng đấy, điểm mấu chốt nhất là chính các con sẽ đau đấy."

 

Cô bé Tống Hiểu Nhiễm lúc dùng giọng sữa :

 

Lý Đình Đình bọn họ bắt nạt Vi Vi và Hàm Hàm!"

 

“Gặp trường hợp , bất kể là ai trong các con gặp , ở trường thì tìm giáo viên giúp xử lý, ở nhà thì tìm lớn trong nhà chủ cho ..."

 

Hơn mười nhóc tì giúp con nhà đ-ánh nh-au tuy đều thấy chỗ nào thương nhưng đứa nào đứa nấy tóc tai bù xù, ít nhiều đều dính chút bụi đất, trông đáng yêu khiến thương xót.

 

Khương Lê lúc nghi ngờ gì nữa, cô vô cùng cảm động tình bạn giữa đám trẻ, đôi mắt hồ ly xinh đầy vẻ dịu dàng, giọng mang theo ý trong trẻo mà mất sự mềm mỏng.

 

Cô đang công tác tư vấn tâm lý cho đám nhỏ, tránh để chúng vì chuyện xảy hôm nay mà kinh hãi dẫn đến ác mộng khi ngủ tối.

 

Cần nhấn mạnh là khi chuyện nụ của cô vô cùng thiện, lời cảm ơn thốt chân thành, lời lẽ tư vấn như dòng suối nhỏ róc rách trong núi, êm đềm, chẳng mấy chốc đám nhỏ đứa nào đứa nấy đều nở nụ , miệng gọi dì xinh , dì tiên nữ ngớt.

 

Sau khi dỗ dành xong đám trẻ Khương Lê chuyển tầm mắt sang Lý Đình Đình, Vương Đồng Đồng và trai, họ của hai cô bé, cô cũng mỉm dịu dàng hỏi Lý Đình Đình, Vương Đồng Đồng:

 

“Có thể cho dì các con cãi với Lạc Minh Vi ?"

 

Hai cô bé mím c.h.ặ.t môi, nửa ngày lên tiếng.

 

mặt chúng thực sự quá !

 

Đẹp như thế , dì tiên nữ như thế cho dù là kế chắc cũng loại đàn bà xa, kế độc ác như ( Đình Đình) nhỉ?

 

Lý Đình Đình c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trong lòng mâu thuẫn vô cùng, nên tin lời tin những gì mắt thấy và cảm nhận .

 

Chương 227 Chứng minh

 

Vương Đồng Đồng thì do dự hồi lâu mới ngẩng đầu Khương Lê hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-145.html.]

 

“Dì xinh ơi, dì là kế của Lạc Minh Vi ạ?"

 

Bên cạnh, hiệu trưởng và vài giáo viên đồng loạt nhíu mày.

 

Tuy nhiên Khương Lê hề chút vui nào, cô mỉm dịu dàng:

 

“Với tư cách là lớn, đẻ kế đều gì khác biệt cả, chỉ cần họ chân thành yêu thương bạn nhỏ nhà thì họ đều là những , con đúng nào?"

 

Vương Đồng Đồng nghiêng đầu suy nghĩ một chút đáp:

 

“Dì xinh đúng ạ!"

 

Khương Lê:

 

“Ba bạn nhỏ nhà dì tuy do dì sinh nhưng dì yêu thương chúng, cũng giống như các con yêu thương các con , hy vọng thấy con bắt nạt ở bên ngoài, hy vọng con thể bình an lớn lên, theo thầy cô học nhiều bản lĩnh, cống hiến cho quốc gia chúng ."

 

lời với cả Vương Đồng Đồng và Lý Đình Đình, ý nơi mày mắt hề giảm bớt chút nào, cô :

 

“Cho nên , dì xin các con ở đây đừng những lời với bạn nhỏ nhà dì nữa, chuyện gì các con thể năng hẳn hoi, tranh cãi, đ-ánh nh-au, các con thấy thế nào?"

 

Trong văn phòng lục tục ít phụ kéo đến nhưng một ai xen , cũng giống như hiệu trưởng và vài giáo viên, họ sang một bên tĩnh lặng lắng Khương Lê chuyện với hai bạn nhỏ Lý Đình Đình và Vương Đồng Đồng.

 

Người phụ nữ thật , nét thanh lệ thoát tục, nụ mặt rạng rỡ mà thiết, ánh mắt càng dịu dàng vô cùng.

 

Dáng thướt tha như hoa sen mới nở, cô khiến bất giác gần, nảy sinh lấy một chút ghét bỏ nào.

 

Lý Đình Đình:

 

“Con cãi với Lạc Minh Vi , con chỉ thấy bạn đang bốc phét nhưng bạn thừa nhận nên chúng con mới cãi thôi."

 

Khương Lê:

 

“Hay là thế , dì bảo Vi Vi nhà dì dùng sự thật để cho các con bạn thực chẳng bốc phét chút nào, các con thấy thế ?"

 

Lý Đình Đình:

 

“...

 

Dạ , nếu Lạc Minh Vi bốc phét thì con... con sẽ xin bạn !"

 

Vương Đồng Đồng:

 

“Con cũng ạ!"

 

Khương Lê xoa đầu hai cô bé:

 

“Được, chúng quyết định thế nhé."

 

Đôi mắt trong trẻo hàm chứa ý sang ba em Minh Duệ, Khương Lê :

 

“Các con đều thấy chứ?"

 

Ba em Minh Duệ gật đầu.

 

“Vậy bây giờ Vi Vi hãy kể cho các bạn một câu chuyện nhỏ từng kể cho các con , Hàm Hàm thủ công, ừm, gấp con ếch giấy mà từng dạy các con , còn Duệ Duệ... con cứ theo cách hướng dẫn con trong kỳ nghỉ để chữ cho vuông vức ngay ngắn , bây giờ vài chữ mặt các bạn, thầy cô, các chú dì, ông bà đây, vấn đề gì ?"

 

Loading...