Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đồng thời, những lớn nhỏ trong văn phòng cũng đang cô.”

 

Thần thái Khương Lê như thường, để ý đến những ánh mắt đổ dồn , cô khẽ gật đầu với ba nhóc tì, thấy ba nhóc Minh Duệ hiểu ý thành hàng cách một sải tay, trong đôi mắt hồ ly hiện lên ý tràn đầy.

 

Khúc dạo đầu vang lên, một lát , ba nhóc tì thủ thế dùng giọng sữa đáng yêu hát vang bài hát.

 

Được , tiếng hát của trai Minh Duệ lớn, nhưng màn biểu diễn múa tay của .

 

“...

 

Hồng trần khách thất thất bát bát, hoàng oanh kêu chi chi tra tra, cầu nhỏ nước chảy đến nhà ai, tỳ bà y y nha nha, yến t.ử đậu san sát, thành nhỏ tranh một vòng đông hạ..."

 

Trước khi Khương Lê đến thế giới , một ngày lướt video điện thoại, lướt thấy một khúc nhạc khá , , chính là khúc nhạc cô đang dùng đàn Accordion biểu diễn lúc , mà phối hợp với khúc nhạc là màn biểu diễn múa tay của một nhóm bạn nhỏ.

 

Nếu nhớ lầm, ánh mắt cô dừng video đó hai ba phút.

 

Điều đối với một bận rộn như cô mà , là chuyện khá tưởng.

 

, dù đổi sang một thế giới khác để sống, vẫn còn lưu ấn tượng.

 

Mà trong kỳ nghỉ hè, cô nhất thời hứng khởi, khi dạy ba nhóc tì hai ba bài nhi đồng quen thuộc, tiện tay dạy luôn khúc nhạc từng thấy bạn nhỏ biểu diễn múa tay.

 

Do ca từ và giai điệu hoạt bát, tinh nghịch, đơn giản dễ học, ba nhóc tì học nhanh.

 

Chẳng mà, cô chỉ dùng đàn Accordion biểu diễn một , các bạn nhỏ mặt tại đó bắt đầu hát dùng đôi tay nhỏ nhắn hiệu theo ba nhóc Minh Duệ.

 

Hiệu trưởng và mấy giáo viên ai nấy đều mỉm , những nhóc tì hát thủ thế.

 

Các phụ cũng đều mày ngài mắt , con em nhà , trong mắt đầy vẻ yêu thương.

 

Đàn đến thứ ba kết thúc, Khương Lê tháo đàn Accordion từ vai xuống, nhẹ nhàng đặt vị trí cũ.

 

Liền thấy hai phụ nữ từ trong đám đông phụ bước , hai định mặt cô, một trong đó lên tiếng xin :

 

“Chào đồng chí, cô là của bạn học Lạc Minh Vi ?!

 

Chương 230 Cảm ơn

 

của Lý Đình Đình, về mâu thuẫn xảy giữa Đình Đình nhà và Vi Vi nhà cô, các phụ khác kể , ở đây thành thật xin cô, là dạy bảo Đình Đình nhà , đến mức con bé lời tổn thương Vi Vi nhà cô."

 

Khương Lê đang định lên tiếng, phụ nữ cạnh Lý Đình Đình :

 

của Vương Đồng Đồng, đồng chí , chuyện hai đứa trẻ nhà chúng gây ở nhà trẻ hôm nay, là ở con nhà ..."

 

Lời còn dứt, Khương Lê mỉm xua tay, để đối phương tiếp, cô về phía các cô bé chơi đùa cùng , đó với của Lý Đình Đình và Vương Đồng Đồng:

 

“Chút mâu thuẫn nhỏ giữa các con, chuyện gì lớn, vả các con cũng đều thương gì, hai đồng chí cần quá áy náy."

 

Các giáo viên của nhà trẻ lúc tay chân nhanh nhẹn, giúp mấy cô bé tết b.í.m tóc rối bời, đồng thời, bụi bẩn dính các nhóc tì cũng các phụ nhiệt tình phủi sạch giúp từng đứa một.

 

Khương Lê thấy , trong lòng cảm thán thời đại quả thực thuần hậu.

 

Tuy nhiên, loại trừ kẻ tâm địa xảo quyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-147.html.]

 

Như vị cô giáo Lục và nữ chính Tô Mạn ở trong viện .

 

Một là tấm gương cho học sinh, nhưng chú trọng khẩu đức.

 

Một tuổi còn trẻ, nhưng tâm tư nhỏ mọn ít, thỉnh thoảng gây khó dễ cho cô, đúng là rỗi kiếm chuyện, ăn no dử mỡ!

 

“Cảm ơn sự thấu hiểu của các đồng chí phụ , nhưng cái sai của nhà trẻ chúng thì chúng cũng thừa nhận, là do các giáo viên của chúng sơ suất trong công việc, nhất thời trông coi các con..."

 

Hiệu trưởng giọng điệu thành khẩn, xin các phụ .

 

Giáo viên chủ nhiệm lớp Mầm (1) và giáo viên chủ nhiệm các lớp Học tiền (1), Học tiền (2), lớp Lá (1) cũng thành khẩn xin phụ , đồng thời cho từ nay về sẽ tăng cường quản lý công việc, để xảy sự việc tương tự giữa các con nữa.

 

Lý Đình Đình bỗng nhiên tới mặt Khương Lê:

 

“Dì xinh ơi, Lạc Minh Vi bạn khoác lác, con xin bạn ạ."

 

Nghe , Khương Lê quỳ một gối xuống đất, tầm mắt ngang bằng với cô bé, ánh mắt cô dịu dàng, :

 

“Được, dì , bé ngoan lắm!"

 

Xoa xoa đầu cô bé, gần như ngay lập tức, mặt đứa trẻ lộ nụ thật tươi, khoe với các bạn nhỏ khác:

 

“Dì xinh xoa đầu tớ nè, tớ vui quá mất!"

 

Mẹ của Lý Đình Đình thật sự nỡ vẻ mặt đắc ý của con gái .

 

Vương Đồng Đồng:

 

“Dì xinh ơi, con cũng xin Vi Vi ạ."

 

Khương Lê cũng xoa đầu cô bé , liền thấy đứa trẻ cũng nở nụ thật tươi, dường như cô xoa đầu là một chuyện hạnh phúc.

 

Dưới sự chủ trì của hiệu trưởng và giáo viên nhà trường, cùng sự phối hợp của các phụ , chuyện giữa các con giải quyết êm , và để các phụ yên tâm, hiệu trưởng dặn dò bác sĩ y tế của trường kiểm tra kỹ lưỡng cho những đứa trẻ tham gia đ-ánh nh-au, khi xác định các con đều , các phụ lượt rời khỏi nhà trẻ.

 

“Đồng chí Khương, cô cách dạy trẻ, hôm nay nếu điều tiết giữa các bạn nhỏ, e là sự việc thể giải quyết nhanh viên mãn như ..."

 

Tiễn Khương Lê đến cổng nhà trẻ, hiệu trưởng nắm tay Khương Lê, cảm ơn một hồi lâu.

 

“Hiệu trưởng khách khí quá, thực thế nào để chung sống với các bạn nhỏ, cũng kinh nghiệm gì, chỉ là cơ sở là lớn, đồng thời coi là bạn của các con, như , việc giao tiếp với các con sẽ dễ dàng hơn một chút."

 

Nghe xong lời Khương Lê , hiệu trưởng liên tục gật đầu:

 

“Chương 231 Xem cô giỏi kìa!”

 

“Đồng chí Khương, trong triết lý giảng dạy của các giáo viên mầm non chúng một điểm chính là bạn với trẻ, và cô chắc chắn là một phụ đạt chuẩn."

 

Khương Lê , đáp lời.

 

Từ biệt hiệu trưởng, Khương Lê trở về khu viện, kể chuyện xảy ở nhà trẻ với bà Tề, liền bà Tề hỏi:

 

“Bảo Duệ Duệ đứa thì chữ, đứa thì gấp ếch giấy, đứa thì kể chuyện, lúc đó con nghĩ thế nào?"

 

 

Loading...