Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1483

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:53:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Lê thấy , nếu ngượng ngùng thì chắc chắn là giả, nhưng sự ngượng ngùng chỉ thoáng qua trong chốc lát.”

 

“Ngồi đây đợi ."

 

Lạc Yến Thanh đỡ Khương Lê xuống chiếc ghế dài gần đó, khoảnh khắc Khương Lê mất mặt, đôi mắt lạnh lùng đạm mạc của liếc bà bầu sắp một cái, mới hất mặt với Khương Lê.

 

“Anh cũng ."

 

Bên cạnh Khương Lê còn chỗ trống, cô rủ Lạc Yến Thanh cùng xuống.

 

“Uống chút nước ."

 

Trên vai Lạc Yến Thanh đeo một chiếc túi lớn, chiếc túi là của Khương Lê, nhưng để tránh cô gái nhỏ của mệt mỏi, xuống xe chủ động đeo túi lên vai, lúc , lấy bình nước từ trong túi , vặn nắp đưa tay Khương Lê.

 

“Anh uống một chút ?"

 

Uống hai ba ngụm, Khương Lê đưa bình nước về phía Lạc Yến Thanh.

 

“Anh khát, em uống thêm chút nữa ."

 

Lạc Yến Thanh lắc đầu, đón lấy bình nước.

 

Khương Lê :

 

“Em uống đủ ."

 

Bình nước Lạc Yến Thanh nhận lấy, đậy nắp , tiện tay nhét trong túi, dịu dàng :

 

“Nếu mệt thì tựa chợp mắt một lát."

 

Phía còn mấy bà bầu nữa mới đến lượt kiểm tra, để đến lượt Khương Lê, ít nhất cũng đợi mười lăm hai mươi phút.

 

“Không cần ạ."

 

Khương Lê lắc đầu, đó giả vờ vô ý đặt tầm mắt lên khuôn mặt quen thuộc chiếc ghế dài đối diện.

 

Được , cái gọi là khuôn mặt quen thuộc, thực chất ai khác, chính là chị dâu năm đây của Khương Lê, tức Vương Phán.

 

Vị đến để khám thai, kích cỡ bụng bầu thì thời gian m.a.n.g t.h.a.i chắc cũng tầm bốn năm tháng.

 

Trên thực tế, Vương Phán t.h.a.i ngay trong đêm tân hôn, mà hiện tại cô m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng rưỡi.

 

Vùng bụng lồi lên rõ rệt.

 

mùa hè mặc đồ mỏng, m.a.n.g t.h.a.i dễ nhận .

 

điều khiến Khương Lê ngạc nhiên là Vương Phán g-ầy ít, hơn nữa sắc mặt trông cũng lắm, nhất thời cô chút tưởng tượng nổi, vị chị dâu năm cũ , bạn đại học năm xưa của cô đang sống những ngày tháng như thế nào?

 

Người địa phương Bắc Thành, điều kiện nhà ngoại khá .

 

Tái giá, nhà chồng cũng là địa phương Bắc Thành, chồng là phó giáo sư, lương tháng thấp, ngoài Vương Phán bản cũng công việc, thu nhập của cả hai vợ chồng cộng đến nỗi túng thiếu trong sinh hoạt hằng ngày.

 

cảm giác Vương Phán mang cho cô lúc , giống như những gì cô nghĩ.

 

Chẳng lẽ quan hệ vợ chồng hòa thuận?

 

Âm thầm suy nghĩ, Khương Lê nhất thời quên dời tầm mắt khỏi Vương Phán.

 

“Cô ý gì?"

 

Đột nhiên, giọng kẹp theo sự tức giận của Vương Phán vang lên.

 

Suy nghĩ của Khương Lê kéo trở , liền thấy Vương Phán đang giận dữ lườm , khỏi thắc mắc:

 

“Đang chuyện với ?"

 

hỏi cô ý gì!"

 

Vương Phán tiếp lời, sắc mặt cô khó coi, :

 

bây giờ thế vui mừng đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1483.html.]

 

“Cô thể thẳng thừng một chút."

 

Khương Lê chỉ thấy vô cùng kỳ lạ, vô duyên vô cớ vui mừng là ý gì?

 

“Tiểu Lê, những liên quan cần bận tâm."

 

Lạc Yến Thanh lúc lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, dừng Vương Phán một lát, đó rơi chỗ Khương Lê, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô hơn một chút:

 

“Tối nay ăn gì, về nhà cho em."

 

Rất rõ ràng, đang kéo sự chú ý của Khương Lê sang một bên, tránh Vương Phán chằm chằm buông.

 

“Anh món gì em cũng kén chọn ."

 

Đáp Lạc Yến Thanh bằng một nụ , Khương Lê liền thấy Vương Phán kể lể những điều về cô chồng cũ với bà bầu bên cạnh.

 

Tóm tắt đơn giản một chút, chính là cô chừng mực, phá hoại cuộc hôn nhân của trai và chị dâu .

 

Có lẽ Vương Phán quá nhập tâm cảm xúc, khi kể chuyện thì nước mắt tuôn rơi lúc nào , chỉ trong một lát ngắn ngủi, kéo về cho Khương Lê những ánh mắt mấy thiện cảm từ các bà bầu khác.

 

Nhìn thấy trong mắt, nhưng Khương Lê thèm để ý.

 

Khóe miệng Lạc Yến Thanh giật giật, gì đó phản bác lời vu khống của Vương Phán, nhưng Khương Lê nắm tay , thấy cô lắc đầu, cuối cùng Lạc Yến Thanh đành nuốt những lời định trong cổ họng.

 

“Cô đừng đau lòng nữa, những đứa cô chồng đúng là con , rõ ràng là con gái gả , mà cứ hễ về nhà đẻ là nhúng tay cuộc hôn nhân của em , mà là cô thì lúc đầu nể mặt cô một chút nào, xem cô còn dám chạy về nhà đẻ nữa .

 

cũng , đàn ông đây của cô cũng chẳng gì, nếu trong lòng cô thì tự nhiên sẽ che chở cho cô, cùng cô đối mặt với bên ngoài.

 

Tuy nhiên, cô thể ly hôn với đàn ông đó, chứng tỏ cô thấu bản chất của , thấy cuộc hôn nhân ly hôn là đúng, nếu , cô ở trong cái nhà chồng cũ đó, khi chịu nhục cả đời!"

 

cũng thấy .

 

Trên đời cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân thì chẳng , huống chi cô ly hôn , giờ mang thai, chứng tỏ cô tái hôn , đúng ?"

 

“Ừm."

 

Vương Phán lau khóe mắt, mang theo tâm tư gì, cô :

 

“Chồng hiện tại của đối xử với cực kỳ , là giáo sư Đại học Thủy Mộc, trai, công việc t.ử tế, về đến nhà là bao trọn hết việc nhà, m.a.n.g t.h.a.i con, mệt mỏi nên khuyên đừng nữa, nhưng đồng ý."

 

“Cô đồng ý là đúng đấy, một ngày là lương một ngày, đợi đến khi cô sinh con, tiền lương mấy tháng cộng là con nhỏ ."

 

Một bà bầu .

 

thì quan tâm việc thể lấy thêm mấy tháng lương, chỉ là gò bó ở nhà thôi."

 

Vương Phán , vẻ mặt hạnh phúc, giả vờ cũng dáng lắm.

 

Không ngoài dự đoán, lời và biểu cảm của cô khiến các bà bầu khác ngưỡng mộ thôi.

 

Có thể rảnh rỗi ở nhà, tay thiếu tiền, ai mà vất vả chứ?

 

“Anh trai cô tái hôn chứ?

 

Vì cô mà ly hôn với , chắc hẳn lo tìm phụ nữ hơn ."

 

Tầm mắt rơi Khương Lê, Vương Phán giọng điệu mỉa mai:

 

phụ nữ đến mấy, một cô chồng như cô, e là đều sẽ chùn bước thôi nhỉ!"

 

“Cô xong ?"

 

Khương Lê thể nhịn , nghĩa là Lạc Yến Thanh thể mặc cho Vương Phán ở đây châm chọc mỉa mai yêu, ánh mắt lạnh lùng sắc bén:

 

“Lúc đầu ly hôn do cô đề nghị ?

 

Mà lý do cô đề nghị ly hôn, rốt cuộc là do nguyên nhân từ chính bản cô, của yêu , trong lòng cô rõ hơn ai hết!

 

Nếu cô còn tiếp tục ở đây bịa đặt sự thật phỉ báng yêu , ngại gọi điện báo cảnh sát ngay bây giờ ."

 

 

Loading...