Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1510

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:54:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dùng lời của ông cụ nhà ông mà thì:

 

Trẻ con mà, va vấp, ngã đau là chuyện tránh khỏi, nhưng đó chẳng cũng là từng quá trình trưởng thành của chúng ?”

 

khi sự việc bế nhầm xảy , khi hai đứa trẻ đổi phận, để con gái Tinh Tinh cảm nhận tình yêu thương của gia đình, cả nhà ai nấy chẳng đều dốc hết ruột gan đối đãi ?

 

Có món đồ gì , ai nấy chẳng đều mang cho cô bé ?

 

Kết quả thì ?

 

Cô bé học cái thói “âm dương" hai mặt, tâm tư hề ít chút nào!

 

Tương Nam Chinh tin là do nhà họ Lục dạy.

 

Nguyên do ư?

 

Tuy tiếp xúc nhiều, nhưng đôi mắt của một lừa ai, Tương Nam Chinh thể vợ chồng Lục Hàn và Nguyễn Hân là tâm địa ngay thẳng.

 

Hơn nữa, trực giác cũng mách bảo Tương Nam Chinh như .

 

Huống chi Tương Nam Chinh khi ở đồn cảnh sát, từng là một chiến sĩ bảo vệ tổ quốc, vả lập ít chiến công.

 

Gần đây ông chỉ một cân nhắc việc điều động đối phương lên , gia nhập đội cảnh sát hình sự quyền ông công tác...

 

Thời gian trôi qua bao lâu, Tương Nam Chinh thu suy nghĩ, trong đôi mắt sâu thẳm của ông vui giận, lên tiếng:

 

“Người nhà đối với con, con cảm thấy đó là khách sáo, cảm thấy để tâm đến con, nếu cả nhà đối xử với con giống như đối xử với Tuyên Tuyên , chỉ cần mỗi ngày ăn no, gặp nguy hiểm gì, những chuyện khác quản nhiều, con định chúng yêu con, trong lòng càng con, con rời khỏi cái nhà ?"

 

Tương Tinh Tinh “hu hu" , cô đáp .

 

“Hiện tại con mới mười mấy tuổi thôi, bố chỉ con lấy nhiều tâm tư như ?"

 

Giọng Tương Nam Chinh trầm thấp, từ tốn :

 

“Ở cái tuổi của con, chẳng lẽ nên nhất tâm học tập cho , mà con cứ nghĩ đông nghĩ tây, con thấy điều đó cần thiết ?"

 

Tương Tinh Tinh vẫn im lặng.

 

“Tuyên Tuyên đổi họ sang họ Lục, con bé bất kể là về huyết thống pháp luật hiện giờ đều là con cái nhà họ Lục, ở trong cái nhà , con bé gì để tranh với con chứ?

 

Huống hồ, theo những gì bố về Tuyên Tuyên, những gì con bé , con bé sẽ dựa năng lực của chính để đạt , chứ đặt tầm mắt nhà họ Tương."

 

Nghe Tương Nam Chinh , Tương Tinh Tinh cuối cùng cũng lên tiếng:

 

chị cướp sự quan tâm của bố và , cướp tình yêu thương của bố và những khác trong nhà dành cho con!"

 

“Tình yêu mà cũng thể cướp ?"

 

Cấu tạo não bộ của đứa trẻ chẳng lẽ khác với thường?

 

Tương Nam Chinh cau mày :

 

“Việc thích , yêu một là thông qua đôi mắt để , thông qua trái tim để cảm nhận, chứ ai đó tùy tiện vài câu gì, hoặc điều gì là sẽ sinh lòng yêu thích và yêu thương đó .

 

Tinh Tinh, con là đứa trẻ hiểu gì, nhận vấn đề phiến diện...

 

nữa, Tuyên Tuyên sống bên cạnh bố và suốt tám chín năm trời, là do bọn bố con bé lớn lên, bọn bố thể yêu là yêu ngay , con hiểu ?"

 

“Con hiểu!"

 

Tương Tinh Tinh gào lên khản cả giọng:

 

“Nếu như con bế nhầm, Tịch Thần Ngự trở thành bạn thanh mai trúc mã của con; nếu như con bế nhầm, Lạc Minh Hi là bạn của con, còn cả bọn Lạc Minh Đình, Lạc Minh Thâm nữa, họ cũng sẽ thấy con mà ngó lơ, nhưng những bạn vốn dĩ thuộc về con , vì con bế nhầm mà trở thành bạn của Lục Tuyên Tuyên, chuyện đó đối với con công bằng ?"

 

Dứt lời, Tương Tinh Tinh chạy lên tầng hai.

 

Tương Nam Chinh:

 

“..."

 

Hóa là do đố kỵ với việc Tuyên Tuyên đứa trẻ nhà họ Tịch và bọn em Quả Quả, Đoàn Tử, Thang Viên bạn...

 

Cái đó gì mà đố kỵ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1510.html.]

 

Thật sự cũng trở thành bạn với mấy đứa trẻ đó, tại lấy sự chân thành của để giao thiệp cho ?...

 

“Lông mày sắp xoắn thành một cục kìa, là liên quan đến những lời với Tinh Tinh ?"

 

Sau khi tắm rửa xong, Lạc Tư Thuần lên giường liếc Tương Nam Chinh, thấy đối phương cau mày nhíu c.h.ặ.t, liền thuận miệng một câu.

 

“...

 

Em thấy hết ?"

 

Sau một hồi do dự, Tương Nam Chinh hỏi.

 

“Nhà cách âm đến mấy, cửa lầu đóng c.h.ặ.t, nghĩ em thể thấy gì chứ?"

 

Lạc Tư Thuần lắc đầu, :

 

“Em cảm thấy với tính cách của Tinh Tinh, chắc chắn sẽ yên lặng chỉ ."

 

“Có oán khí đấy, cảm thấy là do năm đó con bé bế nhầm, khiến cho Tuyên Tuyên cơ hội trở thành bạn thanh mai trúc mã với thằng nhóc nhà họ Tịch, đồng thời quen một bạn như Quả Quả, cũng như quen em Đoàn T.ử và Thang Viên."

 

Tương Nam Chinh vợ:

 

“Em xem đứa trẻ đó rốt cuộc là nghĩ thế nào?

 

Nếu con bé thật lòng hòa nhập vòng bạn bè của Tuyên Tuyên, thể chung sống với Tuyên Tuyên, thông qua Tuyên Tuyên để quen với bọn Quả Quả.

 

suy tính , cảm thấy Tinh Tinh là đem Tuyên Tuyên so sánh với , nhất tâm dìm Tuyên Tuyên xuống, nên giữa con bé và Tuyên Tuyên mới mâu thuẫn."

 

“Em vốn dĩ hạng thích tranh giành lấn lướt, xem tính cách con gái giống ai ?"

 

Lạc Tư Thuần xuống vị trí của , :

 

“Người với thể so bì ?

 

Cứ so tính , cuối cùng chỉ tự đẩy ngõ cụt thôi.

 

Nếu em cũng như , mặt Quả Quả, chẳng trực tiếp nghiền nát ?"

 

Tương Nam Chinh:

 

“..."

 

Lạc Tư Thuần:

 

“Người kém tuổi em, chỉ năng lực bản mạnh, mà còn nuôi dạy con cái từng đứa một trở thành trạng nguyên đại học, chuyện nếu em thoáng , cảm thấy thể so bì với , thì chẳng chừng gây chuyện thế nào mặt đấy!"

 

“Gây chuyện mặt ?"

 

Tương Nam Chinh hiểu.

 

“Không gây chuyện mặt , thì em tìm ai mà gây chuyện?

 

Nếu như gen của đủ ưu tú, con trai con gái nhà từng đứa một cũng cái đầu thông minh, thì em cũng thể nuôi dạy một trạng nguyên đại học đấy."

 

Nói xong, Lạc Tư Thuần hừ lạnh một tiếng, trở , nghiêng lưng về phía Tương Nam Chinh.

 

Khóe miệng giật giật, Tương Nam Chinh :

 

“Cái nồi lớn quá, gánh nổi ."

 

Lạc Tư Thuần:

 

“Anh thích gánh tùy , dù em cũng mặc định đó là của !"

 

Tương Nam Chinh:

 

“Em thế thì vô lý quá !

 

Sinh con là chuyện của hai , IQ của con cao thấp cũng một quyết định chứ?

 

Hơn nữa, con cái nhà thấy thông minh lắm mà!"

 

 

Loading...