“Đổi một viên, tạm thời cứ để chỗ em."
Khương Lê tâm tư của Đùng Đùng?
đan d.ư.ợ.c phục hồi c-ơ th-ể thì sẽ lợi lớn cho sức khỏe của Minh Vi, Khương Lê lý do gì để đổi.
Hơn nữa, đơn thuần là điểm tích lũy đối với cô mà chẳng ý nghĩa gì, với cô, điều quan trọng nhất là:
nhà ai nấy đều khỏe mạnh!
“Tuân lệnh!"
Đùng Đùng đáp .
“Mẹ ơi..."
Trong mắt Minh Vi ý , khoảnh khắc thấy Khương Lê, đôi mắt cô bừng sáng, dần dần ngập tràn ý .
Chưa ch-ết, hóa cô ch-ết, cô còn thể thấy !
Không là mơ, đang ở ngay mắt cô, cô còn sống!
Trong đầu hiện cảnh tượng vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ xảy , Minh Vi đột nhiên kinh hãi bất an.
Nhận sự đổi cảm xúc của con gái, Khương Lê lập tức dịu dàng trấn an:
“Không , ngoan, đừng sợ, bây giờ con an !"
Nghe thấy giọng của Khương Lê, Minh Vi dần dần thả lỏng, khóe miệng khẽ động, giọng cực kỳ yếu ớt:
“Mẹ ơi, nước... con, con khát..."
Chương 1411 (Tác giả đ-ánh chương nhầm):
Không lý do gì để giận con
“Chờ một chút."
Khương Lê nhanh nhẹn rót nửa ly nước nóng, đó cầm ly lắc một lúc :
“Bây giờ con chắc uống nước trực tiếp , dùng tăm bông thấm chút nước giúp con ẩm môi nhé."
“Vâng."
Minh Vi đáp một tiếng, khóe miệng nở một nụ yếu ớt.
Khoảng hai ba phút , Khương Lê :
“Được , lát nữa bác sĩ sẽ đến kiểm tra cho con, nếu con thấy mệt thì..."
“Không mệt, ơi... con mệt..."
Minh Vi lắc đầu, cô chìm bóng tối nữa, điều đó chỉ khiến cô sợ hãi.
“Được, sẽ ở đây chuyện với con."
Vứt chiếc tăm bông qua sử dụng thùng r-ác, Khương Lê xuống chiếc ghế gần giường bệnh nhất.
lúc , Giang Bác Nhã đẩy cửa phòng bệnh bước , ông ngước mắt thấy Minh Vi tỉnh , lập tức nở nụ :
“Vi Vi tỉnh ."
Đôi mắt Khương Lê chứa chan ý , Giang Bác Nhã “ừm" một tiếng.
Minh Vi:
“Ông nội!"
“Đứa nhỏ ngoan, tỉnh là ."
Theo lời Giang Bác Nhã, bác sĩ điều trị chính của Minh Vi tại bệnh viện nước ngoài xuất hiện phía ông.
“Mời bác sĩ Miller ."
Đó là giọng của Khương Lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1525.html.]
Giang Bác Nhã lúc dời bước, khi bác sĩ Miller cùng hai y tá phòng bệnh, ông đến cạnh Khương Lê, bác sĩ Miller kiểm tra cho Minh Vi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong mắt bác sĩ Miller, việc Minh Vi thể tỉnh đúng là một kỳ tích y học.
Bởi vì hai vị trí tích tụ m-áu bầm trong đầu Minh Vi thực sự là thể, , chính xác hơn là thể sạch thông qua phẫu thuật, mà dựa thu-ốc cũng khó đạt hiệu quả loại bỏ.
Như , khả năng Minh Vi tỉnh là cực kỳ nhỏ.
Ai ngờ, bệnh nhân trẻ tuổi đến từ đất nước phương Đông cổ kính nhập viện đầy một tuần, và chỉ mới hai ngày còn ông khẳng định là khó tỉnh , kết quả thực tế khiến ông cảm thấy vô cùng khó tin.
Sau khi kiểm tra đơn giản tại phòng bệnh, bác sĩ Miller dặn y tá đẩy Minh Vi chụp phim.
Ông xem tình hình m-áu bầm tích tụ trong đầu Minh Vi hiện tại .
Khương Lê và Giang Bác Nhã ý kiến gì, cả hai cùng Minh Vi chụp phim.
Đợi đến khi bác sĩ Miller nhận phim và xem xét kỹ lưỡng, đôi mắt ông suýt chút nữa thì lồi .
Mất !
M-áu bầm biến mất !
Chẳng trách bệnh nhân tỉnh , bác sĩ Miller liên tục kêu chúa ơi, rằng thật thể tin nổi.
Một lúc , vị chuyên gia nước ngoài chịu trách nhiệm điều trị cho Minh Vi với Giang Bác Nhã và Khương Lê:
“M-áu bầm trong đầu bệnh nhân biến mất ..."
Nói luyên thuyên một hồi, tóm chỉ một ý, c-ơ th-ể Minh Vi hồi phục , chỉ cần viện quan sát thêm một thời gian là thể về nhà dưỡng thương.
Chào tạm biệt bác sĩ Miller, Khương Lê và Giang Bác Nhã cùng Minh Vi trở về phòng bệnh.
“Ông nội, ơi, chúng đang ở nước ngoài ạ?"
Vẻ mặt Minh Vi ngạc nhiên.
Giang Bác Nhã và Khương Lê cùng gật đầu, Khương Lê :
“Đêm đó con gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ đưa đến một bệnh viện ở thành phố gần nhất, tuy phẫu thuật thuận lợi nhưng con trong phòng chăm sóc đặc biệt ba ngày vẫn tỉnh ,
Mẹ và ông nội con thủ tục chuyển viện cho con, nhưng tại bệnh viện nhất ở Bắc Thành, khi mấy chuyên gia hội chẩn, kết quả đưa cũng giống như khi chuyển viện, tỉ lệ tỉnh là vô cùng nhỏ."
Nói đến đây, Khương Lê dừng một chút tiếp tục:
“Con năm nay mới hai mươi tuổi, dù thế nào cũng đành lòng con cứ mãi chìm giấc ngủ như , thế là cùng ông nội con thủ tục chuyển viện cho con..."
Minh Vi lặng lẽ Khương Lê kể, từ lúc nào, nước mắt trào từ khóe mắt, thấm ướt những sợi tóc bên tai cô.
“Sao hạt đậu vàng rơi ?"
Khương Lê thấy nước mắt nơi khóe mắt Minh Vi, liền tiện tay lấy một tờ khăn giấy giúp con gái lau :
“Ngoan, con tỉnh là chuyện đại hỷ, chúng rơi hạt đậu vàng nữa ?"
Minh Vi ngửa giường bệnh, miệng đáp “" nhưng nước mắt trong mắt vẫn kìm mà trào .
Khương Lê :
“Con định biến thành mắt thỏ ?"
Minh Vi lắc đầu, đó :
“Mẹ ơi, con phiền và ông nội , con xin !"
“Nói xin cái gì chứ?"
Khương Lê khẽ b.úng nhẹ mũi Minh Vi:
“Cũng con xảy chuyện, hơn nữa, con là cháu gái của ông nội, là con gái cưng của , con cái trong nhà xảy chuyện, lớn như thể lo ?"
“Mẹ con đúng đấy, một nhà chuyện phiền phiền."
Giang Bác Nhã thần sắc ôn hòa:
“Lê Lê, con ở đây cùng Vi Vi, bố qua phòng 1012 thăm một bạn."