Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1526

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:03:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng."

 

Khương Lê gật đầu.

 

Giang Bác Nhã bước khỏi phòng bệnh và tiện tay khép cửa .

 

“Mẹ ơi... vụ t.a.i n.ạ.n đêm đó, những khác... tình hình những khác thế nào ạ?"

 

Khương Lê thu nụ mặt, cô nhàn nhạt :

 

“Tài xế xe tải là do lái xe khi mệt mỏi, hề hấn gì, nam diễn viên cùng xe với con một quả thận vỡ nghiêm trọng nên buộc cắt bỏ, hơn nữa từ đầu gối trở xuống gãy xương vụn, khả năng xe lăn cả đời.

 

Còn về... về Tống Hiểu Nhiễm, rách giác mạc dẫn đến mù lòa."

 

“Mẹ ơi, đang giận ạ?"

 

Minh Vi nhận sự đổi cảm xúc của Khương Lê, cộng thêm việc Khương Lê khi nhắc đến Tống Hiểu Nhiễm thì gọi cả họ lẫn tên, giọng điệu cũng mấy , điều khiến Minh Vi khó đoán Khương Lê vì vụ t.a.i n.ạ.n đêm đó mà thành kiến với Tống Hiểu Nhiễm.

 

“Con nên quá mềm lòng."

 

Khương Lê :

 

“Lương thiện, trọng tình trọng nghĩa thì sai, nhưng đối với một , con học cách thu lòng của , cho trái tim cứng rắn hơn một chút.

 

Nếu , chịu uất ức, tổn thương sẽ chính là bản con!"

 

“Mẹ ơi... , ạ?"

 

Minh Vi rõ ràng chút chột .

 

“Biết cái gì?

 

Biết con vẫn còn để tâm đến bạn đó, thế là mủi lòng cùng xe với ?

 

Hay là bạn mà con quan tâm não, bất chấp tất cả, cãi với khác xe dẫn đến t.a.i n.ạ.n xảy ?"

 

Khương Lê bực :

 

“Xe của con hỏng đường, con thể bảo trợ lý gọi taxi về khách sạn, nóng đầu mà lên xe của khác?

 

Chẳng lẽ con từng nghĩ là một cặp, con lên đó rõ ràng là bóng đèn ?"

 

Minh Vi:

 

“Lúc đầu con từ chối , là Hiểu Nhiễm... cầu xin con giúp, nếu riêng một xe về khách sạn, đó chắc chắn sẽ ..."

 

Khương Lê:

 

“Đó là lấy con lá chắn đấy!"

 

Minh Vi cứng họng:

 

“..."

 

“Mẹ , cái đứa Hiểu Nhiễm đó là đơn thuần thì cũng đơn thuần thật, nhưng sự đơn thuần của nó thuộc kiểu ngốc nghếch ngọt ngào, là loại mù quáng vì yêu.

 

Một khi xác định một đoạn tình cảm là bất chấp tất cả, chỉ khiến bản đ-âm đầu đ-á mà còn liên lụy đến những xung quanh chịu họa theo, con nên rút kinh nghiệm , nhất đừng qua nữa!"

 

Nghe Khương Lê , Minh Vi chút do dự gật đầu, tuy nhiên cô im lặng một lát hỏi:

 

“Mẹ ơi, chắc vì chuyện con gặp nạn mà giận dì Ngô Nguyệt đấy chứ?"

 

“Giận?"

 

Khương Lê mặt cảm xúc:

 

“Mẹ là trực tiếp thèm tiếp đón."

 

Minh Vi sững :

 

“..."

 

“Không cần ngạc nhiên, chị lớn như mà đến con gái cũng dạy bảo cho , để con gái chị hại con của , suy cho cùng đó là của chị , rộng lượng đến cũng thể khi con gái chị hại con mà vẫn thể bình thản bạn với chị ."

 

Những lời của Khương Lê lọt tai Minh Vi, cô chỉ cảm thấy mẫu đại nhân thật là kiêu ngạo, cô nhịn :

 

“Mẹ ơi, thực cần giận lây sang dì Ngô Nguyệt ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1526.html.]

 

“Mẹ giận lây, chỉ bày tỏ thái độ của thôi, chị nghĩ thế nào là chuyện của chị ."

 

Nhàn nhạt một câu, Khương Lê chuyển chủ đề:

 

“Đợi bên trời tối, gọi điện cho ông bà ngoại con, để họ con tỉnh ."

 

“Sau khi con xuất viện, chúng về nước ngay ạ?"

 

Minh Vi hỏi.

 

“Ở bên dưỡng thương một thời gian, đợi đến gần Tết thì về."

 

Xương gãy nhiều chỗ, vất vả sẽ lợi cho việc hồi phục....

 

Bắc Thành.

 

Trời hửng sáng, A Hương khi vệ sinh cá nhân xong đang định quét dọn sân thì bỗng thấy tiếng chuông điện thoại bàn ở phòng khách vang lên.

 

Đặt chổi xuống, cô rảo bước nhanh, phòng khách thẳng đến chỗ điện thoại.

 

Nhấc ống lên, kịp mở lời thấy giọng của Khương Lê truyền đến, A Hương lập tức nở nụ .

 

“Trong nhà đều cả, cô chủ cứ yên tâm, , , gọi ngay..."

 

Lời trong miệng A Hương còn hết, phía vang lên giọng của Thái Tú Phương:

 

“A Hương, là điện thoại của Lê Bảo ?"

 

Quay đầu , A Hương gật đầu, giây tiếp theo, ống trong tay Thái Tú Phương.

 

“Tình hình Vi Vi thế nào ?

 

Đã tỉnh ?

 

Con vẫn khỏe chứ?

 

Đứa bé trong bụng nghịch ngợm chứ..."

 

Thái Tú Phương mở miệng hỏi liên tục mấy câu, ở đầu dây bên , lòng Khương Lê ấm áp lạ thường, cô lượt trả lời từng câu hỏi của Thái Tú Phương.

 

“Tỉnh thật ?

 

Thế thì quá, con và đứa bé trong bụng cũng khỏe, , , ừm, con lo lắng chuyện ở nhà...

 

Vậy thôi nhé, con mau nghỉ ngơi , , và bố con đều khỏe cả, yên tâm , , việc gì khác cúp máy đây."

 

Sau khi chuyện điện thoại với Khương Lê xong, Thái Tú Phương đặt ống trở máy.

 

“Mẹ, Lê Bảo gì với trong điện thoại thế?"

 

Khương Quốc An bước từ gian nhà phụ, tiện miệng hỏi A Hương xem ai gọi điện, vì thấy tiếng chuông điện thoại khi mở cửa.

 

Không ngoài dự đoán, A Hương cho Khương Quốc An là Khương Lê gọi điện đến, thế là Khương Quốc An chẳng màng rửa mặt, ba bước gộp một chạy đến phòng khách, mở miệng hỏi Thái Tú Phương.

 

“Vi Vi tỉnh , bác sĩ bên đó viện quan sát vài ngày là thể thủ tục xuất viện."

 

Thái Tú Phương trả lời.

 

“Hết ạ?"

 

Khương Quốc An nhướng mày.

 

“Con còn cái gì nữa?"

 

Thái Tú Phương lườm một cái.

 

“Lê Bảo đang mang thai, em vẫn khỏe chứ?"

 

Anh chẳng qua là quan tâm em gái và cháu ngoại một chút thôi mà!

 

“Mẹ con em nó mà vấn đề gì thì con còn thể đây chuyện t.ử tế với con ?"

 

Thái Tú Phương vẻ mặt bực :

 

“Đi đ-ánh răng , cứ lề mề thế muộn chắc luôn!"

 

 

Loading...