Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-03-20 17:12:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người nghi ngờ gì chính là đầu gia đình – ông cụ Phùng.”

 

“Tiểu Tiêu, cha đúng đấy, em với Tiểu Diệc một tiếng cảm ơn cho hẳn hoi!”

 

Đây là giọng của con trai trưởng nhà họ Phùng – Phùng Ngụy.

 

“Nghe lời cả và cha , nếu em đúng là cái đồ khốn nạn đấy.”

 

Con trai thứ nhà họ Phùng – Phùng Khải thấy em trai Phùng Tiêu vắt vẻo sofa thể thống gì, liền lườm một cái, gắt gỏng :

 

“Chuyện là do em gây , nhưng để Tiểu Diệc chịu tội , đối với chuyện , nếu em ơn thì khác gì loài động vật m-áu lạnh?”

 

Phùng Tiêu đang rung đùi, lập tức nổi giận.

 

Anh bật dậy, hai tay đút túi quần, liếc xéo Phùng Khải:

 

chính là động vật m-áu lạnh đấy, thì nào?

 

Đừng tưởng hai mà quản !

 

Còn nữa, các đều đừng quên, bắt thằng nhóc Phùng Diệc cải tạo , mà là đàn bà ,”

 

Ngón tay chỉ kế Phương Tố, Phùng Tiêu vẻ mặt bất cần đời, giọng đầy châm chọc :

 

“Là bà , lấy lòng ông già nhà , nên mới cam tâm tình nguyện để con trai ruột của gánh tội đấy chứ.”

 

Chương 244 Chửi bới điên cuồng

 

Khựng một chút, Phùng Tiêu phớt lờ sắc mặt của ông cụ Phùng và kế Phương Tố, tiếp:

 

cũng mở mang tầm mắt , đời tâm địa rắn rết như bà Phương Tố đây,

 

Để thể vững gót chân trong nhà , để thể khiến cha xót xa cho bà , mà suốt mười mấy năm trời, dùng chính con trai bao cát cho chúng trút giận.

 

Đồng thời, cũng thấy bi ai cho thằng nhóc Phùng Diệc , một như bà Phương Tố, đối xử với con chồng còn hơn con đẻ...”

 

Phùng Ngụy đột ngột ngắt lời em trai Phùng Tiêu:

 

“Có xe chạy , đừng nữa!”

 

“Tại cho ?

 

Bất kể là ai về, gì thì , ai quản !”

 

Phùng Tiêu bướng bỉnh lạnh.

 

Ông cụ Phùng trợn mắt giận dữ:

 

“Anh câm miệng cho !

 

Mẹ sở dĩ chẳng là vì , nếu là đứa hồn thì nên nỗi khổ tâm của bà !”

 

“Nhìn ông xót xa kìa, là bắt bà với ?”

 

Ánh mắt Phùng Tiêu rơi kế đang lau nước mắt, “chậc chậc” hai tiếng:

 

“Mọi , cho kỹ , bà Phương Tố nhà chúng chiêu trò dùng nhất chính là lau nước mắt, nhổ !

 

lẽ tưởng là cô thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, hở lóc hoa lê đái vũ, giả vờ đáng thương, cầu xin sự đồng cảm, buồn nôn ch-ết !”

 

Phương Tố:

 

“Ông Phùng...”

 

Một vẻ mặt như chịu đả kích nặng nề, khóe miệng run rẩy, sắc mặt trắng bệch, nước mắt trong mắt từng giọt lăn dài.

 

Dáng vẻ đó của bà rơi mắt ông cụ Phùng, khiến ông kìm lòng trắc ẩn.

 

“Nó là cái đồ khốn, bà đừng chấp nhặt với nó.”

 

Lời của ông cụ Phùng như đang trách mắng con trai Phùng Tiêu, nhưng kỹ sẽ thấy trong đó chứa đựng ba phần bao dung, ba phần bất lực và một phần nuông chiều.

 

Nói cách khác, trong câu đó của ông cụ Phùng, chỉ một phần là thực sự trách mắng con trai Phùng Tiêu.

 

Phương Tố ngu, thể , nhưng lúc cũng chỉ thể giả ngốc.

 

Bởi bà hiểu rõ, lão già mặt ngay từ gốc rễ là một kẻ thiên vị.

 

Bề ngoài vẻ đối xử với bà , thực chất trong lòng , ai mà ?

 

Chính vì đàn ông là hạng gì, nên để bản sống dễ chịu, để giữ vững vị trí phu nhân nhà họ Phùng, bao năm qua bà luôn chà đạp chính đứa con dứt ruột đẻ để duy trì địa vị trong gia đình .

 

Ngăn chặn đám con riêng đối đầu với và mách lẻo với lão già.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-156.html.]

 

là đồ khốn, cha là cái gì?”

 

Phùng Tiêu khẩy.

 

Ngay lúc đó, Lý Kiện , Phùng Diệc tập tễnh , hai bước phòng khách.

 

Chưa đợi Phùng Diệc vững, Phương Tố sa sầm mặt, chằm chằm cái chân đau của Phùng Diệc mà hỏi:

 

“Chân của mày thế ?

 

Cái đồ vô dụng, chỉ là cải tạo nửa năm, mà để bản thành cái dạng ma thế ?”

 

Ông cụ Phùng:

 

“Bà ít thôi.”

 

Phương Tố:

 

“Nó là do đẻ , nó mấy câu thì ?

 

Ông thấy cái bộ dạng bệ rạc của nó ?

 

Đây ai đ-ánh gãy chân , ngu đến mức gọi điện về nhà một tiếng, nó tưởng nó là trẻ mồ côi chắc?

 

Mất mặt ch-ết , đẻ cái hạng vô dụng như mày chứ!”

 

“Nghe thấy ?

 

Thằng nhóc, trong mắt mày, mày chắc còn chẳng bằng phân heo trong chuồng heo ở nông thôn .

 

, trong lòng bao giờ đứa con trai như mày.

 

Nếu là tao, tao sớm nhận bà , để khỏi ngày dày vò cho đến ch-ết!”

 

Phùng Tiêu tới bên cạnh Phùng Diệc, vẻ cợt nhả, vỗ vai Phùng Diệc:

 

“Dù bắt chịu tội , chịu nửa năm biệt giam, nhưng dù cũng là chịu khổ , cảm ơn nhé!”

 

Chương 245 Rời

 

Gạt tay Phùng Tiêu khỏi vai , Phùng Diệc vô cảm là Phương Tố:

 

“Phải, vô dụng, bệ rạc, bà mất mặt.

 

Đã là như , ban đầu bà sinh gì?

 

Sinh , bóp ch-ết luôn ?”

 

Giọng điệu chút gợn sóng nào, nhưng lời thốt từng chữ từng câu đ-âm tim Phương Tố.

 

Thế là Phương Tố chịu nổi nữa.

 

Bởi từ đến nay, chỉ mắng nhiếc, c.h.ử.i bới đứa con trai mắt , tuyệt đối cho phép thằng nhóc phản kháng một câu.

 

Hôm nay thì , những còn là bình vôi nín lặng, mà mở miệng cãi lời bà , lắm!

 

Phương Tố thầm nghiến răng, dậy tới mặt con trai Phùng Diệc, tiện tay tát cho một cái:

 

“Mày về đây gì?

 

Sao mày ch-ết luôn ở nông trường ?

 

Cút!

 

Mày cút khỏi nhà cho !”

 

Ngón tay chỉ cửa phòng khách, trong mắt Phương Tố gì còn nước mắt, khoảnh khắc lạnh lùng như băng, trong mắt tràn đầy sự chán ghét đối với con trai Phùng Diệc.

 

“Hãy nhớ kỹ những gì bà hôm nay.

 

Từ nay về , như bà, đây cũng còn là nhà của nữa!”

 

Xoay , Phùng Diệc tập tễnh bước ngoài cửa.

 

“Thằng nhóc, mày thật đấy ?”

 

Phùng Tiêu rảo bước đuổi theo Phùng Diệc:

 

bảo , lời đàn bà chứ, chỉ là con của bà , mà còn là con của ông già nhà đấy.

 

Chỉ cần ông già lên tiếng, ai thể đuổi !”

 

 

Loading...