Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1570

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:04:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Tri Nhiên đang dối, cô vay tiền vì nhà bạn học gặp chuyện giúp đỡ, mà là Thôi Gia Đống mua một chiếc điện thoại di động nhưng túi tiền eo hẹp, dùng nghệ thuật ngôn từ khiến Khương Tri Nhiên cam tâm tình nguyện rút tiền mua cho .”

 

Chuyện đơn giản là thế, nhưng Minh Vy vì tin tưởng đứa cháu họ nên hề nghi ngờ lời đó.

 

Tuy nhiên, cô lúc mang theo hai ngàn tiền mặt.

 

Nghĩ đoạn, cô :

 

“Trên cô hiện giờ chỉ hơn ba trăm thôi, là mai cháu qua đây, cô đưa tiền cho."

 

“Được ạ."

 

Khương Tri Nhiên ôm lấy Minh Vy:

 

“Cô Vy cô đối với cháu quá, nhưng cháu thể cầu xin cô một chuyện ?"

 

Minh Vy nhướn mày:

 

“Cháu ."

 

“Cô đừng kể chuyện cháu vay tiền cô cho bố cháu nhé, cũng đừng kể cho ông bà cố và cô nội nữa.

 

Cô yên tâm, đợi cháu tiền nhất định sẽ trả cô sớm!"

 

Khương Tri Nhiên miệng thì lắm, thực chất chẳng hề ý định trả tiền.

 

cô Vy thiếu tiền, là vay chẳng qua là để giữ thể diện cho bản thôi.

 

“Vậy cháu thể cho cô trai cùng cháu quan hệ thế nào với cháu ?"

 

Minh Vy hỏi.

 

“Bạn học của cháu ạ."

 

Khương Tri Nhiên thốt ngay lập tức.

 

“Không chỉ đơn giản là bạn học nhỉ."

 

Minh Vy dùng giọng điệu khẳng định.

 

Khương Tri Nhiên:

 

“Cô Vy, cháu là sinh viên đại học , yêu đương ạ?"

 

Minh Vy:

 

“Cô .

 

Cô chỉ hỏi về quan hệ của hai đứa thôi."

 

“Bạn trai cháu ạ."

 

Khương Tri Nhiên đáp.

 

“Cậu tên gì?

 

Cháu hiểu về ?

 

Biết bao nhiêu về cảnh gia đình ?

 

Đừng rõ chuyện gì xác lập quan hệ, càng chuyện nên , cháu hiểu ý cô ?"

 

Minh Vy cảnh cáo Khương Tri Nhiên, cô sợ đối phương lừa.

 

“Bạn trai cháu tên là Thôi Gia Đống, tuy là từ nông thôn nhưng điểm thi đại học của thứ hai trong huyện, cháu thấy ."

 

Khương Tri Nhiên đến đây, mắt lộ một tia dò xét:

 

“Cô Vy, lẽ cô coi thường sinh viên đại học xuất từ nông thôn đấy chứ?"

 

“Sao cháu nghĩ ?"

 

Minh Vy cau mày:

 

“Cô chẳng qua là nhắc nhở cháu, đừng dễ dàng tin tưởng một mà cháu hiểu rõ, tránh việc ngày nào đó lừa gạt."

 

“Cô Vy cô yên tâm , Thôi Gia Đống lắm, bao giờ lừa cháu, chuyện gì cũng cháu hết!"

 

Khương Tri Nhiên mặt đầy ngọt ngào:

 

“Thôi , coi như cô Vy hứa với cháu là chuyện cháu tìm cô vay tiền ngoài nhé, đây là sự tin tưởng của cháu dành cho cô, cô Vy phụ lòng cháu đấy!"

 

Nói xong, Khương Tri Nhiên lùi hai bước, đó vẫy tay, duyên dáng:

 

“Cháu đây, cô Vy tạm biệt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1570.html.]

 

Tầm ngày mai cháu đến tìm cô!"

 

Minh Vy còn kịp phản hồi, đối phương chạy xa.

 

“Thế nào ?"

 

Thôi Gia Đống thấy Khương Tri Nhiên khỏi cổng xưởng phim, vội vàng tiến lên hỏi một câu.

 

“Xong !"

 

Khương Tri Nhiên rạng rỡ nụ , cô thẳng Thôi Gia Đống:

 

“Em giỏi chứ?"

 

“Nhiên Nhiên tự nhiên là giỏi nhất !"

 

Thôi Gia Đống miệng dẻo, một câu khiến Khương Tri Nhiên vui vẻ, nhưng trong lòng chỉ thấy Khương Tri Nhiên ngu ngốc, dễ dàng tán đổ , còn nấy, dùng lời của thì đúng là kiểu “con ngốc" trong làng.

 

Nếu Khương Lê Thôi Gia Đống đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ tặng cho hai chữ “Phượng hoàng nam", mà là kiểu “Phượng hoàng nam" theo nghĩa tiêu cực.

 

Thực tế, Thôi Gia Đống đúng là phượng hoàng nam, bước chân cổng trường đại học hai ngày, vô tình gặp Khương Tri Nhiên, tướng mạo và khí chất của cô thu hút.

 

Khương Tri Nhiên trông cũng giống Nhan Nhu, tướng mạo tự nhiên coi là , cộng thêm điều kiện gia đình , quần áo mặc qua hề rẻ, kết hợp với việc bản ăn diện, thành thật mà , mặt quả thực bắt mắt.

 

Thôi Gia Đống ngờ Khương Tri Nhiên mâu thuẫn với gia đình.

 

Tuy mâu thuẫn là do , nhưng trong mắt Thôi Gia Đống, Khương Tri Nhiên cần chọn cách đối đầu gay gắt như .

 

Tuy nhiên, bất ngờ Khương Tri Nhiên mang cho thực sự ít, thế mà đột nhiên lòi một bố đẻ.

 

Mà bất kể là bố đẻ bố nuôi, đều địa vị nhất định.

 

Cứ như , chỉ cần nắm chắc Khương Tri Nhiên, khi nghiệp đại học, việc ở Bắc Thành việc chắc chắn thành vấn đề, thậm chí kiếp cần đường vòng chi cho mệt!

 

“Chỉ là khéo mồm!"

 

Khương Tri Nhiên vẻ mặt thẹn thùng:

 

“Đi thôi, chúng về học viện."

 

Hai đang theo học tại Học viện Sư phạm Bắc Thành....

 

Học viện Sư phạm Bắc Thành.

 

“Cô...

 

Cô nội..."

 

Được Thôi Gia Đống đưa đến nơi xa ký túc xá, Khương Tri Nhiên ngẩng mắt lên thấy bóng dáng Khương Lê, kìm bước chân khựng , vô thức gọi thành tiếng.

 

Theo tiếng gọi , Khương Lê vặn bắt gặp ánh mắt của Khương Tri Nhiên, bà yên động đậy, cũng mở lời gì, cứ thế lặng lẽ Khương Tri Nhiên.

 

“Cô nội ạ?"

 

Đây là tiếng của Thôi Gia Đống, thấp giọng hỏi Khương Tri Nhiên:

 

“Chính là cô nội mà em từng nhắc với ?

 

Giáo sư của Đại học Thủy Mộc?"

 

“Ừm."

 

Khương Tri Nhiên gật đầu, đó :

 

“Anh , chắc cô nội tìm em việc."

 

Nghe , trong lòng Thôi Gia Đống vui nhưng mặt lộ vẻ gì, gật đầu, về phía khu ký túc xá nam.

 

Lẽ nào gặp ?

 

Tại nghĩ đến việc giới thiệu với cô nội của cô?

 

Khoảnh khắc , sắc mặt Thôi Gia Đống thể u ám hơn.

 

“Cô nội, cô đặc biệt đến tìm cháu ạ?"

 

Đi đến mặt Khương Lê, Khương Tri Nhiên chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ vô tội hỏi Khương Lê.

 

“Chiều nay tiết ?"

 

Nghe Khương Lê hỏi, Khương Tri Nhiên đáp:

 

“Có hai tiết nhỏ ạ."

 

 

Loading...