Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1617
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:10:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cùng là kế, chị hơn bà Phùng nhiều.”
Mặc Nghiên :
“Coi con riêng như con đẻ, nhưng cũng để con ruột của chịu thiệt thòi, nhất luật đối đãi công bằng, thiên vị, tất cả đều bồi dưỡng thành tài, nghĩ, trong lòng Duệ Duệ, Hàm Hàm và Vi Vi, chắc chắn cảm thấy một kế như chị là điều hạnh phúc!”
Phùng Diệc:
“Chuyện còn ?
Từ mức độ kính trọng của chúng nó đối với chị là khó để .”
Theo thấy, những ruột chắc như thái độ của chị đối xử với con riêng.
Ví dụ như chính đó của !
……
Bệnh viện Nhân dân.
Hôm nay là mùng hai Tết, lúc ước chừng hơn mười rưỡi trưa.
Phùng Diệc đưa vợ và hai con đến thăm Phương Tố.
Nói cũng , Phương Tố tái phát u-ng th-ư nửa tháng Tết, bảo mẫu trong nhà phát hiện ngất xỉu trong phòng khách, liền lập tức gọi điện thoại cấp cứu, đồng thời liên lạc với con trưởng nhà họ Phùng là Phùng Ngụy.
Thủ tục nhập viện là do Phùng Ngụy , còn Phùng Ngụy là vì nghĩ đến sự đóng góp của kế Phương Tố đối với nhà họ Phùng, đối với em họ, là lấy lòng Khương Lê và Phùng Diệc, mà bỏ mặc Phương Tố, chuyện ước chừng chỉ bản Phùng Ngụy .
Liên lạc với Phùng Diệc là do Phương Tố bảo Phùng Ngụy gọi điện thoại, khi Phùng Ngụy hỏi Phương Tố liên lạc với Khương Lê , Phương Tố trả lời.
Không đoán Phương Tố nghĩ thế nào, Phùng Ngụy liền gọi điện cho Khương Lê.
Sau khi xong thủ tục nhập viện, còn thuê hộ lý chuyên môn để chăm sóc Phương Tố.
Đứng lập trường của một con riêng, Phùng Ngụy tự nhiên thấy việc nhân nghĩa.
Phùng Khải và Phùng Tiêu khi tình hình của Phương Tố, bất kể trong lòng nghĩ thế nào, về khoản viện phí, tiền thu-ốc men, và chi phí thuê hộ lý, đều đề nghị chi-a s-ẻ với cả Phùng Ngụy .
Biết trong ba em bọn họ thì cuộc sống của là nhất, Phùng Ngụy để họ chi-a s-ẻ, chỉ nhận một phần nhỏ chi phí từ Phùng Khải và Phùng Tiêu.
Lúc , gia đình Phùng Diệc xuất hiện tại phòng bệnh của Phương Tố, thấy ba em Phùng Ngụy.
“Chào .”
Phùng Diệc nhàn nhạt chào hỏi một tiếng.
Vợ và con cái vì phép lịch sự, chào hỏi ba em Phùng Ngụy một tiếng sang một bên gì.
“Tiểu Diệc con đến ?!”
Hai ngày gần đây Phương Tố thời gian hôn mê khá nhiều, lúc bà từ từ mở mắt, thấy Phùng Diệc đang bên giường bệnh, trong lòng thể là ngũ vị tạp trần.
Ba em Phùng Ngụy Phương Tố chắc chắn lời với Phùng Diệc, cả ba chủ động khỏi phòng bệnh, chờ ở hành lang.
“Mẹ vui vì con thể đến một chuyến .”
Thân thể Phương Tố suy nhược, cả g-ầy gò dị thường, bà nở nụ với Phùng Diệc, :
“Trước đây là đúng, nên bỏ mặc con, con chịu ấm ức trong nhà.”
“Bây giờ những chuyện còn ý nghĩa gì ?”
Phùng Diệc chút biểu cảm:
“Tuy nhiên, bà cũng thể yên tâm, sớm còn oán hận gì bà nữa .”
Phương Tố:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1617.html.]
“Mẹ ... chắc chắn con đang nghĩ rằng như xứng đáng để con oán hận, Tiểu Diệc, thừa nhận những năm đó ích kỷ, vì để , hà khắc với con riêng,
từ đó mà lơ là con, quá coi trọng sĩ diện, lấy lòng mặt cha con, một mực con chịu ấm ức, thậm chí... thậm chí tàn nhẫn đến mức vu khống con, để con tư của con chịu tội, đưa đến nông trường cải tạo.”
“Bà đây là đang sám hối với ?”
Giọng điệu của Phùng Diệc lộ vẻ châm chọc:
“Cũng cần thiết , dù chuyện cũng qua .”
Trước đây gì?
Nhìn từ nhỏ đến lớn con riêng trong nhà bắt nạt, lúc nhỏ nước mắt lưng tròng, ấm ức đến cực điểm, cần bà là an ủi, bảo vệ, thì bà đang gì?
Lờ !
Hoàn lờ sự tồn tại của !
Thậm chí khi đưa tay tiến lên ôm một cái, thứ chờ đợi là ánh mắt lạnh lùng, là sự chán ghét, là một câu “ngậm miệng”!
Số nhiều lên, lúc nhỏ trở nên trầm mặc, cho dù ấm ức đến mấy cũng cố nhịn để rơi nước mắt.
Bởi vì ai thương hại , càng ai dỗ dành !
Anh giống như là thừa trong nhà , thật nực !
Nếu cảm thấy là thừa, thì còn sinh ?
“Sám hối?
Không, , chỉ cảm thấy với con!”
Phương Tố lắc đầu.
“Bà chỉ thấy với thôi ?”
Ánh mắt Phùng Diệc bình lặng chút gợn sóng, :
“Chị sinh bà vứt bỏ, nhiều năm chị còn sống, bà , ngược còn bám lấy quan hệ với chị , gây ít phiền toái cho chị .
Đối với , bà thực thể lựa chọn sinh, nhưng bà cứ sinh , kết quả thì ?
Sinh thì sinh , nhưng bỏ mặc quản, chỉ một lòng một kế .
Nếu chỉ như thì thôi , hiểu nổi tại bà vu khống , trơ mắt đưa đến nông trường, chẳng lẽ trong lòng bà từng đứa con trai ?”
Bị Phùng Diệc chất vấn, Phương Tố tiếp lời thế nào:
“...”
Không ai hiểu rõ hơn bà, bà quả thực để đứa con trai trong lòng.
“Không , đúng ?
Trong lòng bà đứa con trai , cho nên tự nhiên cũng sẽ tình mẫu t.ử gì đối với cả, đầu nghĩ , thấy chuyện may mắn nhất đời của là gặp chị , lúc cần sự giúp đỡ nhất, chính chị xuất hiện, khiến cảm nhận sự ấm áp.
Lúc đó chúng vẫn còn là những xa lạ, mà chị vì thiện niệm mà giúp đỡ , trong những năm , sự giúp đỡ đối với chỉ nhiều chứ ít.
Ở đây, về việc gặp chị mà , thực sự cảm ơn bà, cảm ơn bà sinh chị , nếu , sự ấm áp duy nhất ?!”
Giọng điệu của Phùng Diệc bất kỳ sự lên xuống nào, xong, Phương Tố đầy mặt hổ thẹn:
“Mẹ chấp nhận sự chỉ trích của con, cũng biện minh gì cho ...
Suốt những năm con rời khỏi nhà, con ở bên ngoài sống , vui, là một xứng đáng, bảo con qua đây, chính là con thêm một nữa...
Còn chuyện giữa và chị con, hối hận về cách của năm đó, lúc đó... mang cái bụng bầu lớn, đàn ông của bỏ mặc để nước ngoài, cảm thấy trời đất như sụp đổ,