Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1618

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:10:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ cần một chút khả năng, đều sẽ giữ đứa trẻ trong bụng, bởi vì hận đàn ông bỏ rơi !

 

Kết quả là tháng t.h.a.i quá lớn, cách nào bỏ , vì cảm xúc d.a.o động quá mạnh dẫn đến sinh non...

 

Nếu con bé khỏe mạnh, lẽ sẽ trực tiếp vứt bỏ, nhưng bác sĩ chẩn đoán, chỉ bẩm sinh thể yếu mà còn nuôi sống hề dễ dàng, tiền đề còn là nuôi nấng một cách tinh tế...”

 

còn cách nào khác, trong tình cảnh bản còn khó bảo , con bé rơi tình trạng như , thể chọn như thế.”

 

Khoảnh khắc Phương Tố thực sự đúng như những gì bà , giữa lông mày khó mà thấy một tia áy náy tự trách, bà dừng một chút tiếp:

 

“Cách biệt nhiều năm con bé chính là đứa trẻ sinh năm đó, nhận con bé là mang theo tư tâm của , mà con bé cũng cho cơ hội như nguyện.

 

Những năm qua con bé vẫn luôn nhận , trong lòng hề suy nghĩ gì, giống như con bé từng , lúc vứt bỏ con bé, giữa và con bé sớm đoạn tuyệt quan hệ con .

 

Dựa điểm , và con bé ai nợ ai, con cảm thấy con bé đối xử với con thì cứ duy trì mối quan hệ đó...”

 

“Chuyện cần bà .”

 

Phùng Diệc đáp đối phương một câu.

 

Phương Tố cảm thấy mạo phạm, bà Phùng Diệc :

 

“Thật trong lúc m.a.n.g t.h.a.i con đến khi sinh con , từng vui mừng, từng yêu con...

 

Không ngờ, khi con sinh , cha con hề lộ một chút vui mừng nào, về đến nhà thậm chí con một cái, thái độ như của ông vô hình trung tổn thương, bắt đầu đem oán hận đối với ông chuyển dời lên con...”

 

Phùng Diệc đối phương tiếp tục nữa, lên tiếng cắt ngang:

 

“Bà cần nhiều, hôm nay qua đây chỉ vì bất kể thừa nhận thì bà cũng sinh và nuôi dưỡng một thời gian, là .

 

sẽ chịu trách nhiệm viện phí và tiền thu-ốc men của bà, coi như là trọn vẹn tình mẫu t.ử giữa và bà!”

 

Thu hồi tầm mắt đang đặt Phương Tố, Phùng Diệc với vợ và hai đứa con của :

 

“Đi thôi, xe chờ .”

 

Không thèm Phương Tố thêm một cái, gia đình Phùng Diệc bước khỏi phòng bệnh.

 

“Tiểu Diệc...”

 

Phương Tố dậy nhưng khổ nỗi sức lực.

 

Phùng Diệc thấy tiếng của bà, dừng bước ở cửa phòng bệnh, đầu :

 

“Bà hãy dưỡng bệnh cho , khi rời khỏi Bắc Thành, sẽ qua đây một chuyến.”

 

Dứt lời, mở cửa phòng bệnh, gia đình Phùng Diệc bước ngoài, cửa phòng bệnh một nữa khép .

 

Tiễn vợ và hai con xa, Phùng Diệc lấy từ trong túi áo đại y một chiếc túi giấy kraft dày, đến mặt Phùng Ngụy, đưa cho đối phương:

 

“Đây là hai vạn tệ giữ lấy.”

 

“Chú ý gì?”

 

Phùng Ngụy nhận.

 

“Chi phí viện và tiền thuê hộ lý của , nếu đủ thì cứ một tiếng, sẽ bù thêm cho .”

 

Phùng Diệc nhạt giọng :

 

“Ngoài , cảm ơn vì những gì cho .”

 

“Chú nhất định phân chia rõ ràng như ?”

 

Phùng Ngụy thần sắc phức tạp:

 

“Chuyện năm xưa là mấy chị chúng đúng với chú, nhưng thời gian trôi qua lâu như , chẳng lẽ chú định ghi hận chúng cả đời ?”

 

“Anh nghĩ nhiều , hề ghi hận, chỉ đang tròn trách nhiệm của một con thôi.”

 

Trên mặt Phùng Diệc chút cảm xúc d.a.o động nào:

 

“Cứ giữ lấy , đều dễ dàng gì, là con trai thì chuyện của bà tự nhiên là chuyện của , các cần tốn kém.”

 

“Con kế cũng là con, huống hồ dì Phùng chăm sóc chúng nhiều năm như , em chúng tận chút hiếu tâm là điều nên .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1618.html.]

Phùng Ngụy vẫn từ chối nhận.

 

“Để đây cho đó, còn chút việc một bước.”

 

Đặt chiếc túi giấy kraft xuống bên chân Phùng Ngụy, Phùng Diệc thẳng , đợi Phùng Ngụy kịp phản ứng thì cất bước xa.

 

“Khí tính của nó thật sự quá lớn!”

 

Nhìn theo bóng lưng Phùng Diệc xa, Phùng Khải đẩy đẩy gọng kính vàng sống mũi, khẽ mở môi:

 

“Chuyện trôi qua bao nhiêu năm mà vẫn cứ ghi tạc những chuyện đó trong lòng, xem ... là thật sự bất kỳ liên hệ nào với chúng nữa!”

 

“Chuyện thể trách ?”

 

Phùng Ngụy thu hồi tầm mắt đang đặt bóng lưng Phùng Diệc xa, nhàn nhạt liếc Phùng Khải:

 

“Trong nhà chúng thì chú là thích trêu chọc em năm nhất!”

 

Em năm trong miệng nghi ngờ gì chính là chỉ Phùng Diệc.

 

“Thằng tư trêu chọc thằng nhóc đó cũng ít hơn em.”

 

Phùng Khải :

 

“Thật em cũng chẳng gì nó cả, chẳng qua chỉ là sai bảo nó giúp em chút việc vặt thôi.”

 

“Anh hai, quên , ít bắt em năm học ch.ó sủa?

 

Hơn nữa còn là quỳ bò đất sủa mặt mấy em và chị cả nữa, lúc đó em năm mới ba tuổi mà bắt nạt nó như , thật lòng thì lúc đó em thấy hai thật là tà ác!”

 

Phùng Tiêu với vẻ mặt chút cảm xúc, Phùng Khải khỏi trừng mắt Phùng Tiêu:

 

“Lúc thằng nhóc đó bảy tuổi, chú còn bắt ngựa cho chú cưỡi cơ mà!”

 

“Em...”

 

Phùng Tiêu đỏ mặt.

 

Phùng Khải :

 

“Vốn dĩ lúc đáng lẽ chú đưa nông trường cải tạo, kết quả là thằng nhóc đó chịu tội chú, theo em thấy, nó đoạn tuyệt quan hệ với gia đình cực kỳ khả năng chính là vì chuyện .”

 

“Không em bắt em năm chịu khổ em !”

 

Sắc mặt Phùng Tiêu cho lắm.

 

chú là hưởng lợi!”

 

Phùng Khải tiện miệng bồi thêm một câu.

 

“Thôi , đều bao nhiêu tuổi đầu mà còn cứ đấu đ-á lẫn thế , thú vị ?”

 

Phùng Ngụy sa sầm mặt, lườm Phùng Khải và Phùng Tiêu một cái, :

 

“Hai vạn tệ hai chú dự tính gì?”

 

“Nó đưa thì cứ nhận lấy.”

 

Phùng Khải bày tỏ thái độ.

 

“Em thấy thể nhận .”

 

Phùng Tiêu :

 

“Trước khi ba nhắm mắt từng dặn dò chúng chăm sóc cho dì Phùng, chúng hứa với ba thì nên đẩy trách nhiệm vốn thuộc về lên em năm.

 

... dù nhà chúng cũng thật sự với em năm!”

 

“Chú đúng là bắt đầu phát thiện tâm đấy.”

 

Lời của Phùng Khải mang theo một chút mỉa mai.

 

Phùng Tiêu hề tức giận, :

 

“Anh hai, dù thế nào thì dì Phùng ở nhà bao nhiêu năm nay, hầu như bộ tinh lực đều dồn hết chúng .”

 

 

Loading...