Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1619
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:10:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đó là bà tự nguyện!
Hơn nữa bà sở dĩ tốn tâm tư đối với chúng chẳng qua là để lấy lòng ba , để cho khác thôi.”
Đối với kế Phương Tố, Phùng Khải cơ bản là chút tình cảm nào, tạo dựng quan hệ với kế mà là thấy đối phương tư tâm quá nặng, mục đích tính quá mạnh, khiến khó lòng bình tâm chấp nhận một phụ nữ như kế của .
“Tiền cứ giữ lấy, sẽ chuyện với em năm, nó chỉ cần bỏ phần nó nên bỏ là .”
Nói xong Phùng Khải cúi xuống nhặt chiếc túi giấy kraft ở chân lên, :
“ trong chào dì Phùng một tiếng, hai chú hoặc là , hoặc là đợi cùng rời , tự quyết định .”
Dứt lời Phùng Ngụy bước phòng bệnh.
Phùng Khải cất bước về phía cầu thang, dự định đợi cả Phùng Ngụy ở lầu khu nội trú.
“Anh hai, đợi em với!”
Phùng Tiêu rảo bước đuổi theo.
“Không thèm kháy móc em nữa ?”
Phùng Khải liếc Phùng Tiêu:
“Mấy chuyện , nào chẳng là vì chú và chị ba của chú vui vẻ mà mới nghĩ cách trêu chọc em năm?!”
“Em kháy móc.”
Anh chỉ đang sự thật thôi.
Phùng Khải khẽ khẩy một tiếng :
“Thằng nhóc đó cũng thật là khi một chị , nếu thì nó lấy thành tựu như ngày hôm nay.”
“Anh hai, lời của chút chua xót đấy.”
Bị Phùng Tiêu đ-âm trúng tâm tư, Phùng Khải nhịn mà trừng mắt đứa em trai ngốc nghếch một cái:
“Anh đây chẳng thích ăn giấm, chua cái gì mà chua?”
Trong lòng nghĩ là:
“Có thể chua ?”
Cha của chị ruột là đại phú hào, là em trai cùng khác cha, ít nhiều gì cũng chị quan tâm chăm sóc.
Bất cứ ai đằng thằng nhóc Phùng Diệc một chỗ dựa ngầm siêu mạnh thì ai mà chẳng chua?
Ai mà chẳng hâm mộ?
Tất nhiên ngoại trừ hâm mộ, ngoại trừ trong lòng chút chua xót thì cũng chẳng còn cảm xúc nào khác.
Nguyên do?
Cuộc sống hiện tại của cũng chẳng hề tệ, coi như là một gia đình tiểu khang.
Phùng Tiêu tự nhiên Phùng Khải lúc đang nghĩ gì, “phụt” một tiếng thành tiếng :
“Anh hai thật là ấu trĩ, chúng đều nửa đời đấy!”
“Anh còn trẻ chán, ông già nhỏ như chú tránh xa một chút!”
Ánh mắt lộ vẻ chê bai, Phùng Khải bước khỏi khu nội trú, định thần bên cạnh bồn hoa.
……
“Em định đến bệnh viện thăm bà ?”
Đêm khuya tĩnh lặng, Lạc Yến Thanh lên giường bên cạnh Khương Lê, thuận miệng hỏi một câu.
“Là Tiểu Diệc cho ?”
Khương Lê đang hỏi mà cô dùng giọng điệu khẳng định.
“Không .”
Lạc Yến Thanh phủ nhận, tiếp đó :
“Là lúc và Phùng Diệc tán gẫu hồi chiều trưa nay bệnh viện một chuyến, lúc đó chỉ thuận miệng hỏi nhà ai đó khỏe , Phùng Diệc nhắc đến việc bà Phương đang viện.”
“Anh thấy em cần thiết ?”
Khương Lê nhạt giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1619.html.]
“Đối với bà em tình cảm, hà tất giả vờ giả vịt chạy đến thăm nom?”
“Anh... là lo lắng em sẽ hối hận.”
Người phụ nữ đó dù vô tình đến nhưng nếu đối phương m.a.n.g t.h.a.i mười tháng thì vợ như bây giờ?
Vì góc độ của , khi đối phương rời khỏi thế gian , đến bệnh viện gặp một mặt rốt cuộc vẫn hơn.
Tuy nhiên tôn trọng ý kiến của vợ, nếu cô thật sự thì câu của coi như từng .
“Lạc , qua rõ ràng là đầy phong thái cao ngạo lạnh lùng mà là một lòng mềm yếu, sự tương phản cũng thật lớn đấy, tuy nhiên em thể một câu, điều một chút xíu đáng yêu.”
Nghe lời Khương Lê xong, Lạc Yến Thanh lộ vẻ tự nhiên:
“Có em là thánh phụ ?”
“Tuyệt đối ý nghĩ đó!”
Khương Lê dứt khoát phủ nhận.
Lạc Yến Thanh:
“Chuyện qua với nhà họ Mạnh, cũng như lo liệu hậu sự cho đó đều là do em thúc đẩy tiến về phía , nếu là thánh phụ thì em chính là thánh mẫu .”
Khương Lê:
“Em đó là hối hận thôi.”
Lạc Yến Thanh:
“Anh cũng .”
Khương Lê:
“Bà Phương và bà Vương Quế Lan tính chất giống .”
“Theo thấy thì chẳng gì khác biệt cả.”
Lạc Yến Thanh :
“Năm đó bà bỏ rơi , cũng giống như để tâm đến sự sống ch-ết của ; bà Phương chọn vứt bỏ em, cũng là để tâm xem em sống ch-ết.”
“...
dù bà Vương Quế Lan cũng nuôi dưỡng sáu bảy năm, bà bỏ rơi là vì ông bà nội chăm sóc; còn em thì ?
Bị vứt bỏ trong thùng r-ác, bà Phương căn bản là hề nghĩ đến việc để em sống.
Hơn nữa trong ký ức của em sự tồn tại của , em rảnh rỗi quá mà đến bệnh viện thăm bà ?
Nhìn thấy bà em thể gì?
Bà thì thể gì?
Chẳng lẽ trông chờ bà sám hối với em?
Hay là nghĩ em sẽ an ủi bà , cho bà em chẳng hề ghi hận việc bà bỏ rơi em?”
Khóe môi khẽ mím , biểu cảm Khương Lê thản nhiên:
“Mặc dù em quả thực ghi hận việc bỏ rơi nhưng đây là em thù dai mà là đó đối với em căn bản chính là một xa lạ, vì bà cho dù lập tức ch-ết ngay trong bệnh viện chăng nữa thì đối với em cũng sẽ gây bất kỳ ảnh hưởng nào.”
“Được , em cứ coi như từng câu đó .”
Lạc Yến Thanh lời Khương Lê là xuất phát từ tận đáy lòng chứ chỉ là lời lúc nóng giận nhất thời.
Cô đối với ruột của quả thực hề một chút tình cảm nào.
Nói cách khác, trong lòng vợ thì cái gọi là ruột đó chẳng qua cũng chỉ là một xa lạ mà thôi!
Thế nhưng Lạc Yến Thanh rằng trưa mùng năm Tết, Khương Lê tìm một cái cớ, tự lái xe khỏi đại trạch.
“Cô... cô tới đây?”
Khoảnh khắc thấy Khương Lê, biểu cảm của Phương Tố rõ ràng là sững sờ.
“Nghe bà còn sống bao lâu nữa nên định qua đây xem thử, dù giữa và bà rốt cuộc cũng chút quan hệ.”
Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, Khương Lê nhạt giọng :
“Theo , những năm qua bà cũng chẳng chịu khổ sở gì, đem thể giày vò trọng bệnh thế ?
Chẳng lẽ là chuyện thẹn với lương tâm quá nhiều nên tự chuốc lấy báo ứng ?”