Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1621

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:10:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cha...”

 

“Hửm?”

 

“Hôm nay con đến bệnh viện một chuyến.”

 

Vừa Khương Lê , thần sắc Giang Bác Nhã lập tức trở nên căng thẳng:

 

“Có thể chỗ nào khỏe ?”

 

Khương Lê lắc đầu:

 

“Con khỏe lắm, là bà Phương u-ng th-ư tái phát, thời gian còn chẳng bao nhiêu.”

 

Nghe thần sắc Giang Bác Nhã gì khác lạ:

 

“Con .”

 

Một lát ông :

 

“Bệnh viện chẳng nơi lành gì, đừng tùy tiện chạy đến đó.”

 

“Con chỉ là đến xem thử thôi, sẵn tiện chúc bà Phương sớm ngày siêu thoát.”

 

Khương Lê .

 

Giang Bác Nhã ngẩn :

 

“...”

 

“Sao thế?

 

Cha thấy con lạnh lùng vô tình ạ?”

 

Khương Lê nhướng mày, thần sắc chút đầy ẩn ý.

 

“Không .”

 

Giang Bác Nhã định thần :

 

“Có chút ngạc nhiên thôi.”

 

“Tại ngạc nhiên ạ?”

 

Khương Lê hỏi.

 

“Không giống lời con thể .”

 

Giang Bác Nhã đáp .

 

Khương Lê:

 

“Cha là đang chỉ câu chúc phúc đó của con ạ?”

 

Giang Bác Nhã “ừm” một tiếng.

 

“Vậy thì cha chút quá đà đó.”

 

Khương Lê :

 

“Đối với loại như bà Phương, con cảm tình.

 

Mà bà Phương cũng coi như là một kỳ lạ, đối với câu chúc phúc con gửi cho bà thì đừng là tức giận mắng nhiếc, ngay cả liếc xéo một cái cũng .

 

thản nhiên, hơn nữa còn dũng cảm thừa nhận ích kỷ tự lợi, chỉ yêu bản .

 

, bà thời gian ở bên cha là hạnh phúc nhất, còn bảo con nhắn một lời tới cha là nếu rảnh thì đến bệnh viện một chuyến.”

 

“Cha con lúc đó chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương lừa gạt thôi, con thể một con gái , lấy chuyện đó trêu chọc kẻ đáng thương ?”

 

Ánh mắt Giang Bác Nhã đầy vẻ bất đắc dĩ và cưng chiều, ông khẽ lắc đầu, tiếp đó :

 

“Cha bận lắm, thời gian để mấy lời nhảm nhí .”

 

“Con chỉ nhắn lời thôi, còn là do bản cha tự quyết định.”

 

Khương Lê nhún vai, vẻ mặt đầy vô tội :

 

“Sau con sẽ đến nghĩa trang để tiễn bà Phương đoạn đường cuối cùng, đây là lời hứa con đưa mặt bà Phương.”

 

“Toàn bộ măng núi đều con hái sạch đấy!” (Ý chỉ sự mỉa mai, châm chọc)

 

Câu của Giang Bác Nhã thốt lập tức thấy Khương Lê trừng mắt:

 

“Con đó là đang báo đáp ơn sinh thành m.a.n.g t.h.a.i mười tháng của bà Phương, tuyệt đối như cha nghĩ !”

 

“Vậy ?”

 

Giang Bác Nhã tỏ vẻ tin.

 

Kể từ khi nhận con gái yêu đến nay, ông vẫn khá là hiểu rõ cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1621.html.]

 

Trong lòng cô căn bản hề ruột Phương Tố Mai , hơn nữa Phương Tố Mai năm đó vì lý do của ông mà sinh con gái của họ lựa chọn vứt bỏ, nhiều năm đứa con gái vứt bỏ vẫn còn sống, liền nghĩ đến việc nhận , kết quả thì ?

 

Chỉ là suy nghĩ viển vông mà thôi!

 

Dựa điểm , thể thấy như Phương Tố Mai trong lòng con gái yêu của ông chẳng là cái thá gì cả, thể đưa tang cho bà ?

 

thì Giang Bác Nhã tin.

 

Khương Lê:

 

“Cha , cha đừng nghĩ con quá mức lý trí như , thật con cũng khá là cảm tính đấy, chẳng hạn như ch-ết như đèn tắt, đợi đến lúc bà Phương đặt dấu chấm hết cho cuộc đời , cho dù nể tình bà ruột của con chăng nữa thì chỉ riêng việc bà của Phùng Diệc thôi, với tư cách là chị gái của Phùng Diệc, con cũng nên tiễn đối phương một đoạn đường, coi như là để giữ thể diện cho em trai con.”

 

Giang Bác Nhã:

 

“Được , là cha nghĩ nhiều , con thế nào tùy con.”

 

“Vậy cha chắc chắn là gặp bà Phương cuối ?”

 

Khương Lê vẻ mặt đầy trịnh trọng hỏi.

 

“Không cần thiết.”

 

Giang Bác Nhã lắc đầu:

 

“Cha và bà sớm hết duyên , gặp mặt thì thể gì chứ?!”

 

“Thật con cũng thấy như .”

 

Khương Lê tôn trọng ý nguyện của Giang Bác Nhã, hơn nữa đúng như Giang Bác Nhã , hai sớm hết duyên, căn bản sự cần thiết gặp mặt.

 

Càng khỏi , theo Khương Lê thấy thì Phương Tố gặp Giang Bác Nhã chắc chắn 100% sẽ câu nào giá trị cả.

 

Những gì thể chẳng qua cũng chỉ là mấy chuyện năm xưa của hai thôi.

 

Giang Bác Nhã ?

 

Câu trả lời chắc chắn là phủ định.

 

“Phía nước ngoài... gia tộc Davis xảy chút chuyện, phụ nữ đó cha giúp con trai bà một tay để nắm vững vị trí gia chủ của gia tộc Davis, con thấy ?”

 

Giang Bác Nhã bất thình lình chuyển chủ đề khiến Khương Lê khỏi ngẩn , một lát cô định thần hỏi:

 

“Ông ngoại của Alan mất ạ?”

 

“Ừm.”

 

Giang Bác Nhã gật đầu:

 

“Mới mất một tuần thôi, khi ch-ết để di chúc, đem vị trí gia chủ trực tiếp vượt qua con gái để truyền cho cháu ngoại, nhưng khi bản ông qua đời, trong gia tộc ít phục, liên thủ ngầm gây chuyện, với năng lực của thằng nhóc đó thì việc vững vị trí gia chủ, trừ khử những kẻ mưu đồ bất chính chỉ là vấn đề thời gian thôi, nhưng...”

 

Thấy Giang Bác Nhã tiếp, Khương Lê tiếp lời:

 

của Alan lo lắng đêm dài lắm mộng, mượn thực lực của cha trong giới kinh doanh nước ngoài để giúp Alan sớm vững chiếc ghế gia chủ.”

 

Giang Bác Nhã “ừm” một tiếng.

 

Khương Lê:

 

“Con cũng thể giúp một tay.”

 

Những năm qua các khoản đầu tư của cô ở nước ngoài chỉ tăng chứ giảm, hơn nữa JL xây dựng chi nhánh ở nước ngoài, thực lực so với Giang thị cũng chẳng kém bao nhiêu.

 

Nếu tính thêm cả những khoản đầu tư mà cô thực hiện thì thực lực của Giang thị ở nước ngoài e rằng sẽ lép vế JL.

 

“Con đây là tán thành việc cha tay ?”

 

Giang Bác Nhã hỏi.

 

“Cùng ạ.

 

Alan dù cũng là m-áu mủ của cha, là em trai về mặt huyết thống của con, chúng cùng giúp một tay, hỗ trợ sớm ngày vững vị trí gia chủ.”

 

Khương Lê :

 

“Cha thật sự cân nhắc việc cùng của Alan thành đôi thành cặp ?”

 

“Cha bao nhiêu tuổi chứ?”

 

Giang Bác Nhã bực :

 

“Nếu mà tâm tư như con thì cha việc gì trì hoãn đến tận bây giờ?”

 

“Được , cứ coi như con , cha già đừng giận.”

 

Khương Lê hòa.

 

Giang Bác Nhã:

 

“Cha vẫn đến mức thất thập bát thập .”

 

Ông cũng chỉ mới hơn sáu mươi thôi, vóc dáng và diện mạo thì cùng lắm chỉ tầm hơn bốn mươi tuổi.

 

Loading...