“Hơn nữa là, cô chỉ thu nhập cao mới thể cho con gái cuộc sống , nhận sự giáo d.ụ.c , cho nên Phương Dĩnh chắc là thể hiểu nỗi khổ của cô chứ?”
“Không gì ."
Phương Dĩnh lắc đầu.
Nói thật, lúc cô đúng là bực vì cái kiểu coi là đương nhiên của Tiêu Tình, thầm nghĩ giúp là tình nghĩa, giúp là bổn phận, dựa cái gì mà Tiêu Tình nhờ cô giúp thể lý thẳng khí hùng như ?
Còn bày đặt bắt cóc đạo đức cô nữa?
Lúc lời đối phương , lòng Phương Dĩnh mềm , nghĩ chắc là Tiêu Tình thật sự quá nóng lòng nên lời lẽ mới phần thái quá như .
Cũng là thể tha thứ.
“Mẹ ạ."
Tiễn Tiêu Tình xong, Phương Dĩnh về sân của mà cứ đến sân chính.
“Không về sân nghỉ ngơi , ..."
Chào Phương Dĩnh xuống, trong mắt Khương Lê đầy vẻ khó hiểu.
Minh Hi và Tịch Thần Ngự chào Phương Dĩnh một tiếng, đôi trẻ liền yên lặng sofa, ai lên tiếng nữa.
Đừng là họ ngờ Phương Dĩnh bỗng nhiên đến sân chính bên , ngay cả Khương Lê cũng ngờ tới, nhưng ba cùng nghĩ tới một chuyện, Phương Dĩnh lúc qua đây chắc chắn là chuyện gì .
“Con tiễn một bạn xong, tiện đường ghé qua với một chút chuyện ạ."
Gò má Phương Dĩnh đỏ, thực cô giúp Tiêu Tình cho lắm, nguyên nhân ngoài việc nhà chồng bên xem nhẹ, cảm thấy cô thích oai, bản năng lực giúp bạn mà cứ dùng đến quan hệ nhà chồng, điều khiến bản Phương Dĩnh cũng khó lòng chấp nhận .
Khương Lê mỉm :
“Nói , đang chăm chú đây."
Khóe miệng khẽ mím , Phương Dĩnh im lặng một lát, chút tự nhiên hỏi:
“Mẹ, Tinh Diệu chứ ạ?"
“...
Ừ."
Khương Lê sững một chút khẽ gật đầu.
“Vậy... quen nhân viên quản lý nào của Tinh Diệu ạ?"
Nghĩ bụng mở lời , Phương Dĩnh dứt khoát đem chuyện Tiêu Tình nhờ vả kể hết , cuối cùng cô :
“Mẹ, con lừa , thực con giúp cô bạn cái ơn lắm, cho dù quen nhân viên quản lý của Tinh Diệu thì con cũng phiền để giúp bạn con, vì con cảm thấy như , nhưng bạn đó của con cầu xin đến mặt con , hơn nữa... hơn nữa tình cảnh hiện tại của cô lắm, con liền mủi lòng nghĩ đến hỏi thử xem, nếu như..."
Chưa đợi Phương Dĩnh hết câu , thấy giọng dịu dàng của Khương Lê vang lên:
“Ý của con hiểu , thế nhé, nhân viên quản lý của Tinh Diệu thực sự quen , bạn con Tinh Diệu là , nhưng để ký hợp đồng cụ thể với cô ... cần Tinh Diệu đ-ánh giá năng lực của cô , mới quyết định ký hợp đồng cấp bậc nào với cô ."
“Con ạ, , con sẽ chuyển lời của đến bạn con ạ."
Phương Dĩnh lộ nụ :
“Mẹ, cảm ơn ạ!"
Khương Lê:
“Có gì mà cảm ơn chứ?!"
Cười lắc đầu, Khương Lê :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-1671.html.]
“Chỉ cần điều kiện của bạn đó của con tệ, thực sự kỹ năng diễn xuất, cấp bậc hợp đồng Tinh Diệu ký chắc chắn sẽ thấp ."
“Cái đó là chuyện của bản cô ạ."
Cô chỉ thể giúp đến đây thôi, đến lúc đó ký hợp đồng cấp bậc nào thì xem điều kiện các mặt và kỹ năng diễn xuất của Tiêu Tình qua đ-ánh giá của Tinh Diệu thế nào.
“, thực lực thì cấp bậc hợp đồng ký chỉ cao chứ thấp!"
Khương Lê mỉm , trong mắt bà, cô con dâu cả điều.
“Mẹ, là quen quản lý của Tinh Diệu, tại em gái lớn rời xưởng phim để Tinh Diệu phát triển sự nghiệp ạ?"
Phương Dĩnh hỏi điều thắc mắc trong lòng.
Khương Lê:
“Vi Vi con bé suy nghĩ riêng của nó, con thì gặp thể hỏi thử nó."
“Chị dâu, ước mơ từ nhỏ của chị em là một diễn viên giỏi, chị tập trung bản nghệ thuật biểu diễn ạ."
Chứ vì chạy theo danh lợi.
Nghe lời Minh Hi , Phương Dĩnh đầu tiên là sững , đó bừng tỉnh đại ngộ, cô mỉm :
“Chị xem phim Vi Vi đóng , kỹ năng diễn xuất của em cực kỳ , theo chị thấy, xứng đáng gọi là một diễn viên giỏi."
“Em cũng thấy chị em kỹ năng diễn xuất, là một diễn viên xuất sắc ạ."
Minh Hi híp mắt phụ họa.
“Chị dâu đến nay đạt mấy giải thưởng lớn , ở trong nước thể gọi là diễn viên nổi tiếng."
Vừa lời của Tịch Thần Ngự, Minh Hi :
“Lời của chắc chắn chị em thích lắm đấy."
“Chị dâu vốn dĩ là diễn viên nổi tiếng mà, phim điện ảnh truyền hình chị đóng chính đều đoạt giải nữ chính."
Tịch Thần Ngự vẻ mặt nghiêm túc.
“Em chị em đoạt giải, ý em là chúng vẫn nên khiêm tốn chút thì hơn, dù chị từ đến nay đều noi gương chúng , việc đều thấp điệu vô cùng!"
Đây là sự thật, Minh Vi đúng là từ đến nay luôn thấp điệu, chính xác hơn mà , cả nhà Khương Lê từ lớn đến bé đều khắc ghi hai chữ “thấp điệu" trong xương tủy, nhưng còn cách nào khác là năng lực mỗi đều quá xuất chúng, thấp điệu đôi khi chuyện dễ dàng.
Ví như đây trong nhà liên tục xuất hiện thủ khoa đại học.
Phương tiện truyền thông phỏng vấn, tivi báo chí đều đưa tin.
Tuy nhiên, hễ thể thấp điệu là cả nhà từ lớn đến bé đều tuyệt đối giữ vẻ thấp điệu, ai cố ý chơi trội cả....
Tiễn năm cũ đón năm mới, thiên niên kỷ mới như kỳ hạn mà tới, chiều mùng một Tết, Phương Dĩnh cả lái xe đón về nhà họ Phương, nhưng ngờ xuống xe gặp Tiêu Tình.
“Mẹ chồng ?"
“Tiêu Tình, cũng vội quá đấy, là bảo đợi điện thoại của , thì , chuyên môn canh lầu nhà luôn."
Phương Dĩnh thực sự gì hơn, kiểu nhờ giúp mà cứ bám riết đòi kết quả thế ?
“Tiểu Dĩnh, chuyện gì em với Tiêu Tình lên nhà mà ."
Đây là giọng của Phương Hoài - cả Phương Dĩnh.
“Anh cả lên ạ, em với Tiêu Tình hai câu thôi, một lát nữa là em về nhà ngay."
Đuổi Phương Hoài xong, Phương Dĩnh một tay đỡ cái bụng bầu lớn của , đến chiếc ghế dài bên cạnh đám cây xanh xuống.